Chương 27: Thuyền Tặc Đất

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 27: Thuyền Tặc Đất

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, theo nhiệt độ cao cùng tiếng nổ lớn, chiếc thuyền bay khổng lồ kia đã đâm sầm xuống đất.
Đường Diệc Bộ duỗi tay ôm lấy Nguyễn Nhàn, nằm rạp xuống bên trên cái hố.
Những mảnh kim loại bắn ra theo những tiếng nổ liên miên không dứt, một tấm sắt vặn vẹo lướt qua bên cạnh hai người, để lại dấu vết như bị đao bổ.
Rất nhanh, vụ nổ đã lắng lại, chỉ còn lại tiếng tí tách của ngọn lửa.
Đường Diệc Bộ ôm chặt Nguyễn Nhàn trong lòng, không nhúc nhích, giống như rúc vào vỏ ốc sên, mãi đến khi âm thanh cháy xì xèo dần biến mất.
Nguyễn Nhàn không thể không vùi mặt vào trong ngực đối phương, để lại mùi cao su và nhựa cháy khét khó chịu phía sau gáy.
Bây giờ, Đường Diệc Bộ có mùi giống như xà phòng sạch sẽ và cỏ mới phơi nắng, anh cố gắng tập trung vào mùi hương của hắn.
Không khí dần dần lạnh đi, khói đen bị gió đêm pha loãng đi nhiều.
Nguyễn Nhàn thở hắt ra, cuối cùng đã thành công rút mũi ra khỏi áo khoác của Đường Diệc Bộ.
Anh đứng lên, xoa bóp tấm lưng đau nhức và nhìn về phía con thuyền kia.
Trong thuyền không có bất kỳ hơi thở hay nhịp tim nào của con người, chỉ còn một chút tiếng cháy xèo xèo cùng tiếng kim loại nguội lạnh ken két.
Dưới ánh trăng ảm đạm, chiếc thuyền lớn kỳ quái kia cắm nghiêng vào lòng đất, chỉ lộ ra chừng hai phần ba ở bên ngoài.
Nhìn tạo hình có chút giống tàu ngầm, phần không bị ngọn lửa ám đen lộ ra màu gỉ sét bẩn thỉu.
Thiết kế và tạo hình của nó đều vô cùng thô ráp, vỏ ngoài còn sót lại rất nhiều dấu vết của những tấm sắt ghép lại, không giống như sản phẩm công nghệ cao tinh vi.
Đường Diệc Bộ phủi bụi trên quần áo: "Gần đây có ai không?"
"Không có." Nguyễn Nhàn dùng ngón tay chà xát thân tàu cháy đen, "Trong thuyền cũng không có."
"Tốt lắm, chúng ta đi vào." Đường Diệc Bộ ra hiệu.
"...Cậu chắc chứ?" Chưa nói khói độc còn chưa hoàn toàn tản đi, cách con thuyền này chạm đất thực sự quái dị.
Theo lý mà nói, so với việc cắm sâu vào bùn đất, nó nên trực tiếp va vào mặt đất cứng rắn rồi tan thành mấy mảnh.
Chiếc thuyền giống như tàu ngầm này vô cùng quỷ dị, Nguyễn Nhàn không muốn tùy tiện đến gần nó chút nào.
Chưa kể bên trong thuyền còn bốc lên mùi thịt cháy khét.
Đúng là bên trong không có người sống, nhưng người chết lại có không ít.
Anh không chắc mình đã chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng bên trong chưa.
Đường Diệc Bộ dứt khoát hơn nhiều.
Hắn lưu loát giật một tấm sắt trên thân tàu xuống, cuộn lại thành hình búa rồi đâm loạn xạ vào con thuyền nửa sụp đổ.
Gió đêm không nhỏ, hơi nóng ngột ngạt trong thuyền xuyên qua lỗ thủng theo gió, nhiệt độ ở gần đó lại giảm đi một chút.
"Chúng ta cần phải tìm kiếm vật tư trước." Đường Diệc Bộ vứt miếng sắt đi, lau tay: "Bình thường người ở Biển Phế Tích sẽ không đi xa như vậy, nhưng đống kim loại này có thể thu hút Thập Hoang Mộc Ngẫu.
Có người đang nhìn chằm chằm, vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Nói rồi hắn kéo một cái cửa vào ra như xé bánh mì, làm động tác "mời".
Nguyễn Nhàn nắm chặt súng trong tay, thở dài đi vào khoang tàu theo Đường Diệc Bộ.
Vừa mới đi vào, Nguyễn Nhàn đã lập tức phát hiện có điều không đúng – hai chân anh dẫm lên mặt đất vững chắc.
Giống như có người đã gọt bỏ ba phần đầu của con thuyền này, chỉ để lại phần còn lại một cách kỳ lạ trên mặt đất.
