Tận Thế Vui Vẻ
Chương 29: Góc Nhìn Của Kẻ Dị Thường
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kệ hàng màu trắng trước mặt tích một lớp tro bụi thật dày, lơ lửng trong không khí theo từng nhịp thở của hai người.
Túi chứa thực phẩm và bánh kẹo rơi vãi khắp nơi trên sàn nhà bóng loáng, bị tro bụi phủ lên như một lớp nấm mốc.
Nguyễn Nhàn rụt chân tránh xa một túi sô cô la có thể phát ra tiếng động, lại rụt người tập trung nghe ngóng đám người bên ngoài.
Đáng tiếc, sau vài câu nói chuyện phiếm đơn giản, hai nam một nữ lại chìm vào im lặng, bên ngoài chỉ có tiếng bước chân nặng nề và tiếng hít thở truyền tới.
Ba người không phát hiện ra cửa hàng tạp hóa bình dân bị phế tích che khuất ở góc rẽ.
Bọn họ dẫm lên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ lạo xạo để đi về phía cửa vào tòa nhà chính của bệnh viện.
Cùng lúc đó, phía bên phải bệnh viện cách đó không xa vang lên tiếng tường đổ sập do ma sát, sàn nhà rung chuyển nhẹ, bụi đất lộp bộp rơi xuống từ các khe nứt trên trần nhà.
Bệnh viện này có vẻ nằm ở rìa Biển Phế Tích, mà tòa nhà vừa nãy còn chắn phía bên phải nó đã tách rời và di chuyển khỏi vị trí cũ.
Không khí bên ngoài tràn vào qua khe hở, không gian không còn ẩm ướt, ngột ngạt như trước.
Sau khi xác định ba người không rõ thân phận đã đi xa, Nguyễn Nhàn mới đứng lên, khẽ thở phào một cái.
“Chúng ta đi đường khác.” Anh lấy một chiếc khăn mặt ra, bắt đầu lau tro bụi trên bao bì: “Sảnh bên cạnh có mùi thuốc rất nồng, có lẽ hiệu thuốc ở đó.”
Nếu biết Đồ Duệ là người của quân phản kháng, mục tiêu của mình đã được xác định rồi.
Dường như ba người vừa đi ngang qua có đích đến rõ ràng, trước khi thăm dò được tình hình, Nguyễn Nhàn hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào vũng nước đục này.
Đường Diệc Bộ mở cửa kho ra, đang thò nửa người vào chiếc tủ lạnh lớn, lục lọi tìm những lon nước kêu lạch cạch.
Nguyễn Nhàn nghe được một tiếng “Ừ” uể oải.
Sau đó anh thấy Đường Diệc Bộ vươn người quá đà, cả thân mình lộn nhào vào trong, bụi bặm bay lên mù mịt như khói lửa.
Nguyễn Nhàn bắt đầu đau đầu.
Cho tới bây giờ, anh hoàn toàn không biết rõ robot hình người này có ý đồ xấu hay không.
Đường Diệc Bộ sống như một con mèo say, anh vĩnh viễn không đoán ra rốt cuộc tiếp theo đối phương muốn làm gì.
Robot hình người kia đã tìm được lon nước, hài lòng thỏa mãn bước ra khỏi ngăn tủ.
“Thời gian của chúng ta có hạn.” Nguyễn Nhàn nghiến răng, thô bạo lau vỏ bánh quy.
“Thế nhưng anh đang đói.” Đường Diệc Bộ lắc mái tóc đen hơi dài, lại tạo ra một đợt tro bụi.
“Tôi không có –” Nguyễn Nhàn còn chưa nói xong, dạ dày đã không tự chủ kêu “ục ục”: “...Làm sao cậu biết?”
“Rạng sáng hôm qua anh bị Đinh thiếu tá đánh chết một lần, mất máu rất nhiều, từ sau lúc đó chỉ ăn nửa miếng bánh đậu muối.
Cỗ máy sơ cấp tuy mạnh mẽ nhưng chắc chắn tiêu hao rất nhiều năng lượng.
Nếu như không có cách nào cung cấp đủ nhiệt lượng, năng lực của anh sẽ xuất hiện vấn đề.”
Đường Diệc Bộ kéo ba lô ra nhét lon nước vào: “Chờ chúng ta giao đồ ra, chưa chắc sẽ được chia phần đồ ăn ngon hơn, thà tự tìm chút gì đó ăn trước... tôi đề nghị anh chọn loại có nhiều năng lượng nhất.”
