43. Mầm Mống Hỗn Loạn

Tận Thế Vui Vẻ

Mầm Mống Hỗn Loạn

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác chen chúc trong tủ quần áo không hề dễ chịu chút nào.
Chiếc tủ quần áo được khảm vào tường, chiều sâu rất hạn chế.
Nguyễn Nhàn hơi nghiêng vai, khó chịu dịch chuyển chân.
May mắn là bác sĩ Hách cũng chẳng phải người gọn gàng gì, nên không có nhiều quần áo trong tủ lắm.
Đống quần áo bị xếp lộn xộn ở dưới đáy, khiến những cử động nhỏ của anh không gây ra tiếng động.
Đường Diệc Bộ ôm Nguyễn Nhàn đối mặt với anh, gần như dán chặt lên người anh.
Hơi ấm từ cơ thể đối phương khiến Nguyễn Nhàn vô thức nín thở, hơi thở và nhịp tim của một sinh mệnh khác đang dán chặt lấy anh, khác hẳn với lúc bị ôm từ phía sau lưng.
Người máy hình người kia khẽ động đậy, giống như lần tháo giáp của Đinh thiếu tá.
Đáng tiếc Nguyễn Nhàn đặt cằm lên vai Đường Diệc Bộ nên không nhìn thấy biểu cảm hay động tác của đối phương.
Trước mặt anh chỉ có cánh tủ quần áo tối đen mốc meo.
"Có thể là chúng ta nhìn nhầm." Giọng nói trẻ tuổi kia cất lên.
Đáng tiếc động tác của hắn ta lại không hề nhất quán với lời nói.
Nguyễn Nhàn có thể nghe thấy tiếng lục lọi phía bên ngoài.
"Chúng ta đã xác nhận trong phòng theo dõi rồi, hơn nửa giờ trước đúng là bọn họ đã tới đây, hơn nữa còn chưa rời đi." Đoàn Ly Ly có vẻ thất vọng.
"Tôi biết, nhưng chúng ta đi tới đây cũng mất mấy phút, biết đâu họ đã rời đi ngay lúc đó rồi.
Cô xem, không phải bác sĩ Hách vừa mới ngủ đó sao."
"Được rồi, cũng được." Đoàn Ly Ly thở dài, "Lát nữa tôi sẽ đi xem lại."
Đường Diệc Bộ ngừng động tác.
Bàn tay kia rút về từ sau lưng Nguyễn Nhàn, vén vạt áo khoác trắng của anh lên, viết chữ vào ngực anh.
[Trong túi quần tôi có Atropine và mấy loại thuốc khác, bỏ mấy viên vào miệng anh đi, đề phòng có chuyện gì đó.]
Đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh như cánh bướm, tạo ra một cơn ngứa nhẹ.
[Sửa chữa. Quay lại.] Nguyễn Nhàn trả lời qua tai nghe.
[Đã chuẩn bị xong, tạm thời vẫn chưa có ý định tải lên.
Tôi tận mắt nhìn thấy binh sĩ có quyền hạn xác nhận đường đi ngay lập tức.
Quyền hạn của cô Đoàn chưa chắc đã kém hơn một binh sĩ, không cần thiết phải đến tận phòng giám sát.
] Đường Diệc Bộ di chuyển đầu ngón tay từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái, khiến Nguyễn Nhàn khẽ run lên, hít một hơi sâu.
Rất có thể Đoàn Ly Ly đang nói dối.
Nếu như cô ta vụng trộm xem camera, sự thay đổi quá rõ ràng sẽ có thể khiến cô ta cảnh giác.
Nhưng nếu như bọn họ mượn cơ hội đến khám bệnh để trộm thuốc trốn đi sẽ đáng tin hơn.
Nguyễn Nhàn không tiếp tục đặt câu hỏi nữa, cả người anh cứng đờ, lắng nghe những tiếng lục lọi đang từ xa vọng lại, rồi gần dần.
Đường Diệc Bộ luồn chân vào giữa hai chân anh.
Hai người chen chúc trong tủ quần áo, xoắn xuýt vào nhau như bánh quẩy.
Nhưng nhịp tim của Đường Diệc Bộ vô cùng ổn định, mà tim anh lại đập hơi nhanh.
Cảm giác giận dữ và sợ hãi đặc biệt đó càng trở nên rõ ràng hơn.