Mặt đất trong thuyền chẳng những không va chạm vào cái hố mà ngay cả những nhánh cỏ vẫn đang bình yên nằm trong kẽ đá.
Nguyễn Nhàn ngồi xổm xuống, đào xuống phía dưới dọc theo vách thuyền.
Vách khoang vốn trơn nhẵn dưới mặt đất đã hòa lẫn vào bùn đất, biến thành một cấu trúc tổ ong cứng rắn nhưng lỏng lẻo.
Ánh trăng rọi xuống qua lỗ thủng trên đỉnh đầu, chiếu sáng phần đất nhỏ trước mặt.
Giống như một đóa hoa đen khô héo, một cánh tay cháy khét đang thò ra bên ngoài bùn đất, tắm mình trong ánh sáng màu bạc.
Nguyễn Nhàn nhíu mày lại, nhặt một mảnh vụn trên đất lên rồi cẩn thận chọc chọc nó.
Cổ tay kia phát ra âm thanh gãy vụn khó chịu rồi nghiêng sang một bên.
Thân thể dưới bùn đất giống y như vách khoang, nó hòa quyện với bùn đất rồi biến thành hình tổ ong tinh mịn.
"Chiếc thuyền này...!xuyên qua bùn đất." Nguyễn Nhàn quay đầu lại nhìn về phía Đường Diệc Bộ đang nhét đồ hộp và công cụ vào trong ba lô.
"Đây là thuyền tặc đất.
Bọn họ cần đi thuyền trong Biển Phế Tích, thuyền nhất định phải có khả năng xuyên qua vật thể rắn." Đường Diệc Bộ đang ngồi xổm trước một ngăn tủ cháy đen, cố gắng tìm kiếm đồ đạc không bị thiêu hủy: "Hệ thống rung chấn của con thuyền này mất kiểm soát, loại sự cố này rất phổ biến."
"Hình như cậu hiểu rất rõ về nơi này." Nguyễn Nhàn cách xa cái tay gãy kia, anh đi lên mấy bước, nhặt một con dao nhỏ cháy đen lên.
"Đã từng nghe nói qua." Đường Diệc Bộ dừng động tác lại, quan sát ra bên ngoài lỗ thủng: "Chúng ta phải nhanh lên chút, những cỗ máy khác đang tiến đến."
Nguyễn Nhàn dán chặt vào khe hở, cũng nhìn về nơi phát ra tiếng bước chân-
Một đám cỗ máy kim loại hình cầu đang nhanh chóng đến gần.
Bọn chúng duỗi bốn cái chân nhọn ra, để lại một vệt tro bụi phía sau.
Một con Thập Hoang Mộc Ngẫu kích thước không lớn lảo đảo đi sát phía sau.
Khác với hai con bọn họ gặp phải trong rừng rậm, mảnh kim loại trên người nó không nhiều, không ít nơi còn lộ ra mô mềm nhợt nhạt.
Dựa theo tốc độ này, chắc chỉ hai ba phút nữa đám quái vật hình thù cổ quái kia sẽ đến chỗ xác thuyền này.
Nguyễn Nhàn đột nhiên không còn tâm trí để nghe ngóng tin tức nữa.
Anh nhìn xung quanh, tìm được một bó dây kim loại có thể sử dụng.
Lúc anh đang định tiến về phía đuôi thuyền, một tiếng xé gió lạ lùng xẹt qua tai anh.
"Không đúng." Anh vô ý thức kéo cổ áo Đường Diệc Bộ, "Chúng ta rút lui."
Đường Diệc Bộ cũng không nói nhảm.
Hắn vác cái ba lô căng phồng, nghe lời đứng lên và xé một lối ra khác trong khoang tàu.
Hai người cố gắng yên lặng len lỏi trong khoang tàu, cắt đuôi đám máy móc đang lũ lượt tới gần sang một bên khác.
Âm thanh vù vù kỳ lạ trên bầu trời còn đang tới gần, Nguyễn Nhàn vừa định ra hiệu Đường Diệc Bộ mau chóng rời đi, âm thanh đó đang đuổi kịp họ.
Một tấm lưới lớn mềm mại gần như trong suốt từ trên trời giáng xuống, bao trọn họ vào trong lưới.
Cùng chung số phận còn có đám máy móc vừa mới chạy đến.
Những cỗ máy hình cầu chen chúc thành một đống như chùm nho, không ngừng kêu chít chít.
Thập Hoang Mộc Ngẫu thì liều mạng vặn vẹo những chân đốt nhợt nhạt, điên cuồng giãy giụa.
Nhưng tấm lưới mềm dẻo nhưng rắn chắc, giống như một loại mạng nhện nào đó, không một cỗ máy nào thoát ra được.