Toàn bộ không gian tối tăm, ngột ngạt, bị che phủ bởi bụi bặm và nấm mốc.
Nguyễn Nhàn dịch đi mấy bước, anh có thể cảm nhận được lớp tro bụi mềm xốp trên mặt đất lọt qua đế giày.
Cho dù nhìn từ góc độ nào, đây đều không phải hoàn cảnh thích hợp để ăn cơm: “Chỗ này không thông gió, tôi không có khẩu vị. Chúng ta chuyển sang chỗ khác rồi tính.”
Có thể nói đôi mắt vàng của Đường Diệc Bộ là nguồn sáng duy nhất trong không gian tối tăm, cặp mắt xinh đẹp kia chớp chớp với Nguyễn Nhàn, sau đó thay đổi hướng nhìn theo chủ nhân, quay lại phòng chứa đồ phía sau cánh cửa nhỏ.
Ầm.
Ầm.
Xoạt.
Bây giờ Nguyễn Nhàn có thể phân biệt được những âm thanh này, chúng đại diện cho sắt thép vặn vẹo, tường lở từng mảng, cuối cùng đổ vỡ tan tành.
Ngay sau đó là tiếng gió thổi vào phòng, không khí trong lành từ bên ngoài nhanh chóng lùa vào, căn phòng chứa đồ tối đen như hầm bỗng lọt vào một chút ánh sáng.
“Đến đây đi.” Đường Diệc Bộ hô.
Nguyễn Nhàn do dự một chút rồi mới bước vào không gian vừa mới sáng lên kia.
Trên tường có thêm một lỗ thủng bằng hai cánh cửa, Đường Diệc Bộ tháo cả một miếng tủ lạnh ra, dùng nó bịt vào chỗ thủng.
Robot hình người kia đang ngồi ở mép lỗ thủng, đón ánh trăng và gió đêm tạt vào mặt, rồi đưa tay vỗ vỗ lên tấm ván tủ lạnh bằng phẳng bên cạnh.
Nguyễn Nhàn dùng đốt ngón tay day mạnh thái dương, bất đắc dĩ đi qua.
Khí ẩm khó chịu đã bị luồng gió khô ráo thổi bay đi, Nguyễn Nhàn đặt ba lô đựng một nửa đồ ăn ở giữa hai người, cẩn thận ngồi xuống rồi nhìn về phía cảnh tượng bày ra trước mắt.
Đúng là điên rồ, anh nghĩ.
Bọn họ đang ngồi ở ngay rìa Biển Phế Tích, một nơi nào đó trên không trung.
Giống như đang ngồi trên rìa mái nhà cao tầng, anh nhìn xuống toàn bộ vùng đất hoang vu.
Nó bao la mà thê lương, đường chân trời mờ ảo nối liền với vũ trụ mênh mông.
Cúi đầu nhìn lại, dưới chân còn có không ít kiến trúc chồng chất bất quy tắc.
Toàn bộ Biển Phế Tích đang ù ù tiến về phía trước như một đoàn tàu khổng lồ mang điềm gở.
“Nơi này rất thông gió.” Đường Diệc Bộ nhỏ giọng nói, lại đưa tay vào trong túi đeo lưng lục lọi.
Một giây sau, lon nước lạnh lẽo áp lên má Nguyễn Nhàn, Nguyễn Nhàn vô thức đón lấy nó.
Robot hình người kia nghiêm túc gật đầu, lại bắt đầu lục lọi ba lô Nguyễn Nhàn vừa đặt xuống.
Nguyễn Nhàn cúi đầu nhìn cái lon bị ánh trăng chiếu rọi.
Vỏ lon màu đỏ thẫm, đây là một lon nước ngọt vị đào.
Lúc trước vì thể chất nên anh chưa từng uống qua thứ này.
“Chúng ta có thể để lại sô cô la và bánh quy bơ.” Đường Diệc Bộ xác nhận lượng calo trên bao bì: “Căn cứ vào tư liệu của anh, tặc đất thích thực phẩm có nhiều chất phụ gia hơn là đồ ăn giàu năng lượng.”
Nói rồi hắn dứt khoát xé một gói bánh quy, mùi bơ nồng đậm lập tức xộc vào mũi Nguyễn Nhàn.
Nguyễn Nhàn lặng lẽ nhận lấy bánh quy, ăn từng miếng nhỏ một.
Mùi vị xa lạ gần như khiến đầu lưỡi anh tê cứng.
