Tận Thế Vui Vẻ
Chương 44: Ván Bài Lớn: Lời Mời Đến Điểm Chôn Vùi
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Diệc Bộ nhìn về phía gáy của người nằm bên cạnh.
Người cộng sự của hắn đang quay lưng về phía hắn, giấc ngủ không sâu.
Khác với trước đây, lần này đối phương lại xích ra mép giường, dường như muốn giữ khoảng cách với hắn một chút.
Để chứng thực suy đoán này, Đường Diệc Bộ cuộn chặt chăn rồi dịch vào giữa giường.
Nếu là trước kia, Nguyễn tiên sinh khi ngủ say sẽ vô thức xích lại gần, co tròn người như muốn tìm kiếm thêm hơi ấm.
Nhưng lần này Nguyễn tiên sinh lại không nhúc nhích – anh vẫn yên tĩnh nằm sát mép giường, áo ngủ lỏng lẻo để lộ phần gáy trắng nõn.
Tư duy theo thói quen của con người quả thật có ảnh hưởng rất lớn.
Đường Diệc Bộ có chút tủi thân, hắn nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng vẫn không thể hiểu được thái độ khó hiểu của đối phương.
Hắn lặng lẽ vươn tay, đầu ngón tay dừng lại cách gáy đối phương 2cm, rồi lại từ từ thu về.
Ngày đầu tiên ở thuyền Cực Lạc của hai người đầy hỗn loạn, chắc chắn Nguyễn tiên sinh đã mệt lắm rồi.
Nếu như tùy tiện làm đối phương tỉnh lại, nói không chừng sẽ khiến tình hình vốn đã khó xử lại trở nên tồi tệ hơn.
Ngay lúc hắn muốn tìm hiểu cảm xúc thần bí của cộng sự, người hắn đang quan sát đã trở mình, ánh mắt lạnh băng lướt qua.
Nguyễn Nhàn ngủ không được ngon giấc.
Điều này càng khiến anh thêm khó chịu.
Trải qua thời gian dài, anh đã sớm quen với việc ngủ một mình.
Nhưng chỉ qua mấy tuần ngắn ngủi, việc có một người khác bầu bạn hay không cũng đã bắt đầu ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ của anh.
Quá nguy hiểm.
Có lẽ Đường Diệc Bộ không phải con người, hoặc có lẽ mối quan hệ giữa họ đã quá sâu đậm.
Ai nói "tuyệt đối không thể tin tưởng lẫn nhau" lại không phải là một kiểu tin tưởng chứ? Sự an tâm đầy u ám cũng là an tâm. Không thể phủ nhận, ở cạnh Đường Diệc Bộ khiến anh vô cùng thoải mái.
Nguyễn Nhàn thấy hơi nhớ mấy dự án đã bị từ bỏ của mình.
Trong khoảnh khắc đó, sự thoải mái dễ chịu ấy khiến anh nhớ tới căn phòng máy ấm áp cất giấu bánh kẹo kia.
Lúc ấy anh có thể ngăn chặn toàn bộ những người khác ở bên ngoài, giống như bây giờ vậy.
Nửa gương mặt của người máy hình người áp vào chiếc gối mềm mại, bàn tay vẫn còn cứng đờ lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng khi bị bắt quả tang.
Bị Nguyễn Nhàn trừng mắt mấy giây, Đường Diệc Bộ mới rút tay về, kéo chặt chăn, đôi mắt vàng kim chớp chớp.
Mấy tiếng trước, đối mặt với vấn đề "muốn phá hủy bên nào" của Đường Diệc Bộ, Nguyễn Nhàn đã đưa ra một đáp án khá mơ hồ.
"Xem tình hình đã." Lúc ấy anh đáp như vậy.
Anh đã cân nhắc không ít phương án, nhưng mỗi cái đều cần căn cứ vào kết quả nghiên cứu cỏ sáng tắt để điều chỉnh.
