Tận Thế Vui Vẻ
Giả Dạng Tình Nhân, Tiến Vào Biển Phế Tích
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không gian vốn tối đen như mực bỗng được ánh đèn rọi sáng, tầm mắt Nguyễn Nhàn bỗng chốc tràn ngập màu sắc.
Nguyễn Nhàn nheo mắt nhìn người đang đứng trước mặt.
Có lẽ bóng tối vừa rồi sẽ gây khó khăn cho người bình thường, nhưng với cơ thể đã dung hợp với máy sơ cấp loại S, đó không phải là vấn đề.
Đồ Duệ không hề bước vào từ cửa, Nguyễn Nhàn thấy đối phương xuất hiện một cách khó tin, như thể từ không khí mà thành.
Giờ đây, anh có thể thấy rõ lồng ngực đối phương phập phồng, nghe được tiếng hít thở, nhưng lại không cảm nhận được dù chỉ một chút khí lưu động nào truyền đến từ phía đó.
Là một ảo ảnh.
Nguyễn Nhàn im lặng lùi lại vài bước, hai khẩu súng máu vẫn còn cắm trong bao, chọc vào xương sườn anh đau nhói.
"Thế mà đèn ở đây vẫn còn dùng được." Đường Diệc Bộ đứng cạnh anh, có chút kinh ngạc thán phục, biểu cảm trên mặt y vô cùng giống con người.
"...Xin chào." Thấy con robot hình người kia bắt đầu diễn kịch, khóe miệng Nguyễn Nhàn khẽ giật, anh nở một nụ cười ôn hòa, quyết định chính thức bắt đầu cuộc đối thoại.
Dù sao, đối phương cũng không đến mức chỉ tạo ra một ảo ảnh để hai người họ xem cho vui.
Người đàn ông kia đánh giá Đường Diệc Bộ, rồi lại chuyển ánh mắt sang Nguyễn Nhàn: "Hai vị là?"
"Trốn ra từ bồn nuôi cấy số 1036." Đường Diệc Bộ nhanh nhảu cướp lời, nở một nụ cười đúng mực.
Nụ cười ấy vừa tự nhiên vừa chân thành, không hề có vẻ cứng nhắc giả dối như lúc ở khu tránh nạn: "Huynh biết bồn nuôi cấy số 1036 chứ? Vậy huynh hẳn sẽ hiểu được chuyện gì đã xảy ra bên trong, ai mà còn ở lại được? Hai chúng tôi định đến Biển phế tích để kiếm miếng cơm ăn."
Y nói một tràng, thuận lợi thu hút sự chú ý của Đồ Duệ: "Màu mắt cậu rất đặc biệt."
"Giống robot hình người, tôi biết rồi, đó chỉ là sở thích của bạn trai tôi thôi.
Bây giờ muốn thay màu con ngươi cũng không khó khăn gì."
Nguyễn Nhàn rùng mình một cái.
Anh cảnh giác trừng mắt nhìn Đường Diệc Bộ, dồn hết sự cảnh cáo vào ánh mắt.
"Vậy vị này là...?" Đồ Duệ không hề lộ vẻ bất ngờ hay chán ghét, còn nghiêng đầu về phía Nguyễn Nhàn.
"Bạn trai tôi, Nguyễn Lập Kiệt." Đường Diệc Bộ khẳng định chắc nịch.
Nụ cười ôn hòa trên mặt anh đang có nguy cơ sụp đổ, Nguyễn Nhàn có thể cảm nhận được mạch máu trên thái dương đang điên cuồng giật thót.
Kể từ khi xuất hiện, con robot hình người xui xẻo này luôn khiêu chiến giới hạn của anh.
Những cơn giận dữ này không còn đen đặc, sền sệt như trước kia, chúng giống như sương mù phiền muộn, trực tiếp bùng nổ trong tim anh—
"Đúng vậy." Nhưng anh chỉ có thể trả lời như thế.
Nguyễn Nhàn có thể đoán ra ý định của Đường Diệc Bộ.
Tên khốn này hoàn toàn không để lộ toan tính của mình, như vậy nhỡ may sau này gặp phải nguy hiểm, mối quan hệ "hôn nhân" của họ sẽ là một con át chủ bài không tồi.
