Tận Thế Vui Vẻ
Bước vào Biển Phế Tích
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bức tường đen kịt, lạnh buốt, khó mà phân biệt được đó là kim loại hay nham thạch.
Bức tường rộng chừng năm mét. Đường Diệc Bộ tiến lên vài bước, rồi nhảy xuống từ đỉnh tường, mang theo Nguyễn Nhàn đáp xuống nền cát đất.
Biển Phế Tích, nơi những công trình kiến trúc khổng lồ hình rồng trôi nổi, nằm cách họ một đoạn.
Đường Diệc Bộ lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, thấy Nguyễn Nhàn đã đứng vững trên đất hoang mới nhận lấy ba lô của anh đeo lên, rồi đi thẳng về phía công trình kiến trúc hình rồng đang trôi nổi đằng xa.
Nguyễn Nhàn đi theo sau. Bức tường đen kịt phía sau đã hút đi mọi ánh sáng, không gian như bị cắt mất một mảng, để lộ ra khoảng hư vô phía sau.
Anh vẫn có thể nghe thấy âm thanh của rừng rậm và bãi cỏ bên kia tường, nhưng mùi hương tràn đầy sức sống đã nhạt đi đáng kể.
"Chúng ta cứ đi bộ thế này ư?" Với tốc độ hiện tại, ít nhất phải đến hừng đông mới tới nơi.
Mà mặt đất dưới chân thì gồ ghề, nhấp nhô, hoàn toàn không thích hợp để đi lại.
"Càng gần khu vực đó, càng có nhiều cảm ứng và giám sát." Đường Diệc Bộ kiên nhẫn giải thích, "Vận động mạnh cũng sẽ tiêu hao rất nhiều nhiệt lượng, mà chúng ta không đủ đồ tiếp tế."
"Cậu vừa nói MUL-01 quản lý nơi này khá lỏng lẻo mà."
"Cảm ứng và giám sát ở đây chủ yếu đến từ con người." Đường Diệc Bộ bổ sung.
Nguyễn Nhàn dừng lại.
Anh nhíu mày, nhắm mắt bắt đầu lắng nghe – tiếng gió thổi qua cây cỏ khô cằn, tiếng xào xạc của côn trùng và chuột bò trên cát.
Xa hơn một chút là âm thanh điện tử, tiếng kim loại ken két, cùng với...
Âm thanh trong tai anh đột nhiên chấn động ầm ầm như hồng thủy, đau nhức dữ dội như bị kim đâm xuyên màng nhĩ, khiến anh theo bản năng ngồi xổm xuống.
Lần này Nguyễn Nhàn đã có kinh nghiệm. Anh lập tức dùng hai tay che tai, gần như muốn ngăn chặn âm thanh chấn động đang muốn làm vỡ tung đầu óc mình. Bên tai anh chỉ còn lại tiếng máu chảy trong mạch.
"Anh đã cố gắng nghe quá sức rồi." Khi Nguyễn Nhàn mở mắt lần nữa, Đường Diệc Bộ đã ngồi xuống đối diện anh: "Năng lực nhận biết của máy sơ cấp loại S đúng là rất mạnh, nhưng khả năng xử lý thông tin của anh lại có hạn."
"Khả năng xử lý thông tin ư?" Nguyễn Nhàn buông hai tay xuống, màng nhĩ của anh vẫn còn đau ê ẩm.
"Đúng vậy. Hình ảnh, âm thanh và mùi hương đều chứa rất nhiều thông tin. Đây là phản ứng điển hình khi lượng thông tin bị quá tải. Nào, bổ sung chút năng lượng đi." Đường Diệc Bộ kéo ba lô của Nguyễn Nhàn ra trước người, lấy gói đồ ăn ra rồi tách một nửa miếng bánh đậu muối đưa cho anh.
Nguyễn Nhàn nhận lấy bánh đậu muối nhưng không động đậy: "Lần trước xảy ra vấn đề, phạm vi nghe của tôi không lớn."
"Não của anh đang dần thích ứng." Đường Diệc Bộ gặm nửa miếng bánh còn lại: "Đó là một hiện tượng tốt. Não điện tử của anh có chức năng không tồi, ít nhất là vượt trội hơn não người – lượng thông tin đó đủ để khiến não người ngừng hoạt động."
