Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Tháp Giam Cao Vút: Hồi 3
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Morren coi đó là một lời xác nhận.
Cậu vô thức mỉm cười lấy lòng Vernes, rồi cứ thế cọ mặt mình vào mặt hắn như một chú cún nhỏ. Sau đó, theo bản năng, cậu hôn lên môi hắn mà không chút e dè.
Vernes không hề né tránh.
Morren không hài lòng, mở mắt ra và hôn thêm hai lần nữa, nhưng chỉ cảm thấy lạnh buốt như có luồng điện chạy qua.
Cậu sững sờ một lúc, rồi đột nhiên ôm ngực, vùng vẫy thoát khỏi người đối phương.
Vernes nhìn cậu với vẻ mặt khó đoán, rồi thu bàn tay đang siết chặt của mình về.
Hai người đứng cách nhau một bước chân, im lặng nhìn đối phương.
Morren nghi hoặc, cố gắng kiểm soát cổ tay đang hơi run rẩy của mình, không hiểu cảm giác kỳ lạ đang dâng trào trong người là gì.
Cậu hơi hoảng sợ trước phản ứng của cơ thể, cứ như thể cậu không nên làm điều đó.
Cảm giác ấy nói với cậu rằng, những gì cậu đang làm vô cùng càn rỡ, vượt quá giới hạn, giống như đang xúc phạm thần linh vậy.
Cậu đứng yên lặng vài giây, rồi đột nhiên liếm môi và lại nhào vào người Vernes.
"A..." - Đầu gối cậu va xuống đất, cảm thấy hơi đau.
Vernes trông vừa như bị dọa sợ, vừa như đang tức giận.
Vẻ mặt đó khiến Morren không tài nào phân biệt được rốt cuộc đó là cảm xúc gì.
Thế nhưng Vernes cũng không phản kháng, vẫn im lặng không nói lời nào, mặc cho cậu đè mình xuống đất.
Chỉ có đôi mắt xinh đẹp kia vẫn nhìn Morren chằm chằm, yết hầu khẽ lên xuống hai lần.
Morren chẳng hiểu điều gì cả.
Nhưng cậu biết, vào lúc này, cậu muốn làm tất cả mọi thứ theo bản năng mách bảo, nên không chút do dự mà thực hiện chúng ngay lập tức.
Cậu thích người trước mặt, hai người họ là người yêu của nhau.
Morren khát khao được thân mật với hắn, khát khao muốn dán sát vào da thịt hắn và làm những chuyện vui sướng.
Trong căn phòng này rõ ràng có một chiếc giường mềm mại và ấm áp, nhưng hai người lại cứ quấn lấy nhau trên đất hết lần này đến lần khác.
Morren đỡ người dậy, nhìn chiếc áo trắng tinh không vương một hạt bụi nào giờ đang vương vãi trên nền đất đầy bùn đen, cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Cậu nhíu mày, ôm lấy bả vai Vernes với vẻ mặt đầy chân thành.
Morren dùng chân kẹp lấy đối phương, ép mình xoay người nằm xuống dưới.
"......Em muốn làm gì?"
Từ đầu đến giờ, Vernes luôn nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng phức tạp, như đang kiềm chế điều gì đó.
Cánh tay hắn chống sang bên người Morren, cố gắng giữ cơ thể mình không đè lên cậu.
Đáng tiếc là người được hắn săn sóc lại không hiểu được ý tốt của hắn, ngược lại còn không vui mà ghìm hông hắn xuống người mình.
Vừa làm như thế, mái tóc của đối phương đã xõa xuống hai bên người cậu, có vài lọn tóc chạm lên làn da trần đang lộ ra ngoài của Morren.
Chúng vừa trơn vừa lạnh, nhưng khi tiếp xúc với cơ thể cậu lại mang đến một cảm giác nóng bỏng.
"Em nóng quá".
- Cậu ngơ ngác nói.
Câu nói "buông thả" ấy thốt ra từ miệng Morren lại mang một cảm giác ngây thơ lạ thường.
Cậu nhìn người đang "bị trói" và đè trên người mình, trong đôi mắt thẳng thắn còn chứa đựng chút ít tham lam.