Nhưng điều này cũng không ngăn cản anh bực bội.
"Tùy ý thôi, chỉ cần có thể làm việc là được." Đồ Duệ đẩy gọng kính, "Hai vị có thể vượt qua tường chết cũng coi như có chút bản lĩnh."
"Vẫn phải liều mạng, cộng thêm một chút may mắn.
Khu tránh nạn bên kia vừa mới thay đổi lãnh đạo." Đường Diệc Bộ cố gắng ngồi thẳng dậy.
"Ồ? Hai vị đã đến đây bằng cách nào?" Người đàn ông tự xưng là "phó thuyền trưởng thuyền Tẩu Thạch" lại đến gần thêm hai bước.
"Theo tôi được biết, tường chết sẽ vô hiệu hóa tất cả thiết bị điện tử đến gần đó, nếu muốn dùng thiết bị bay hoặc vượt qua nó trên không đều sẽ bị đạn đạo bắn hạ ngay lập tức.
Ngoài ra, cứ năm phút cũng sẽ có cảnh báo."
"Chúng tôi trộm mấy cây thông bồn cầu chân không buộc vào tay chân rồi trèo qua.
Huynh xem, chúng tôi chỉ có hai người, não chủ bên kia cũng sẽ không có ý định truy cứu đến cùng." Đường Diệc Bộ đối đáp trôi chảy.
"Sau khi chúng tôi chạy ra ngoài thì..."
Nguyễn Nhàn dứt khoát nhắm mắt lại, mặt không đổi sắc dựa vào tường nghe con robot hình người kia nói hươu nói vượn.
"Năng lực?" Đồ Duệ cắt ngang màn giảng giải rành mạch của Đường Diệc Bộ, hiển nhiên không mấy hứng thú với chi tiết về cuộc đào thoát của họ.
"Tôi chỉ có chút sức lực." Đường Diệc Bộ hùng hồn nói, "Tôi cũng không mang theo vũ khí."
"Ừm, tôi đã nhận ra rồi, ăn bám đúng không? Còn vị bên này lại đeo hai khẩu súng." Đồ Duệ chuyển sang Nguyễn Nhàn vẫn im lặng không nói: "Họ Nguyễn, cậu thì sao, có lợi ích gì?"
Nguyễn Nhàn mệt mỏi mở to mắt: "Cảm giác tăng cường sơ cấp, tài bắn súng cũng tạm ổn, cộng thêm một chút kiến thức về máy móc."
Đồ Duệ 'chậc' hai tiếng: "Được rồi.
Cậu mắt vàng kia, tôi có thể cho hai người cơm ăn.
Bây giờ vẫn chưa muộn lắm, thế này đi, hai người đến Biển phế tích vớt vài thứ đáng giá về đây, sau đó tôi sẽ dẫn hai người đi gặp thuyền trưởng."
Dứt lời, hắn ta liền vỗ tay: "Mang đồ vào!"
Bên ngoài vang lên những tiếng kim loại bị kéo lê trên đá, hai bộ đồng phục kim loại cồng kềnh như đồ du hành vũ trụ được kéo vào trong phòng.
Thậm chí phía sau chúng còn có túi đồ giống đồng phục du hành vũ trụ kiểu cũ, vài ống sắt dài nối chúng với một cỗ máy – đó là một cỗ máy rách nát cỡ lớn, trên đó chằng chịt những miếng vá và gỉ sắt, suýt nữa thì kẹt lại ở cánh cửa đã nát một nửa.
Một người đàn ông to cao, cơ bắp cuồn cuộn ở phía sau đạp hai cái, nó mới lảo đảo được đẩy vào trong phòng.
"Chúng tôi vừa trốn ra, thể lực không đủ." Nguyễn Nhàn muốn tranh thủ thời gian, "Cơ thể tôi cũng có chút không thoải mái, nếu như các huynh đồng ý cung cấp một ít máy móc hỗ trợ, tôi muốn xác định trước—"
"Không có năng lực thì không cần bàn gì nữa." Đồ Duệ đưa mắt ra hiệu với người đàn ông to cao vừa bước vào: "Cương Tử, tiễn hai người họ đi."