Đường Diệc Bộ có vẻ không hài lòng lắm với câu trả lời này, Nguyễn Nhàn thầm nghĩ.
"Có vấn đề gì, cậu cứ hỏi thẳng." Anh mở miệng nói, "Nhưng cá nhân tôi đề nghị cậu để dành câu hỏi đến ngày mai, ngày mai chúng ta sẽ có cả một ngày dài đắm chìm trong phòng thí nghiệm."
Đường Diệc Bộ có vẻ càng hoang mang hơn.
"Được." Người máy hình người kia không chắc chắn lắm: "Nhưng mà chúng ta gặp phải Đoàn Ly Ly luôn theo dõi. Lỡ cô ta tìm cách tiết lộ chuyện của anh cho Phùng Giang, anh lại bị đưa về thuyền Tẩu Thạch thì sao..."
Nguyễn Nhàn trở mình, tiếp tục đưa lưng về phía Đường Diệc Bộ: "Ừm, nhưng tôi nghĩ Phàn Bạch Nhạn sẽ không đến mức không giải quyết được chuyện này đâu."
Có điều vẫn nên chú ý.
Nếu như Phàn Bạch Nhạn thật sự không quản được Đoàn Ly Ly, vậy thì sẽ càng thú vị – chuyện như vậy mà còn có thể xảy ra sơ suất, ai mới là con rối thật sự của thuyền Cực Lạc thì vẫn chưa biết được.
Cùng lúc đó, Phùng Giang nửa nằm nửa ngồi trong căn phòng giam tối đen như mực.
Không lâu sau bữa trưa, hắn đang đợi để "lịch sự" bày tỏ ý muốn rời đi với Phàn Bạch Nhạn.
Hắn nhẩm đi nhẩm lại cái cớ đã chuẩn bị sẵn, tiện thể chờ Đoàn Ly Ly đến tiếp ứng, thì bất ngờ bị đánh ngất từ phía sau.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã bị ném vào nhà tù, trước mặt hắn là một khoảng tối mịt.
"Tôi, tôi không làm cái gì cả!" Hắn lắc mạnh song sắt cứng rắn, gân cổ gào lên: "Xin cho tôi gặp Phàn Bạch Nhạn! Đoàn Ly Ly cũng được!... Nhất định có hiểu lầm gì đó!"
"Ồ, còn muốn gặp phó thuyền trưởng cơ đấy, tên nhóc này vẫn còn to gan phết." Người canh gác đạp vào song sắt, "Giờ này phó thuyền trưởng chắc đang 'bận' rồi."
Đồng bọn của gã phát ra một tiếng cười khẩy hèn hạ từ trong bóng tối.
Phùng Giang nuốt nước bọt, thở hổn hển thành tiếng.
Đoàn Ly Ly nói đúng, nơi này chính là một cái hang quỷ được tô vẽ hào nhoáng.
"Yên tâm, lão Phàn cực kỳ khoan dung độ lượng, sẽ không làm gì cậu cả, không phải cậu vẫn còn thở được đó sao? Chắc chắn là thằng nhóc cậu vừa đến đã tơ tưởng phó thuyền trưởng, làm chuyện gì đó khiến thuyền trưởng bắt được quả tang."
"Tôi với Ly Ly không có..."
"Chậc chậc, gọi cả Ly Ly rồi cơ à, ra tay nhanh gớm.
Dẹp cái suy nghĩ đó đi, nếu phó thuyền trưởng thật sự coi trọng cậu thì đã sớm đến thăm cậu rồi."
Phùng Giang không nói tiếp, hắn lùi lại trong bóng tối, co ro lại ở một góc phòng giam.
Ở một bên khác, tình trạng của Đoàn Ly Ly cũng chẳng khá hơn là bao.
Cô ta đang ngồi trước bàn, toàn thân run lẩy bẩy.
Đám vệ sĩ vũ trang đầy đủ đứng phía sau cô ta, họng súng hơi chĩa lên, đây rõ ràng không phải là tư thế bảo vệ.