Nguyễn Nhàn cắn chặt môi, cố gắng giữ mình tỉnh táo giữa hơi ấm khác lạ từ người kia.
Cuối cùng tiếng bước chân dừng lại trước cửa tủ quần áo.
Cửa tủ bị kéo mạnh ra ngoài, nhưng đã bị Đường Diệc Bộ siết chặt.
"Cái tủ quần áo này không mở được." Giọng người đàn ông trẻ tuổi nghe có vẻ chật vật.
"Chắc là bị khóa rồi." Đoàn Ly Ly ôn hòa trả lời, "Bên trong không có chốt cửa, cho dù có người cũng không thể giữ cửa chặt đến thế được - anh kéo mạnh như vậy là đủ rồi."
"Cũng có thể là bị chốt từ bên trong." Người đàn ông tên là Phùng Giang chán nản nói, "Ly Ly, cô lui ra phía sau, tôi sẽ đá văng nó ra."
"Khoan đã, nếu làm hỏng thì sao? Có khi còn đánh thức bác sĩ Hách hoặc là thu hút những người khác." Đoàn Ly Ly vội vàng khuyên can, "Cứ như vậy đi. Tới đây, tôi cho anh xem chứng cứ."
"Hai người kia không có mặt cũng không sao chứ?"
"Chỉ có thể nói là không có duyên thôi." Đoàn Ly Ly yếu ớt thở dài, "Bọn họ là người thông minh, tôi tin ánh mắt nhìn người của mình...!Haiz, cứ như vậy đi."
Đáng tiếc, chiếc tủ quần áo này kín mít không kẽ hở, không cách nào dò xét được.
Nguyễn Nhàn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ lực chú ý lên thính giác.
"Anh không ăn đom đóm đúng không? Đưa nó cho tôi." Đoàn Ly Ly tiếp tục nói.
Sau tiếng vải vóc sột soạt ma sát là tiếng chuột thí nghiệm kêu chít chít.
Cứ như thể có ai đó đang bóp chặt nó.
"Chuột thì không cần đến ba viên, một viên là đủ rồi.
Phùng Giang, anh giữ chặt con chuột này."
"Cho nó nuốt xuống! Nó...Nó ngoan hơn chút rồi."
"Thành phần xuyên thấu trong đom đóm chưa chắc đã đủ, nhưng thành phần gây ảo giác thì đủ rồi.
Nhìn thấy không? Đây là quả của cỏ sáng tắt, người của chúng tôi vừa mang từ bên ngoài về.
Mở miệng nó ra, để tôi nhỏ nước quả vào."
Người đàn ông kia đột nhiên kêu thảm một tiếng: "Nó cắn tôi! Trời ạ, tôi...tôi không giữ được nó! Trời ơi, vừa rồi nó vừa xuyên qua tay tôi sao? Sao mũi nó lại biến thành màu xanh rồi?"
Những tiếng kêu chít chít hỗn loạn vang lên, dường như những con chuột thí nghiệm khác đang bị tấn công.
"Cỏ sáng tắt...!vô cùng thông minh." Trong giọng nói của Đoàn Ly Ly có chút say mê quỷ dị, "Thành phần gây ảo giác sẽ dần được thay thế, còn thành phần xuyên thấu sẽ tiêu hao khi sinh vật xuyên qua vật thể rắn.
Đến khi cả hai đạt đến một giá trị cố định – như anh thấy, nó sẽ nảy mầm."
"Chúng ta cũng sẽ như vậy sao?" Sau khi trầm mặc một lát, Phùng Giang sợ hãi nói, "Điên cuồng tấn công đồng loại, rồi biến thành cỏ sáng tắt, cỏ sáng tắt..."
"Đây chính là điều tôi cần nói cho anh biết." Đoàn Ly Ly mềm giọng nói: "Rời khỏi nơi này đi, Phùng Giang, kể sự thật này cho người anh tin tưởng.
Càng nhiều người không bị lừa càng tốt."
"Nếu cô mang thứ này ra nói với mọi người -"
"Vô dụng." Đoàn Ly Ly buồn bã nói, "Nơi này có điều kiện đầy đủ, thức ăn dồi dào.
Điều họ cần làm chỉ là làm việc, làm sao có thể đau khổ bằng việc từ bỏ đom đóm? Một cuộc sống an nhàn không biết kéo dài đến bao giờ, và nỗi đau sau khi cuộc sống tan hoang, anh sẽ chọn cái nào?"
"..."