Dứt lời, hắn ta ngáp một cái, làm bộ đi ra ngoài cửa.
"Đừng hòng chạy trốn." Thấy Nguyễn Nhàn khẩn trương cuộn người lại, người đàn ông cường tráng kia khó chịu nói, sau đó giật dây trói trên người Đường Diệc Bộ ra trước: "Căn phòng này rất cô lập, hai ngươi có giết tôi cũng vô dụng.
Cứ nghe lời phó thuyền trưởng đi, kiếm ít đồ là được."
"Xin lỗi, chúng tôi không biết rõ tình hình." Thấy Đường Diệc Bộ nhìn hai bộ đồ kim loại với ánh mắt lập lòe, Nguyễn Nhàn thu hồi chút hy vọng còn sót lại của mình.
"Lát nữa tôi sẽ nói cho hai người biết.
Chỉ cần...!haiz, tôi đã nói rồi, không cần phải như thế." Cương Tử bất đắc dĩ thở hắt ra.
Lúc người đàn ông cường tráng đó cởi trói cho Nguyễn Nhàn, họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào tim hắn ta.
Nguyễn Nhàn bình tĩnh cầm súng máu: "Dẫn bọn tôi rời khỏi nơi này."
Đường Diệc Bộ quay đầu lại, nhướng mày.
Người đàn ông cường tráng kia giơ hai tay lên, thoạt nhìn không hề có vẻ căng thẳng.
Hắn ta than thở bước đi phía trước, lách mình ra cửa: "Cậu tự xem đi."
Nguyễn Nhàn cẩn thận bước ra cửa, cho dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng anh vẫn không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
Căn nhà đổ nát này bị một khe nứt lớn sâu không thấy đáy bao quanh, xung quanh đều là những kiến trúc chen chúc, tạo thành một vùng phế tích u ám.
Từng căn phòng bị chất chồng lên nhau như trò chơi xếp gỗ hỏng – đủ loại biển quảng cáo và thanh sắt thép bị kẹt trong bê tông, những bức tường quét vôi nhiều màu sắc khác nhau trông rất giống cây kẹo cầu vồng bám đầy bụi, tất cả chất lại thành một đống lộn xộn.
Trên dưới, trái phải đều không nhìn thấy giới hạn.
Bức tường cách họ gần mười mấy mét, chỉ cần Đường Diệc Bộ không muốn bại lộ, họ không có bất kỳ công cụ nào có thể phóng qua.
"Cho dù cậu thật sự có thể đi đến bên kia thì sớm muộn gì cũng sẽ chết." Người đàn ông cường tráng nhún vai, như thể đã nhìn thấu suy nghĩ của Nguyễn Nhàn: "Biển phế tích chính là một mê cung, không có bản đồ và la bàn chắc chắn sẽ không thể đi được."
Nguyễn Nhàn thu họng súng lại: "...Dù sao cũng phải thử một chút."
Người đàn ông cường tráng làm ra vẻ mặt bình thản "đã quen rồi", chỉ vào hai bộ đồ kim loại phía xa: "Vòng tay của cậu còn dùng được không? Tôi sẽ truyền dữ liệu cho cậu.
Tìm đủ 2000 món đồ là có thể nộp lên, làm xong tôi sẽ cho hai người máy truyền tin."
Sau đó, Nguyễn Nhàn không nói thêm gì nữa.
Anh ngoan ngoãn tiếp nhận tư liệu, mặc áo kim loại rồi đứng bên cạnh Đường Diệc Bộ, người đã sớm trang bị xong xuôi.
"Nguyễn tiên sinh có vũ khí, chúng tôi sẽ không cung cấp thêm nữa." Người đàn ông cường tráng nói, sau đó gõ mạnh lên cỗ máy cũ kỹ kia: "Dưới đáy cũng không có bản đồ gì, làm phiền hai vị tìm đường giúp chúng tôi.
Đi thôi."
Hắn ta vừa dứt lời, dưới chân Nguyễn Nhàn đã hẫng đi.
Ống sắt trên bộ đồ kim loại kéo dài ra, họ rơi xuống với tốc độ rơi tự do.