Vô cùng mang tính uy hiếp.
"Ly Ly à." Phàn Bạch Nhạn duỗi một tay ra đặt lên bả vai Đoàn Ly Ly: "Ta chỉ thích những cô bé ngoan ngoãn thôi.
Cô làm việc rất tốt, còn biết nhìn sắc mặt người khác mà làm.
Mấy năm qua phục vụ cũng không tồi, ta thật sự không muốn thay thế cô đâu."
"Lão Phàn...!Lão Phàn, xin lỗi, là tôi nhất thời hồ đồ..."
"Không không, cô không phải nhất thời hồ đồ, cái này gọi là gì nhỉ...!bản tính thiện lương? Cô biết rõ ta vẫn luôn nuông chiều cô, nhưng ta lại nghĩ không thể chiều hư một cô bé vô điều kiện được.
Hôm nay ta sẽ nói cho cô một chút đạo lý."
Khóe mắt Đoàn Ly Ly đỏ hoe: "Lão Phàn, xin ông, đừng...!tôi sẽ không nói linh tinh nữa, là lỗi của tôi - a!"
Phàn Bạch Nhạn rụt tay khỏi vai cô ta, cầm cây quải trượng ở bên cạnh lên đập mạnh vào cánh tay Đoàn Ly Ly.
Đoàn Ly Ly kêu thảm một tiếng, ngã xuống khỏi ghế, cánh tay bị phần trang trí trên quải trượng cứa chảy máu.
Cô ta muốn chui xuống gầm bàn, toàn thân run rẩy bần bật.
Đáng tiếc Phàn Bạch Nhạn không có ý thương hương tiếc ngọc gì.
Ông ta đạp vào lưng Đoàn Ly Ly, rồi dùng đầu quải trượng cứng rắn, nhọn hoắt đâm vào bắp chân cô ta.
Làn da trắng nõn lập tức bầm tím.
"Ta đồng ý nuôi dưỡng những người này đã là phúc phận của bọn họ rồi.
Ta cho rằng cô là một cô nhóc thông minh, vậy mà ngay cả chuyện đó cũng không hiểu sao?"
Phàn Bạch Nhạn cứ đạp một cái lại phải dừng lại thở dốc hai lần.
"Nếu không phải ta tạo ra một nơi thế này, lũ ngu xuẩn kia sẽ phải ngủ trong đống phế tích suốt ngày, bới rác dưới đất để ăn! Con người chính là lũ lười biếng, nhất định phải được quản lý! Trời ban cho nơi này mọc lên cỏ sáng tắt, đây đều là ý trời."
"Cô cảm thấy ta lừa dối bọn chúng? Cảm thấy mệt mỏi như vậy là đáng thương sao? Thói đời này vốn là như vậy, nếu cô không thích có thể đến thuyền Tẩu Thạch.
Với gương mặt này, nói không chừng người ta sẽ đồng ý cho cô một toa tàu để ngủ thì sao chứ."
Búi tóc được chải chuốt gọn gàng đã hoàn toàn rối bù, Đoàn Ly Ly không dám khóc thành tiếng, cũng không dám phản kháng, chỉ không ngừng lùi sâu vào gầm bàn.
"Đồ không biết điều."
Năm sáu phút sau, Phàn Bạch Nhạn đánh mệt rồi mới thu quải trượng lại.
"Ta biết cô sẽ không thay đổi.
Nhớ kỹ cho ta, khuyên thì được, có thể khuyên đám người kia đi, nhưng không được khuyên những người mà ta đã nhắm đến.
Trên bàn là tài liệu mấy tháng gần đây, xem kỹ từng tờ rồi sửa lại báo cáo cho ta, ta phải dùng để bình xét cấp bậc."
"Vâng...!Vâng." Đoàn Ly Ly xoa xoa chỗ bị thương, nức nở đáp.
"Khóa chỗ này lại.