Ăn xong miếng bánh đậu muối trong tay, robot hình người kia phủi tay đứng dậy, rồi kéo Nguyễn Nhàn đi theo.
Nguyễn Nhàn lại không có ý định đứng dậy. Anh nhanh chóng tìm thấy thông tin mình muốn: "Tôi có thể có ý thức huấn luyện nó, để nó thích ứng nhanh hơn nữa."
Đường Diệc Bộ rụt tay lại: "Vì sao? Tôi có thể bảo vệ anh, thông tin hiện tại đã đủ dùng cho chúng ta rồi."
Nguyễn Nhàn suy nghĩ một lát rồi mới đứng dậy.
Anh đã thu thập được thông tin hữu ích, cần phải dừng lại trước khi cuộc đối thoại trượt sang hướng nguy hiểm hơn.
Cũng không cần vội vã rèn luyện ngay lúc này.
"Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi." Anh mỉm cười đáp.
Đường Diệc Bộ lại không chịu dừng lại. Ngược lại, hắn hứng thú đánh giá anh, đôi mắt vàng càng dễ nhận thấy trong màn đêm: "Anh đang nói dối."
Nụ cười trên mặt Nguyễn Nhàn cứng lại, anh tự nhận mình không có sơ hở gì.
Nhưng chắc chắn robot hình người kia đã phát hiện ra điều gì đó –
"Tôi lừa anh đấy." Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, "Nhưng phản ứng hiện tại của anh cho tôi biết là vừa nãy anh đúng là đang nói dối."
"..."
"Anh muốn rèn luyện năng lực của mình, để có được càng nhiều ưu thế thông tin, cũng nhờ đó mà tìm cách thoát khỏi chiếc bông tai này. Đúng không?" Đường Diệc Bộ chỉ vào vành tai Nguyễn Nhàn.
Nguyễn Nhàn không nhúc nhích, đứng như một bức tượng: "Không có vấn đề gì, tôi có thể giúp anh rèn luyện năng lực của mình."
"Vì sao?" Nụ cười trên mặt Nguyễn Nhàn hoàn toàn biến mất.
"Bởi vì cho dù tôi có nhúng tay hay không thì đằng nào anh cũng sẽ tìm cách để làm." Đường Diệc Bộ dang hai tay, "Hơn nữa, việc giúp đỡ anh có thể giảm bớt khả năng anh rơi vào nguy hiểm, và còn có thể nâng cao xác suất tôi nhận được ấn tượng tốt từ anh."
Nguyễn Nhàn bắt đầu cân nhắc xem liệu thiết kế của robot hình người trước mặt có vấn đề gì không.
"Lớn tiếng nói ra những điều này cũng chẳng có ích gì cho kế hoạch của cậu." Anh khô khan đáp lại.
"Chính anh cũng có thể nghĩ tới những điều này, nói hay không cũng chẳng khác gì."
"...Không, tôi không ngờ cậu lại muốn có ấn tượng tốt từ tôi." Chẳng biết tại sao Nguyễn Nhàn lại có chút không được tự nhiên.
Có lẽ là bởi vì chiếc bông tai kia vẫn không ngừng tạo ra cảm giác dị vật trên vành tai anh, anh nghĩ.
Đường Diệc Bộ mở to mắt: "Nhưng rõ ràng anh cũng làm như vậy – lựa chọn sử dụng tính cách dễ gần nhất, thậm chí vì con người mà tự tăng thêm nguy hiểm cho bản thân."
"Anh muốn con người ở khu tránh nạn tán đồng anh, dù những ấn tượng tốt đó không có tác dụng thực tế."
Hắn dừng một chút, rồi tiến thêm một bước, nhìn chằm chằm Nguyễn Nhàn: "Trước đó anh cũng từng mấy lần tức giận với tôi, nhưng anh đã kiềm nén tất cả."
"Lúc ấy chúng ta phát sinh xung đột đúng là sẽ gây bất lợi cho anh...!Nhưng anh ngụy trang quá thuần thục, việc tránh xung đột đến mức đó cũng có chút quá đáng."
Nguyễn Nhàn âm thầm siết chặt miếng bánh đậu muối trong tay, suýt nữa bóp nát chiếc bánh đáng thương.