Sau tiếng axit ăn mòn xèo xèo, Nguyễn Nhàn ngửi thấy mùi thực vật và máu bị hòa tan.
"Hãy đến thuyền Tẩu Thạch đi.
Phó thuyền trưởng của thuyền Tẩu Thạch cũng giống như anh, các anh đều từng là quân phản kháng, biết đâu hắn ta sẽ đối xử tốt với anh hơn một chút.
So với những con thuyền không có thành tích gì, thuyền Tẩu Thạch thích hợp với anh hơn." Đoàn Ly Ly nói bằng giọng điệu nản lòng thoái chí.
"Nhưng nhìn mọi người đều rất bình thường." Phùng Giang càng thêm đắng chát, "Nếu chuyện như vậy xảy ra, có bao nhiêu người muốn rời khỏi chứ?"
"Phàn Bạch Nhạn sẽ không để chuyện như vậy xảy ra, trừ khi có người ăn phải thứ có nồng độ xuyên thấu rất mạnh.
Nhưng điều kiện nuôi trồng cỏ sáng tắt ở đây rất kém, người bình thường cũng không lấy được."
"...Tôi biết rồi."
Căng cứng trong thời gian dài khiến Nguyễn Nhàn hơi đau lưng, anh thử thả lỏng thân thể, đáng tiếc gót chân lại vấp phải đống quần áo tán loạn bên dưới.
Lúc anh sắp ngã ngửa ra sau, một cánh tay đã vòng qua sau lưng, kéo anh vào trong lòng.
Đường Diệc Bộ im lặng cười, anh có thể cảm nhận được lồng ngực của đối phương đang chấn động.
Người máy hình người kia vùi mũi vào cổ anh, hơi thở ấm áp trực tiếp phả lên làn da.
[Đừng nhúc nhích.] Lần này đầu ngón tay nóng rực lại lướt qua sau tai anh.
Phùng Giang rời khỏi phòng trước, sau đó mới là tiếng giày cao gót của Đoàn Ly Ly.
Không biết vô tình hay cố ý mà cô ta còn dừng trước tủ quần áo mấy giây.
Hai người kia không gọi bác sĩ Hách đang ngủ say bên ngoài dậy mà trực tiếp rời khỏi phòng.
Sau khi xác nhận bước chân của bọn họ đã hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang, Nguyễn Nhàn mới xông ra khỏi tủ trước.
Không khí mới mẻ tràn vào lá phổi anh, nhiệt độ trong tủ quần áo hạ xuống mấy phần.
Khác với lúc trước, lần này trong không khí có mùi máu tươi nồng nặc.
Con chuột mọc ra cỏ sáng tắt đã biến thành bã vụn trong đống axit, nhưng những con chuột bị nó cắn chết vẫn còn trong lồng, bị đồng loại xâu xé ăn thịt.
"Bây giờ chỉ còn hai vấn đề." Sau khi quan sát xác đám chuột một lát, Nguyễn Nhàn thở một hơi thật dài, quay đầu lại. "Thứ nhất, yếu tố kích thích việc tấn công.
Thứ hai, nguyên nhân gây ra sự khác biệt của quả cỏ sáng tắt.
Muốn làm cũng không khó lắm, chỉ là -"
"Chỉ là chúng ta cần thời gian và tài nguyên." Đường Diệc Bộ đưa mắt nhìn thời gian, "Bác sĩ kia sắp tỉnh rồi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi."
Nguyễn Nhàn tiện tay lấy một ít thuốc trên giá, diễn tròn vai một kẻ trộm.
Anh nhìn Đường Diệc Bộ, không có ý định di chuyển.
Theo một nghĩa nào đó, Đoàn Ly Ly đã giúp anh một ân huệ lớn.
"Nguyên lý của cỏ sáng tắt, hình thức vận hành của thuyền Cực Lạc, đây đều là điều cậu muốn biết.
Tạm thời, thân phận gián điệp của não chủ là điều cả hai chúng ta đều thấy hứng thú, còn mục đích của tôi – tìm kiếm tin tức về Nguyễn Nhàn – giờ lại chẳng có nổi một manh mối nào."
Đường Diệc Bộ quay đầu lại: "Cho nên?"
Nguyễn Nhàn mỉm cười: "Nếu tôi có thể giải quyết toàn bộ vấn đề này một mạch thì sao?"
Bốn giờ sau, thời gian cơm trưa.