Nguyễn Nhàn dùng con dao vừa nhặt được ra sức cắt, nhưng cũng chẳng để lại được dấu vết gì.
Đường Diệc Bộ quan sát một lượt rồi chậm rãi nằm trên mặt đất, lại thảnh thơi bày ra tư thế ngủ kiểu quan tài mà Nguyễn Nhàn quen thuộc.
"Cậu không định giãy giụa sao?" Trong nháy mắt đó, Nguyễn Nhàn rất muốn dùng dao đâm vào cỗ máy hình người gần trong gang tấc: "Ví dụ như xé rách tấm lưới này, chúng ta chuyển sang chỗ khác ngủ."
"Cái lưới này quá rắn chắc, tôi dùng tay không xé rách sẽ khiến họ cảnh giác.
Thế này cũng tốt, dù sao sớm muộn gì chúng ta cũng phải liên hệ với tặc đất." Đường Diệc Bộ chỉ thoải mái nằm dưới tấm lưới, có vẻ rất bình tĩnh.
Nguyễn Nhàn vẫn kiên trì dùng dao cắt một lát, cuối cùng mới xác định thứ này đúng là mềm không được, cứng không xong theo đúng nghĩa đen.
Anh chuyển đến bên cạnh Đường Diệc Bộ, chán nản ngồi xuống, tư thế có chút giống với Thập Hoang Mộc Ngẫu cam chịu ở gần đó: "Cậu xác định bọn họ sẽ không giết chúng ta?"
"Bình thường thì sẽ không.
Chúng ta có thể ngụy trang thành người, loài người ở độ tuổi này là sức lao động hữu dụng nhất, thuộc về nguồn tài nguyên quan trọng." Đường Diệc Bộ đưa tay ôm lấy eo Nguyễn Nhàn, cố định anh ở bên cạnh mình: "Có vấn đề thì chạy cũng chưa muộn, còn có thể đi nhờ xe mà."
"Đi nhờ cái gì?" Nguyễn Nhàn nắm chặt cánh tay đang vòng tới đó, cảnh giác hỏi.
Sau đó mọi chuyện diễn ra còn nhanh hơn cả câu trả lời của Đường Diệc Bộ.
Cái lưới này tới nhanh mà trở về cũng rất nhanh.
Nó như bóng ma xuyên qua xác con thuyền kia, chỉ giữ lại hai người và những cỗ máy có "sinh mạng" đặc biệt, lao thẳng về phía Biển Phế Tích.
Lưới bị kéo tới giữa không trung, những cỗ máy hình cầu nhỏ và Thập Hoang Mộc Ngẫu chen chúc như cá mòi.
Tốc độ gió lướt qua cực nhanh, bọn chúng vặn vẹo trong lưới.
Nguyễn Nhàn bị chèn ép đến mức suýt nữa nôn ra.
Đường Diệc Bộ mới nằm thẳng thì thuận thế co người lại, bọn họ rất giống hai con tôm trong lưới đánh cá vừa được vớt lên.
Bay được mấy phút, cuối cùng bọn họ đã va phải thứ gì đó mềm mại.
Dựa vào cảm giác rung động dưới thân để phán đoán, thứ đón được bọn họ rất giống đệm khí.
Lúc này Nguyễn Nhàn quyết định giả chết cùng Đường Diệc Bộ.
"Thu hoạch không tệ.
Đám ngu xuẩn phía tây kia, chết cũng có thể cho tôi ít chỗ tốt." Một giọng nam khàn đặc vang lên bên tai anh: "Để tôi xem một chút...!35 con bi sắt, cũng được.
Ôi trời, một con Thập Hoang Mộc Ngẫu, kiếm lời kiếm lời rồi."
Một cây gậy sắt thò ra, trực tiếp chọc vào bên hông Nguyễn Nhàn.
"Có người." Giọng nói khàn đặc lập tức cảnh giác.
Cây gậy kia được thu về, sau đó tiếng vũ khí khởi động ken két vang lên, "Cương Tử, lật lưới lên xem thử."
"Được rồi!"
Tấm lưới dưới thân bị rút đi, những cỗ máy hình cầu tản ra lộn xộn, kêu đinh đinh đang đang.
Nguyễn Nhàn nằm phịch trên đệm khí không nhúc nhích giống cá chết, liếc nhìn Đường Diệc Bộ đang úp mặt từ khóe mắt.
"Hai người này, đều còn thở." Giọng khàn đặc kia như đang trò chuyện với ai đó: "Bảo sao...!Trông không giống người phía tây."
Đệm khí lún xuống, có người đang đến gần.
Một bàn tay túm lấy tóc Nguyễn Nhàn, ép anh ngửa mặt lên.
Người kia hít hà hai hơi mới buông anh ra, lại túm Đường Diệc Bộ ở bên cạnh lên.