"Bây giờ anh lại đang ngụy trang." Đường Diệc Bộ lắc đầu. "Chúng ta đã là đối tác, anh –"
"Tôi không cần cậu thích tôi. Cậu nói đúng, tôi không nên ngụy trang vô ích." Nguyễn Nhàn khàn giọng mở lời, giọng nói lạnh đi: "Là tôi đã phán đoán sai. Dù sao, vẻ bề ngoài của cậu quá giống loài người."
Có lẽ anh nên nổi giận, nhưng sau khi trả lời, Nguyễn Nhàn lại có chút mờ mịt.
Những lời nói thẳng thắn của Đường Diệc Bộ mang đến một cảm giác đau rát như bị tróc một lớp da. Những lớp ngụy trang đó đã sớm trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, anh chưa từng cho rằng chúng sẽ là vấn đề cần bị lôi ra.
[Làm rất tốt.] Đằng nào mẹ nuôi cũng sẽ khen anh như vậy: [Nhàn Nhàn thông minh thế này, chắc chắn có thể diễn tốt vai một người ôn hòa. Chỉ cần thể hiện ra không có nguy hiểm, mọi người sẽ không sợ con nữa. Nhớ chưa?]
Phẫn nộ là nguy hiểm, lạnh lùng là nguy hiểm, bất mãn cũng là nguy hiểm.
Anh nhất định phải giấu kỹ chúng, giấu đằng sau nụ cười.
Cho dù muốn thể hiện ra cũng không thể hiện ở trước mặt người khác.
Ai cũng biết mặc dù "quái vật xe lăn" xấu xí ở sở nghiên cứu sở hữu trí lực đáng sợ, nhưng tính tình lại vô cùng tốt.
Bây giờ anh muốn giận dữ với Đường Diệc Bộ, nhưng lại phát hiện mình đã sớm quên mất cách giận dữ rồi.
Giống như thường ngày, sau khi xuất hiện thoáng qua, cơn giận đó sẽ lại chìm vào đáy lòng anh, trở thành một phần của dòng lũ đen kịt.
Tâm trạng anh nhanh chóng trở nên lạnh băng.
Mà Đường Diệc Bộ chỉ đứng trước mặt anh, đầy mong đợi chờ anh nổi giận.
Nguyễn Nhàn đột nhiên cảm thấy thất bại.
"Được rồi, chúng ta tiếp tục đi thôi." Anh hít sâu vài lần rồi bước lên trước.
"Được." Đường Diệc Bộ chớp mắt vài cái, "Bây giờ đưa tay cho tôi."
"Không."
"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ giúp anh luyện tập." Đường Diệc Bộ nhặt một cục đá vụn từ dưới đất lên, dùng nó vẽ thứ gì đó lên lòng bàn tay mình, sau đó đi sang bên phải Nguyễn Nhàn và nắm lấy tay phải anh: "Kể cả miếng bánh đậu kia, nếu anh không thấy ngon, tôi có thể giúp anh ăn hết."
"Tôi cần làm thế nào?" Nguyễn Nhàn tọng hết miếng bánh vào miệng, nghẹn đến mức ho khan hai tiếng.
"Cảm nhận." Đường Diệc Bộ khẽ thở dài, xê dịch ngón tay: "Đừng nhìn, đừng nghe hay ngửi. Hãy dồn lực tập trung vào tay phải, cảm nhận xúc giác."
Hai người cứ nắm tay đi lên như vậy, Nguyễn Nhàn đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này hơi ngốc nghếch.
Nhưng anh còn chưa kịp cười khổ trong lòng, cảm giác trên tay đã chiếm lấy toàn bộ sự chú ý của anh.
Trước đó, vì bệnh di truyền dẫn đến bệnh ngoài da, anh chưa bao giờ được ai ôm, cũng chưa từng có ai nắm tay anh.
Mặc dù người bên cạnh không tính là người, nhưng bàn tay của hắn lại vô cùng ấm áp.
Vận mệnh quả nhiên thật điên rồ. Khi thế giới vận hành bình thường, anh giống như đang sống trong một thế giới mà người khác không thể chạm vào.
Bây giờ, tàn cốt nhân thế đang ở ngay trước mắt anh, nhưng đây lại là lần đầu tiên anh được chạm vào da thịt con người.