“Vừa rồi anh lại tức giận, đúng không?” Cách ăn của Đường Diệc Bộ thô kệch hơn nhiều.
Hắn ăn ngồm ngoàm từng miếng lớn, khuôn mặt xinh đẹp phồng lên, giọng nói nhồm nhoàm không rõ ràng.
“Tôi nói là lúc ở trong phòng giam.”
“...Ừ.” Nguyễn Nhàn bật lon nước, lon nước ngọt phủ bụi mấy năm phát ra tiếng “tạch” thật dài.
“Vì sao không nói?”
“Đúng là tôi hy vọng cậu bàn bạc trước với tôi.
Nhưng tình huống ở trong phòng giam rõ ràng không cho phép.” Nguyễn Nhàn nhấp một hớp nước ngọt, bị bọt khí tràn vào khoang miệng làm cho giật mình, suýt nữa tuột tay làm rơi cả lon nước.
“Nhưng tôi vẫn khiến anh không vui.”
“Tôi không cần lời xin lỗi của cậu. Chúng ta có thể bỏ qua chủ đề này.”
“Tôi chỉ hiếu kỳ – chúng ta đều biết cách làm của tôi hợp lý trên kết quả, nhưng biểu hiện của anh vẫn như thể bị tổn thương.” Đường Diệc Bộ hất cằm lên để gió thổi vào mặt mình rõ hơn, trong miệng vẫn nhai nhồm nhoàm: “Thực sự kỳ diệu.”
“Tôi cũng rất tò mò, nếu cậu đã biết tôi không phải con người, tại sao vẫn muốn tiếp tục kiểu quan sát này?” Nguyễn Nhàn thả túi bánh quy trong tay ra, chuyển ánh mắt lên trên bầu trời.
“Anh bị cài đặt thông tin nhân cách của con người.
Trên bản chất cơ thể con người cũng là một loại máy móc nào đó, ký ức là dữ liệu, tư duy là thuật toán, cả hai ảnh hưởng lẫn nhau.”
Đường Diệc Bộ nhai bánh quy kêu răng rắc.
Hắn đặt lon nước xuống, duỗi hai tay ra múa may trước mặt Nguyễn Nhàn.
“Chỉ cần dữ liệu ký ức không bị thanh trừ, trước khi thuật toán suy nghĩ của anh bị thay đổi, sự quan sát này vẫn có ý nghĩa.
Giống như chúng ta đều biết nòng nọc sẽ biến thành ếch xanh, nhưng bản thân nòng nọc cũng có giá trị để quan sát.”
Nguyễn Nhàn thu ánh mắt về: “Nghe cách cậu nói, cậu-”
“Đúng vậy, tôi không bị nhập thông tin tính cách của bất kỳ người nào, cho nên không quá quen với tư duy của con người.” Đường Diệc Bộ rung hai chân ở mép lỗ thủng, nhìn có vẻ rất hài lòng: “Tôi vẫn còn muốn xin lỗi, xin lỗi vì đã khiến anh không vui.
Về sau hễ là chuyện liên quan đến anh, nhất định tôi sẽ cố gắng bàn bạc với anh sớm hơn, Nguyễn tiên sinh.”
Nguyễn Nhàn duy trì yên tĩnh.
Ngón tay anh lướt trên bao bì bóng loáng của bánh quy, gấp gọn nó lại.
Dòng chảy gió đêm vẫn luôn bao bọc lấy anh, sau mấy giây trầm mặc, Nguyễn Nhàn mới nghiêng qua nhìn về phía khuôn mặt quá đỗi tuấn tú của robot hình người bên cạnh.
Trên gương mặt kia không có quá nhiều biểu cảm, nhưng lại tươi sống hơn tất cả khuôn mặt con người mà anh từng thấy.
Trên mặt robot hình người kia không có sự lấy lòng, cẩn trọng, thương hại hay e ngại, cũng không có sự thưởng thức hay kính sợ.
Đường Diệc Bộ cứ nhìn anh chằm chằm như thế, ánh mắt thuần khiết và trực diện, khóe miệng còn dính vụn bánh quy.
“...Nhưng để trao đổi, tôi hy vọng về sau anh đừng kiềm chế tâm trạng của mình ở trước mặt tôi.” Đường Diệc Bộ quẹt vụn bánh quy dính trên khóe miệng đi, lại dán mặt tới.
Giọng điệu của hắn rất trịnh trọng, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi của Nguyễn Nhàn: “Nếu như anh không chịu nói ra cảm nhận của anh, tôi không cách nào thu hoạch được tin tức chính xác.”