"Hai tên ẻo lả, phía tây không có người thế này.
Nhìn khuôn mặt kia, hoặc là robot hình người hoặc là đã chỉnh sửa gen." Hắn ta chút hoang mang, "Thể trạng không tệ, xem ra cũng có chút sức lực.
Thuyền trưởng, ông nhìn - được được được, tôi sẽ xách bọn họ về trước.
Ông nói vị trí ở đâu? Ở bên tường bồn nuôi cấy 1306."
Nguyễn Nhàn cố gắng nghe ngóng, nhưng chỉ có thể nghe được từng đợt nhiễu sóng.
Chắc đối phương không hạ lệnh bằng giọng nói.
"Cương Tử!" Giọng khàn đặc cất máy truyền tin vào: "Trói hai người này lại, đưa đến nhà tù cứ điểm đi."
Cương Tử không đáp lời, Nguyễn Nhàn có thể cảm giác được một bàn tay to lớn quá mức trực tiếp túm anh lên, sau đó trói thành một cái nem rán.
Anh và Đường Diệc Bộ bị vác lên hai vai, lắc lư tiến về phía trước theo người khổng lồ kia.
Đầu tiên là lay động theo một nhịp điệu, sau đó là một loại phương tiện có bánh xe nào đó giống như motor lơ lửng.
Bị gió mát thổi chừng nửa giờ, tên to con được gọi là “Cương Tử” cuối cùng cũng dừng lại.
Hắn ta đang mở thứ gì đó ra lạch cạch-
Sau đó là rơi xuống.
Đầu tiên là Đường Diệc Bộ, sau đó là mình.
Bọn họ bị tên to con ném vào một cửa hang đen ngòm nào đó như rác rưởi.
Chỉ mất vài giây để Nguyễn Nhàn xác định suy nghĩ của mình.
Bọn họ đang trượt theo một cái ống dẫn rác của một tòa nhà cao tầng nào đó, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Hai cái nem rán bẩn thỉu bị phun ra từ cửa xả rác, lần lượt rơi xuống mặt đất.
Đường Diệc Bộ chạm đất trước một bước, không may trở thành đệm thịt cho Nguyễn Nhàn.
Hắn tội nghiệp "ặc" một tiếng, sau đó uốn éo người chui ra từ dưới Nguyễn Nhàn.
"Gần đây không có ai." Nguyễn Nhàn lắc bả vai, phát hiện mình không cách nào thoát khỏi thứ đang trói trên người.
Cũng may ống dẫn rác đã bị bỏ hoang từ lâu, không còn sót lại đống rác nào, nếu không lúc này anh sẽ phải chuẩn bị nổi điên rồi.
Bọn họ bị ném vào một căn phòng kỳ quái.
Nhìn qua nó giống như một căn phòng trọ bị sập một nửa.
Hiển nhiên những cây cột sắt cứng rắn dày đặc sau này mới được lắp đặt, chúng bị cắm vào sàn nhà một cách thô bạo.
Trên vách tường là những bức tranh trang trí cong vẹo, một chiếc ghế sofa đã rách hơn nửa bị lật ở góc tường, bám đầy tro bụi.
"Tôi bị rơi hơi đau." Đường Diệc Bộ mở miệng.
"Ừm." Nguyễn Nhàn tiếp tục cảnh giác quan sát bốn phía.
"Tôi cần được trị liệu." Cỗ máy hình người kia xích lại gần như sâu đo, hiển nhiên không có ý định cởi trói.
"Cố lên, kiên cường một chút." Nguyễn Nhàn liếc nhìn vết bẩn trên môi đối phương, dịch ra xa mấy bước: "Có thêm chút đau đớn cũng không sao, cảm giác chân thực sẽ càng mạnh."
"Anh đang ngụy-"
"Miệng cậu dính rác và nấm mốc trong ống máng, nếu cậu dám đưa miệng lại gần, lát nữa tôi sẽ khiến vết thương của cậu nặng hơn." Nguyễn Nhàn nói chuyện cực nhanh, lúc này anh gần như đã nói hết suy nghĩ trong đầu ra rồi.
"Tôi hiểu." Đường Diệc Bộ nghiêm túc gật gật đầu, "Xin lỗi, sau này tôi sẽ nhớ lau miệng."
"...Không có sau này đâu."
Đèn sáng lên.
"Xem ra không phải robot hình người, vào lúc này mà còn có tâm tư tán tỉnh." Người tới mặc một chiếc áo khoác bẩn thỉu, nhưng tóc tai gọn gàng.
Hắn ta đeo một chiếc kính gọng vàng hơi vỡ trên sống mũi, dáng vẻ rất nhã nhặn.
"Tôi tên là Đồ Duệ, phó thuyền trưởng thuyền Tẩu Thạch.
Chào buổi tối hai vị."