Đường Diệc Bộ bị ly kem sữa đậu nành sau bữa trưa làm cho ngạc nhiên đến mức khó rời bước, khiến cả hai suýt nữa trơ mắt nhìn Phàn Bạch Nhạn đi vào thang máy cùng vệ sĩ.
Khi Nguyễn Nhàn đuổi kịp Phàn Bạch Nhạn, khóe miệng Đường Diệc Bộ vẫn còn dính một chút đồ ngọt màu vàng.
Thấy hai người đuổi theo, vẻ mặt Đoàn Ly Ly hơi cứng lại.
"Làm sao vậy, Tiểu Nguyễn?" Lão già kia chăm chút bộ râu rất kỹ, lại bày ra khuôn mặt tươi cười như Phật Đà.
"Có vài chuyện muốn nói riêng với ông."
"Riêng thì hơi khó, tôi không tiện di chuyển.
Như vậy đi, tôi bảo Ly Ly chuẩn bị phòng trà, chúng ta vừa đi vừa nói."
Vẻ mặt của Đoàn Ly Ly càng khó coi hơn, nhưng cô ta vẫn nghe lời khom người, rời đi trước một bước.
Đám vệ sĩ đứng hai bên, trong tay cầm chặt cán súng.
"Những người này có tin được không?" Nguyễn Nhàn biết mà còn hỏi.
"Không cần để ý đến bọn họ." Phàn Bạch Nhạn vuốt râu.
"Tôi và người yêu tôi là người mới của thuyền Tẩu Thạch, chắc hẳn ông cũng đã biết rồi.
Chúng tôi đã quen với cuộc sống nhàn tản, không muốn ngồi một chỗ làm việc mãi." Nguyễn Nhàn lại nở nụ cười không có chút tì vết nào: "Ông không thích thuyền Tẩu Thạch, đúng không nào?"
"Đúng là Dư Nhạc đã gây cho tôi không ít phiền toái." Phàn Bạch Nhạn vuốt râu.
"Tôi có thể lôi kéo phó thuyền trưởng của ông ta về phe mình." Nguyễn Nhàn chỉ vào súng của mình, "Tôi đã ăn đom đóm rồi, cũng biết rõ tác dụng của nó.
Tôi sẽ nhốt Đồ Duệ mười ngày nửa tháng, trộn đom đóm vào đồ ăn thức uống, chắc chắn hắn ta sẽ không thể quay về."
"Hai người đó rất khó đối phó, đừng hy vọng nữa." Nghe Nguyễn Nhàn đề nghị, vẻ mặt Phàn Bạch Nhạn có vẻ hơi thất vọng, "Tôi đã sớm cho người thử rồi."
"Bọn họ không phải tôi." Nụ cười của Nguyễn Nhàn không hề thay đổi, "Đó là một cơ hội, lão Phàn.
Gần đây vừa hay có một người anh em trong quân phản kháng muốn rời khỏi thuyền Cực Lạc, chúng tôi có thể trở về cùng hắn ta."
"Ly Ly đi khuyên hai người sao?" Phàn Bạch Nhạn nhướng mày, giọng điệu vẫn rất bình tĩnh: "Tôi đoán tên nhóc đó cũng do cô ta khuyên đi."
"Quả nhiên ông có biết.
Là ý của ông, hay là...?"
"Ý của tôi? Cậu đoán sai rồi.
Một cô nhóc còn nhỏ tuổi, cũng chỉ giỏi vài chiêu trò chiều lòng người ta, vẫn chưa thể lừa được tôi – đây không phải lần đầu tiên cô ta làm chuyện này, có rất nhiều sơ hở, và cô ta cũng biết tôi đồng ý nhắm mắt làm ngơ." Phàn Bạch Nhạn khoanh tay, giọng nói tràn đầy sự tự tin.
"Nhưng mà cũng không sao cả, vừa hay có thể khuyên được đám người có khả năng gây chuyện đó, lại còn có thể kéo hai nhân tài như các cậu về phe tôi."
"Vậy là ông đồng ý để chúng tôi trở về một chuyến ư?"
"Đương nhiên, trở về cũng được.
Nếu có thể đưa Đồ Duệ về, tôi sẽ cho hai cậu một kỳ nghỉ dài." Thang máy dừng ở tầng ba, Phàn Bạch Nhạn ung dung bước trên sàn nhà lát gạch: "Nhưng cậu Đường phải ở lại đây, bị thương cũng không tiện di chuyển mà."