Cơ thể hơi nóng lên, vô số kiến trúc và những mảnh vụn tạp vật lướt qua trước mắt – họ đang rơi xuống giữa vô số phế tích kiến trúc, như những bóng ma xuyên qua xi măng và gạch ngói.
Không biết đã rơi xuống bao lâu, tốc độ của họ càng ngày càng chậm, cho đến khi dừng lại giữa không trung, bám vào một đại sảnh đen kịt.
Hai người cứ lặng lẽ lơ lửng hơn mười giây, Nguyễn Nhàn vừa định thử lên tiếng, bộ đồ kim loại đã hoàn toàn tách ra hai bên, hất hai người ngã rầm xuống.
Cũng may họ cách mặt đất không xa, không đến mức ngã bị thương nặng.
Một giây sau, bộ đồ kim loại kia liền dần dần bay lên cao, biến mất trên trần nhà mục nát, chỉ để lại vài vòng gợn sóng như mặt nước.
"Cậu nhất định phải liên hệ với đám người này sao?" Nguyễn Nhàn ho khan vài tiếng trong đống tro tàn.
Ý đồ của đối phương rất rõ ràng – trong tình huống không có bản đồ, người bình thường chỉ có mỗi đường thoát là sợi dây trên bộ đồ kim loại.
Cứ ném họ xuống đáy một phế tích chưa được khai hoang, lấy danh nghĩa là kiểm tra năng lực.
Chờ họ thật sự trở về, đám tặc đất sẽ bội thu cả vật tư lẫn tin tức.
Nếu họ bất hạnh gặp nạn ở đây, Nguyễn Nhàn không cho rằng Đồ tiên sinh sẽ thực lòng cảm thấy tiếc nuối cho họ.
Rất có phong cách của đạo tặc.
"Chỉ là quan sát thôi, chỗ nào cũng như thế cả."
Đường Diệc Bộ mở đèn trên thiết bị định vị, lắc nhẹ với Nguyễn Nhàn.
Thiết bị định vị nhìn qua rất giống đèn pin dùng cho khảo cổ, cuối cùng còn cẩn thận lắp thêm dây thừng: "Đừng lo lắng, họ không lắp máy nghe trộm cho thứ này đâu, nó chỉ có thể chiếu sáng, định vị và giám định hình ảnh đơn giản thôi."
"Tùy cậu vậy." Nguyễn Nhàn bình thản đáp.
Dù sao điều này cũng không khác mấy, dù sao trên trán mọi người cũng đâu có viết "tôi biết vị trí của Nguyễn Nhàn".
Nếu muốn nghe ngóng tin tức, đối phương mạnh một chút cũng tốt.
"Nhưng tại sao vừa rồi huynh lại phải phản kháng vô hiệu như thế?" Đường Diệc Bộ xoay cổ tay, vác ba lô đựng chiến lợi phẩm lên lưng.
Y dùng đèn pin chiếu sáng từng góc sảnh, lại khôi phục vẻ mặt trống rỗng.
"Người kia quá lơ là, tôi muốn biết lợi thế của hắn ta là địa hình hay là thực lực." Nguyễn Nhàn hít mũi, xác định mình ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng: "Không phản kháng chút nào cũng sẽ rất kỳ quái, dù sao vũ khí còn ở trên người tôi, mà chúng ta vừa mới tràn ngập tinh thần phản kháng để vượt qua tường chết nữa."
"Tư duy con người nói cho huynh biết sao?"
"Ừm."
"Thông tin rất tốt.
Cảm ơn huynh, Nguyễn tiên sinh." Đường Diệc Bộ bước về phía trước hai bước, tránh thoát mấy giọt nước nhỏ xuống từ trần nhà: "Xem ra góc độ suy nghĩ của tôi vẫn còn chút sai lầm."
Nguyễn Nhàn nghiêng đầu đi, anh không trả lời mà tập trung sự chú ý vào hoàn cảnh trước mắt.
Anh không cần chiếu sáng cũng có thể thấy rõ đại sảnh hơi nghiêng trước mặt.