Thả Phùng Giang đi trước, đừng để cô ta ra ngoài một bước, tránh gây vướng bận." Phàn Bạch Nhạn lại dùng mũi giày đạp Đoàn Ly Ly mấy lần rồi khoát tay với đám vệ sĩ trong phòng: "Sẽ có người đưa cơm, cứ để ở sau giường ấy. Vẫn không thể động vào cô ta được, mong mấy anh em nhịn hai ngày nhé."
"Lão Phàn, lão Phàn, tôi..."
Phàn Bạch Nhạn trực tiếp rời khỏi phòng, vệ sĩ phía sau ông ta đóng sầm cửa lại.
Đoàn Ly Ly còn chưa kịp mở miệng đã bị nhốt ở bên trong.
Vào bữa sáng ngày hôm sau, Nguyễn Nhàn không thấy Đoàn Ly Ly bên cạnh Phàn Bạch Nhạn.
"Lão Phàn?" Anh cố ý nhìn về phía vị trí của Đoàn Ly Ly.
"Mấy ngày nay Ly Ly bận việc, tạm thời không đi cùng ta." Phàn Bạch Nhạn cười ha hả trả lời, "Nhưng mà Tiểu Nguyễn à, không có Ly Ly, ta cảm thấy ngột ngạt lắm.
Hai ngày nay cậu và Tiểu Đường phải làm cho tốt, để ta thoải mái một chút đấy."
"Tôi không thích cách lão ta nói chuyện chút nào." Ba mươi phút sau, bị đưa vào phòng xét nghiệm, Đường Diệc Bộ cũng đã mặc áo blouse trắng.
"Anh cho rằng không có sự thiên vị nào."
Nguyễn Nhàn đi lại trong phòng xét nghiệm, lần lượt xác định loại hình và chức năng của từng cỗ máy.
"Đương nhiên sẽ có, thỉnh thoảng con người cũng sẽ đánh giá con vật nào đáng yêu, con vật nào xấu xí mà." Đường Diệc Bộ đeo găng tay, giọng điệu nghiêm túc: "Tôi không thích người như Phàn Bạch Nhạn."
"Người tạo ra cậu đã khiến cậu rất giống người rồi, tôi cảm thấy cậu không cần lấy tôi làm vật tham chiếu." Nguyễn Nhàn thản nhiên vạch trần, "Người tạo ra cậu đã khiến cậu rất giống người rồi, tôi cảm thấy cậu không cần lấy tôi làm vật tham chiếu."
Đường Diệc Bộ dừng động tác trong tay lại, hắn đi thẳng đến trước mặt Nguyễn Nhàn, hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Nguyễn Nhàn vô thức sờ lên một khẩu súng máu.
"Tôi thích đồ ăn ngon, thích cảnh trời tuyết, thích sự phát triển không thể đoán trước.
Nếu đã có 'thích' thì cũng sẽ có 'không thích'."
Giọng điệu của người máy hình người kia vô cùng nghiêm túc.
"Bị đánh sẽ sợ hãi, mất đi sẽ đau khổ, sẽ yêu đồng loại hoặc những sinh vật khác, có vô số cảm xúc cùng loại khác.
Vì sao anh lại cho rằng những tâm trạng như vậy là 'giống người'?"
Bàn tay đang nắm cán súng của Nguyễn Nhàn khựng lại đôi chút.
Không biết có phải là ảo giác của anh hay không, dường như cảm xúc của Đường Diệc Bộ có phần sa sút.
"Bây giờ tôi đã hiểu vì sao người tạo ra tôi không cung cấp cho tôi tư liệu về nhân cách rồi." Đường Diệc Bộ lùi ra phía sau một bước, "Ảnh hưởng quá lớn, vô cùng bất lợi cho việc quan sát và phán đoán."
"Xin lỗi." Nguyễn Nhàn nói, anh cúi đầu xuống xếp gọn trái cây mọc hoang ở bệnh viện và trái cây mà Đường Diệc Bộ trồng được ra.