"Tôi hiểu." Nguyễn Nhàn đi sau lưng Phàn Bạch Nhạn nửa bước: "Thật ra Diệu Bộ rất am hiểu về thuốc men, hắn có thể giúp tôi.
Không biết lão Phàn có thể cho chúng tôi hai ngày không? Tôi cần chuẩn bị đồ đạc đã."
"Thành giao."
Kết quả mới vừa ra khỏi phòng trà không lâu, Nguyễn Nhàn liền đụng phải một bàn tay.
Đoàn Ly Ly hùng hổ đứng chắn trước cửa phòng bọn họ, đôi mắt đỏ hoe: "Sáng nay hai người ở trong tủ quần áo phòng thí nghiệm đúng không?"
Nguyễn Nhàn sờ sờ mặt, không trả lời.
Đường Diệc Bộ thở hắt ra vì kinh ngạc, dường như đang ảo não không biết có nên bày ra vẻ tức giận hay không.
"Mình nhảy vào hố lửa thì thôi đi, vậy mà còn hại cả Phùng Giang! Lương tâm bị chó gặm hết rồi sao."
"Ít nhất chúng tôi vừa mới nhảy vào hố, còn chưa kịp châm lửa, chứ không như cô." Nguyễn Nhàn rụt tay lại, lưu loát đáp.
Sắc mặt Đoàn Ly Ly trắng bệch: "Tôi biết, tôi sẽ bị quả báo, nhưng điều này cũng không liên quan đến việc anh sẽ chết không toàn thây."
"Muốn tôi chết cũng không dễ vậy đâu." Nguyễn Nhàn bước vào phòng trước, dáng vẻ không muốn tiếp tục trò chuyện: "Có một câu thế này, tai họa còn để lại ngàn năm mà."
Đường Diệc Bộ không nói gì, hắn đến gần sau lưng Nguyễn Nhàn, ánh mắt khẽ lay động.
Câu nói kia của cộng sự của hắn cũng không phải là diễn trò, tuyệt đối xuất phát từ nội tâm.
Hắn quyết định lặng lẽ ghi chép lại phát hiện này, sau đó lịch sự đóng cửa lại, nhốt Đoàn Ly Ly đang giận dữ ở ngoài cửa.
"Anh nhất định phải làm như vậy?" Sau khi khóa trái cửa, Đường Diệc Bộ nhỏ giọng đặt câu hỏi: "Bây giờ đổi ý vẫn còn kịp."
"Ừm."
"Thật ra..."
"Thật ra chúng ta có thể lén lút tìm hiểu rõ ràng công dụng của cỏ sáng tắt.
Cứ tiếp tục đóng vai hai tên kẻ trộm tầm thường, đứng ngoài quan sát, chậm rãi tìm được thứ mình muốn.
Đó là cách làm an toàn nhất, cậu muốn nói vậy sao?"
"Ừm." Đường Diệc Bộ gật đầu, lại thè lưỡi liếm môi mình, vị kem sữa đậu nành ngọt ngào vẫn còn đọng ở khóe miệng.
"Không sao, người phải ra tay là tôi, não chủ sẽ không chú ý đến cậu." Trong đôi mắt đen láy của thanh niên như có lửa đốt, lúc này nụ cười của anh không hề ấm áp, ngược lại còn có chút lạnh lẽo.
"Tôi chỉ hiếu kỳ, bình thường mọi người có xu hướng lẩn tránh nguy hiểm -"
"Tôi thì thích cảm giác đối kháng chính diện hơn.
Cậu nghĩ xem, hai phe giằng co, mà đội giám sát trật tự chuẩn bị đến để trừ độc.
Tất cả điều kiện đều đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ chờ đến lúc quan sát..."
Người kia nói rồi nghiêng đầu qua, làn da tái nhợt dưới ánh đèn ấm áp.
"...Toàn bộ cân bằng đột nhiên sụp đổ, không phải rất thú vị sao?"
Đường Diệc Bộ trầm mặc mấy giây.
Dựa theo tác phong trước sau như một của MUL-01, từ trước đến nay não chủ không thích những biến số nằm ngoài kế hoạch.
Hành động này đúng là có thể ép người của não chủ ra tay duy trì cân bằng, ngoại trừ việc quá nguy hiểm thì về tổng thể phương hướng không có vấn đề gì.
Nhưng mà...
"Anh muốn phá hủy bên nào?" Hắn hỏi.