Họ đang đứng giữa đại sảnh của một bệnh viện bỏ hoang, quầy lễ tân bị nấm mốc đen bám đầy, kính vỡ thành những mảnh vụn có quy tắc, giá truyền dịch ngổn ngang chất đống ở một góc.
Xe đẩy kim loại bị đập biến dạng nằm chỏng chơ trên đất, đè lên một con gấu nhỏ bẩn thỉu.
Nguyễn Nhàn tạm thời nhét khẩu súng máu dùng để trị liệu vào bao rồi cẩn thận gỡ con gấu bông dính đầy bụi bẩn đó ra.
Thứ nhét bên trong nó đã hư thối, tỏa ra một mùi ẩm ướt nồng nặc.
Con gấu bông chỉ còn một mắt, nó dùng con mắt bằng cúc áo còn lại nhìn chằm chằm vào anh, đằng sau cúc áo còn nối với một sợi dây màu đỏ chưa kéo hết.
Nguyễn Nhàn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ kính của đại sảnh.
Bên ngoài cửa kính đại sảnh bệnh viện là một căn phòng khác – một phòng ngủ trẻ em bị đè bẹp, còn có mấy món đồ chơi bằng bông đang kẹt ở cửa sổ nối với đại sảnh bệnh viện, bị những mảnh kính vỡ đâm xuyên.
Không có thi thể con người.
Toàn bộ không gian trống rỗng giống như một cái kén mục nát.
Nguyễn Nhàn nhếch miệng, trả con gấu đó về chỗ cũ.
Anh im lặng nửa phút mới mở vòng tay điện tử, nhanh chóng lướt qua thông tin về "bảo vật" mà đám tặc đất đã chuyển tới.
"Đáng giá nhất là thuốc men, công cụ và đồ ăn, tiếp theo là linh kiện bỏ đi, quần áo, vân vân." Nguyễn Nhàn ghi nhớ tất cả thông tin vào đầu, "Đi theo tôi, tôi không biết phân biệt thuốc men, nhưng ít nhất có thể ngửi được mùi đồ ăn."
Đường Diệc Bộ lấy mấy ống tiêm chưa bóc từ trong bụi đất, tiện tay ném vào ba lô.
Mà đến khi túi đeo lưng của y mở ra lần nữa, thứ được ném vào chính là một lon đồ uống.
"Cửa hàng giá rẻ." Đường Diệc Bộ dùng tay áo lau tro bụi trên lon nước, "Không tồi, những vật này vẫn còn hạn sử dụng.
Muốn một lon không?"
Nguyễn Nhàn dừng động tác ném bánh quy vào ba lô.
Anh lẻn qua những kệ hàng như mèo, đồng thời ấn đầu Đường Diệc Bộ xuống: "Có người."
Đường Diệc Bộ vẫn đang cầm lon nước đó.
Y cúi thấp đầu, ngoan ngoãn giấu mình phía sau kệ hàng.
"Đám thổ phỉ phía đông đánh chìm thuyền của Trần huynh rồi." Một giọng nam hơi bén nhọn nói, "Móa nó, hy vọng đến lần "trừ độc" tiếp theo, giám sát trật tự có thể đưa thằng chó Dư Nhạc lên Tây Thiên."
"Hắn ta không chạy thoát được đâu." Một giọng nữ trả lời, "Nhìn xem, với cái dáng vẻ đó của hắn ta.
Lão Phàn vì tôi nên mới không so đo với hắn ta, sớm muộn gì loại người cặn bã này cũng sẽ bị diệt vong thôi."
"Đáng tiếc không có cách nào kéo Đồ Duệ về phe chúng ta.
Tên kia rất khôn khéo, vậy mà lại đầu hàng như một kẻ ngu xuẩn." Một giọng nói khác gia nhập vào, nghe có chút láu cá.
"Đáng tiếc cái gì chứ! Mấy người có nghe nói không, Đồ Duệ vốn thuộc về quân phản kháng.
Nếu hắn ta chạy tới chỗ chúng ta thì đó mới là tai họa."
"Trời...!Còn có chuyện này ư.
Không phải quân phản kháng của Nguyễn Nhàn đã sớm chết hết rồi sao, tại sao còn có người sống?"
"Ai mà biết được?"