"...Cảm nhận đến mức độ nào?" Thấy tập trung tinh thần không có kết quả, Nguyễn Nhàn không thể không đặt câu hỏi lần nữa.
"Tôi đang viết một câu trong lòng bàn tay anh, dấu vết bụi đất vẫn còn. Chờ đến khi anh có thể phân tích chính xác câu nói đó, huấn luyện xúc giác cơ bản coi như hoàn thành – một khi đã có nền tảng, rèn luyện những thứ khác sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Nguyễn Nhàn lắc đầu, cố gắng tập trung tinh thần vào tay phải –
Sự ma sát giữa da thịt nhanh chóng chuyển thành đau nhức dữ dội, mồ hôi lạnh khiến lưng áo anh ướt đẫm trong nháy mắt.
Nguyễn Nhàn cố nén vài tiếng kêu đau, chỉ hít hà liên tục.
"Quá tải, hãy điều chỉnh mức độ tập trung." Đường Diệc Bộ nhắc nhở.
Nhưng mà mức độ tập trung là một thứ rất mơ hồ. Câu này, nếu đặt trong bối cảnh nấu nướng, thì chẳng khác gì câu "cho một lượng nước vừa phải" là bao.
Nguyễn Nhàn đưa tay trái lau mồ hôi trên trán, tiếp tục đi về phía trước theo Đường Diệc Bộ.
Đau nhức dữ dội biến thành cảm giác nhói nhẹ, ngay sau đó lại chuyển thành ngứa ngáy.
Anh cảm nhận được điều gì đó, nhưng cảm giác da thịt dính nhau quá đỗi dễ chịu, trong khi lớp bụi bặm kia lại rất nhỏ bé.
Anh hoảng hốt suốt một đoạn đường, cố gắng phân biệt phần tạp chất thô ráp từ bên trong cảm giác ấm áp, mãi đến khi Đường Diệc Bộ buông tay ra.
"Tan hết rồi." Robot hình người kia tiếc nuối rụt tay về, lại viết lên lòng bàn tay lần nữa: "Tiếp tục."
Nhưng lúc này Nguyễn Nhàn còn chưa kịp đưa tay ra, Đường Diệc Bộ đã đổi tư thế.
Robot hình người kia cảnh giác dừng bước, che chắn trước mặt anh.
Nguyễn Nhàn sửng sốt nửa giây rồi nhanh chóng rút hai khẩu súng ra.
Tinh thần vốn đang tập trung vào tay phải cũng đã phân tán.
Xem ra thứ khiến Đường Diệc Bộ cảnh giác không phải là người.
Sau khi xác định không có gì đang đến gần, Nguyễn Nhàn mới ngẩng đầu nhìn về phía Biển Phế Tích.
Ánh sáng đỏ sậm chiếu rọi nửa bầu trời đêm. Bên ngoài công trình kiến trúc hình rồng đột nhiên bùng lên ánh lửa hừng hực, xen lẫn không ít hồ quang điện tái nhợt khổng lồ.
Nguyễn Nhàn nheo mắt lại, miễn cưỡng phân biệt được điều gì đó bên trong bụi mù và ánh lửa –
Đó là hai chiếc thuyền.
Hai chiếc thuyền không hề nhỏ đang trôi nổi gần công trình kiến trúc hình rồng, điên cuồng tấn công lẫn nhau.
Không cần đặc biệt tăng cường thính giác, Nguyễn Nhàn cũng có thể nghe thấy tiếng ù ù vang vọng do trận chiến này gây ra.
Hiển nhiên một chiếc trong số đó đã rơi vào thế yếu. Nó chuyển hướng, kéo theo khói đặc và ngọn lửa cuồn cuộn, lao thẳng tới chỗ họ như một chiếc máy bay sắp rơi.
"..." Nguyễn Nhàn tính toán quỹ đạo rơi của nó. Dù đã xác định nó sẽ không thực sự đụng vào họ, anh vẫn kéo Đường Diệc Bộ lùi lại phía sau.
"Không khác mấy so với điều tôi được nghe." Đường Diệc Bộ nhìn chằm chằm chiếc thuyền đang lao tới kia, "Nguyễn tiên sinh, chào mừng anh đi vào Biển Phế Tích."