"Tại sao lại phải xin lỗi?"
"Bởi vì tôi đã tự ý phán đoán cậu." Nguyễn Nhàn đóng chặt hai bình thủy tinh đựng trái cây, "Là vấn đề của tôi.
'Không giống người' không phải dùng để ca ngợi, mà đối với những sinh vật khác, 'giống người' cũng chưa chắc đã là điều tốt."
Đường Diệc Bộ 'ồ' một tiếng, nửa hiểu nửa không.
"Vậy tranh thủ lúc anh còn chút áy náy với tôi, tôi có thể hỏi về vấn đề hôm qua không?"
"...Hỏi đi." Nguyễn Nhàn bất đắc dĩ sửa lại cổ áo, giờ thì tên này hỏi về kế hoạch còn phải chọn không khí nữa.
"Vì sao anh không cho tôi ôm?"
Nguyễn Nhàn suýt nữa làm đổ thuốc thử nghiệm trong tay.
"Cái gì?"
"Trước kia khi ngủ anh vẫn cho phép tôi ôm anh, nhưng hôm qua anh lại cách tôi rất xa.
Dựa trên biểu hiện sinh lý của anh, chất lượng giấc ngủ của anh cũng không bằng trước đây." Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, "Vì sao?"
"Bây giờ tôi chưa thể cho cậu một đáp án chính xác." Nguyễn Nhàn bực bội xoay người, "Còn về chất lượng giấc ngủ, rất đơn giản, tôi chỉ hơi sợ lạnh, cách cậu xa không cảm nhận được...!chờ một chút."
Anh đột nhiên vọt tới bên cạnh bàn, cầm lấy một dụng cụ đo phóng xạ.
Động tác vô cùng nhanh chóng, thậm chí còn huých cả Đường Diệc Bộ sang một bên.
Đường Diệc Bộ thấy người cộng sự của mình sắp chìm vào thế giới riêng.
Vẻ ngoài ôn hòa đã biến mất, khí chất hung dữ cũng không còn nữa.
Người kia đứng bên cạnh bàn, tựa như một bộ phận của những thiết bị nghiên cứu.
Nguyễn tiên sinh đang tập trung phân tách nước ngâm trái cây từ cỏ sáng tắt và thuốc thử, dùng máy phóng xạ quét qua.
Kết cấu của thành phần xuyên qua và thành phần gây ảo giác hiện ra rõ ràng trên màn hình.
"Chuẩn bị máy trộn khí, rồi mang hai con chuột thí nghiệm ra đây." Giọng điệu của người kia hơi giống mệnh lệnh.
"Đã chuẩn bị xong."
"Thêm máy nghiền và dụng cụ đo lường thí nghiệm."
"Tôi đoán anh còn cần cả máy mô phỏng phóng xạ và khoang cách ly quan sát." Đường Diệc Bộ khẽ cười nói, lần lượt chuẩn bị từng cỗ máy.
Người kia quay đầu lại mỉm cười với hắn.
Đường Diệc Bộ khựng lại nửa giây.
Hắn đã từng nhìn thấy nụ cười giả tạo, cười lạnh và nụ cười có thể nói là dữ tợn của đối phương, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười thuần túy đến vậy – tuy vô cùng ngắn ngủi, nhưng nó lại trong sáng như ánh sao.
"Tôi không trả lời được câu hỏi vừa rồi của cậu, nhưng tôi có thể trả lời câu hỏi trước.
Tôi cũng không định phá hủy bên nào cả... Chúng ta có thể chơi một ván bài lớn." Nguyễn Nhàn đặt ống nghiệm trong tay xuống, trong giọng nói mang vẻ thỏa mãn khó hiểu: "Muốn đi 'hẹn hò' không, Đường Diệc Bộ?"
"Chỗ nào?"
"Nếu như tôi không tính sai, là Điểm Chôn Vùi."