“Tôi không phải mẫu vật tốt lắm.” Giọng nói Nguyễn Nhàn có chút khô khốc, anh ngẩng đầu nhìn về phía trời sao lần nữa.
Đường Diệc Bộ không hiểu “À” một tiếng.
“Bọn chúng khiến cậu có cảm giác gì?” Nguyễn Nhàn chỉ lên dải ngân hà rõ ràng và sáng chói trên đỉnh đầu, bầu trời đêm trong suốt, sạch sẽ, điểm đầy những viên kim cương vỡ.
Robot hình người kia cẩn thận uống xong một ngụm nước ngọt cuối cùng, cố gắng nhịn một tiếng ợ, vẻ mặt vẫn vô cùng khó hiểu.
“Người bình thường sẽ nói cho cậu biết nó rất đẹp, đáng để dùng một câu thơ ca tụng.
Thiên nhiên bao la, hùng vĩ và tươi đẹp khiến người ta rung động, mọi việc đều như thế.” Nguyễn Nhàn nhìn lên sao trời lấp lánh.
“Đúng là như thế.” Đường Diệc Bộ đồng ý nói.
“Nhưng tôi chỉ có thể nhìn thấy thời gian vỡ vụn, chúng trộn lẫn khoảng cách ánh sáng khác biệt, chỉ là một... hiện tượng khổng lồ.
Tôi không có cách nào cảm nhận được 'vẻ đẹp' của nó.” Nguyễn Nhàn chậm rãi thở ra một hơi, “Cậu nên tìm một mẫu vật bình thường hơn.”
“Vì sao?” Đường Diệc Bộ có vẻ khó hiểu: “Có lẽ đa số con người sẽ cảm thấy khung cảnh này rất đẹp, nhưng vấn đề thẩm mỹ lại liên quan đến việc có bình thường hay không sao? Tôi nhớ đó là một thuộc tính khá riêng tư, sẽ không liên quan đến việc 'nhất định' phải cảm thấy đẹp.”
“Như vậy tôi sẽ giải thích khác đi.
Liên quan tới việc ký ức tôi được cài đặt vào – lúc tôi còn nhỏ đã từng xem không ít hình ảnh về thi thể.”
Nguyễn Nhàn nhìn về phía vùng đất hoang vu trong bóng tối, đào ra những hồi ức sâu thẳm dưới đáy lòng.
Anh nhớ tất cả mọi chuyện từ khi có ý thức đến nay, đương nhiên cũng nhớ tổ chức y tế đã kiểm tra nhân cách của anh ra sao.
“Mặc dù tôi có chút không thoải mái, lại không thể cảm giác được bất kỳ sự sợ hãi hay bất an gì.”
Năm đó anh mới 4 tuổi, những hình ảnh 3D thê thảm bày ra trước mắt anh.
Từ vết thương nhẹ đến vết thương nặng, hư thối, từ cục bộ đến toàn bộ, từ trưởng thành đến trẻ con.
Mà anh chỉ lẳng lặng nhìn xem, không hề dao động hay biểu lộ cảm xúc gì.
Máy móc bên cạnh trung thực ghi chép nhịp tim và sóng não của anh.
Lúc ấy anh rất khó hiểu, hoàn toàn không rõ tại sao lại phải thể hiện ra thứ đó.
Là muốn anh giúp đỡ sao? Bọn họ không hiểu điều gì sao?
Vì sao vẻ mặt của những người kia càng ngày càng nghiêm túc?
Có lẽ mình giúp đỡ một chút sẽ khiến bọn họ không đến mức nhíu mày.
Người lớn thật ngốc, chắc chắn là không hiểu rõ chỗ nào đó rồi.
[Người đàn ông trong bức ảnh số 74 bị giết bằng cưa xích, trên xương cốt vẫn còn để lại dấu vết rất rõ ràng.
Căn cứ vào tình trạng vết thương, hung thủ cao từ 1m78 đến 1m80, quen dùng tay trái.
Hắn đã rất cố gắng thay đổi cách tấn công, nhưng cuối cùng vẫn rất dễ nhận ra.]
Anh chuyển về tấm ảnh xác thối thê thảm kia, chỉ ra chính xác.
[Chỉ cần sửa đổi kích thước của cưa xích, cố định nó trên cánh tay, đồng thời đi giày cao 4 phân.
Cuối cùng lại dùng axit phá hủy dấu vết trên xương là có thể xóa đi phần lớn chứng cứ.
Mà cách làm của hung thủ này quá thô thiển, chắc hẳn không có năng lực che giấu chi tiết.]
Điều đáng tiếc là đây chỉ là một phần nhỏ của việc kiểm tra nhân cách, mà những người cau mày kia cũng không muốn sự trợ giúp của anh.
“...Bọn họ chỉ muốn nhìn dáng vẻ sợ hãi của tôi, bởi vì người bình thường sẽ sợ hãi.
Nhưng tôi lại không.”
“À, anh muốn nói anh 'nên' cảm thấy sợ hãi.” Đường Diệc Bộ xoa cằm, “Vậy ở trong trí nhớ của anh, anh đã từng giết người chưa?”
“Chưa.”
“Có từng phạm tội?”
“Cũng chưa.”
“Vậy anh chỉ bị rót ký ức của một con người chậm chạp, chậm chạp nhưng không phạm pháp.” Đường Diệc Bộ không chút khách khí phán đoán, “Đa số con người đều không cảm thấy lò sát sinh hay thịt tươi khiến người ta suy sụp, còn cắt bộ phận sinh dục của thực vật đặt trên đầu giường cho đến khi chúng hư thối, khô héo.
Anh chỉ chậm chạp một chút trong việc này thôi.
Nói một cách nghiêm túc, 'anh' trong ký ức còn bình thường hơn tội phạm trong tù nhiều.”
Nguyễn Nhàn bị chọc cho bật cười.
Anh rất muốn túm cổ áo của đối phương, để robot hình người này trải nghiệm thế nào là dị thường.
Nhưng anh lại không thể tìm ra từ để phản bác, cơn tức giận ngưng tụ thành nắm đấm đấm vào bông gòn.
Mà sau sự tức giận kia, một cảm giác chua xót nhàn nhạt dần tràn ra.
“Tùy cậu vậy.” Nguyễn Nhàn đột nhiên thấy hơi mệt mỏi.
“Anh hy vọng mình không bình thường sao?” Đường Diệc Bộ tràn đầy phấn khởi bắt đầu phỏng vấn.
“Đương nhiên không.”
“Nếu còn để ý chuyện này, anh vẫn có tư duy rất giống con người.” Đường Diệc Bộ bóp lon nước thành một quả cầu nhỏ, nở một nụ cười thản nhiên: “Dù sao với tôi mà nói, hoa chết héo, súc vật bị mổ xẻ hay con người bị hư thối đều không khác nhau – chúng đều là thi thể sinh vật, không phải sao?”
“...”
Robot hình người kia ném quả cầu kim loại xuống phế tích, khóe miệng cong lên hơn một chút: “Trong mắt tôi, con người là chủng tộc khá mạnh, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi.”
“Tôi cho rằng cậu muốn hiểu được tình cảm của con người.” Nguyễn Nhàn nheo mắt.
“Con người cũng sẽ muốn tìm hiểu cách biểu đạt cảm xúc của những giống loài khác, nhưng họ vẫn sống theo cách của loài người.
Chỉ là tìm hiểu và học tập đơn giản thôi.” Đường Diệc Bộ kéo ba lô, “Ừm, đổi một cách khác để anh dễ hiểu hơn.
Anh có thể coi tôi là một nhà nghiên cứu động vật học.”
Dứt lời, hắn vươn tay: “Tôi muốn bóp mặt anh, tôi có thể bóp không?”
Nguyễn Nhàn lau mặt, ngoài một loại cảm xúc phức tạp nào đó, cuối cùng anh vẫn bật cười.
Đối phương còn thờ ơ với loài người hơn anh nghĩ, vậy liệu anh có thể tháo bỏ mặt nạ xuống một lát để thở phào nhẹ nhõm không?
“Không được.” Anh nói, gạt tay Đường Diệc Bộ xuống bên cạnh: “Tôi ăn no rồi, chúng ta đi thôi.”
Đường Diệc Bộ có chút tiếc nuối thu tay lại: “Vậy chúng ta-”
Một tiếng kêu thảm thiết bén nhọn truyền đến từ sâu trong phế tích bệnh viện, hai người lập tức liếc nhau.
“Đi xem một chút?” Đường Diệc Bộ nhanh chóng nhảy lên, vội vàng đeo ba lô lên vai.
“Đi.” Nguyễn Nhàn gật đầu, “Biết đâu có thể kiếm chút ân tình để nghe ngóng tin tức.”
Lần này anh đã thành công nói ra suy nghĩ của mình.