Morren đột nhiên khoác một tay lên cổ Vernes rồi nhìn phản ứng của đối phương.
Tại sao tay của Vernes cũng run lên thế?
Hắn đang sợ chính mình hay sao?
Cậu rút tay đang đặt lên hông Vernes ra rồi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của đối phương, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Nhưng sau khi cậu làm vậy, Vernes lập tức chống người lên, không còn dính sát vào cậu nữa.
Morren mất hứng, dùng chân quắp lên người đối phương, không cho phép hắn rời đi.
Sau đó cậu kéo bàn tay kia tới gần môi mình, vừa liên tục thơm lên vừa dùng ánh mắt trông đợi và đáng thương nhìn Vernes chăm chú.
"Giúp em đi, có được không?"
Morren thấy hơi phiền não.
Cậu chỉ có thể lấy lòng đối phương, nỗ lực để nhận được một chút chỉ dẫn.
Cậu còn ngứa tay kéo quần áo của hắn.
Vernes cúi đầu thu áo khoác của mình lại.
Khi ngước mắt nhìn Morren lần nữa, trong đôi mắt hắn đã tràn đầy dục vọng nồng đậm và đặc sánh như siro.
Bầu trời xám tro bên ngoài ngày càng tối sầm, những vật chất kỳ diệu đang di động và ngưng tụ lại, trông có vẻ như sắp có mưa đen rơi xuống.
Tất cả những hiện tượng này cùng lắm là do vực sâu đang hưng phấn mà thôi.
Nhưng e là hai người đang quấn quýt bên nhau kia sẽ không thể để ý đến hiện tượng khác thường này được.
Morren đợi rất lâu mà chưa được đáp lại, cậu thật sự không muốn chờ đợi thêm nữa.
Cậu dùng sức bắt lấy gáy Vernes, sau đó ghì hắn xuống để hôn lên.
"Hưm..."
Hô hấp của cậu hơi hỗn loạn, không chút kinh nghiệm mà dùng đầu lưỡi liếm lên kẽ hở trên môi hắn.
Cậu còn muốn nhiều hơn nhưng lại chẳng biết phải làm sao.
Điều đó khiến cậu gấp gáp đến mức rên hừ hừ.
Khó khăn lắm mới cạy được miệng Vernes ra, Morren lập tức luồn đầu lưỡi mình vào bên trong.
Cổ họng Vernes cất lên một tiếng rên nhẹ khiến cả da đầu và xương sống Morren tê dại.
Đầu óc cậu vừa trống rỗng vừa thoải mái, cũng không ý thức được người đang đè trên người mình càng ngày càng dùng sức.
Thế chủ động loáng một cái đã bắt đầu thay đổi từ cậu sang đối phương.
Một tay Vernes nắm lấy cổ tay Morren, tay còn lại luồn xuống dưới gáy cậu, đồng thời đặt mu bàn tay mình lên sàn nhà lạnh lẽo và cứng rắn, sau đó ghì chặt đầu Morren về phía hắn.
Vernes tránh đôi chân đang chặn hắn lại của Morren mà chủ động chen chân mình vào giữa.
Cậu choàng tay lên cổ hắn, hưởng thụ niềm vui sướng đến thăng thiên đó.
Cho đến khi cậu cảm nhận được điều không thích hợp thì đã quá muộn.
Tiếng nước miếng nhớp nháp và mập mờ vang lên.
Vernes ôm Morren càng chặt, ham muốn càng ngày càng sâu nặng.
Morren dần dần thấy hơi khó thở.
Cậu muốn đẩy hắn ra để há miệng hô hấp, nhưng lại không thể khiến đối phương dao động một chút nào.
Khoái cảm không đúng lúc liên tục dâng lên.
Cậu run rẩy cả người mà ngẩng cổ, để lộ cần cổ trắng ngần mỏng manh, thậm chí không còn sức để mà rên rỉ.
Cuối cùng thì Vernes cũng thả cậu ra, nhưng cơ thể hắn lại lùi xuống dưới để hôn lên yết hầu và xương quai xanh trên người cậu.
Gò má Morren đỏ ửng, đôi mắt say sưa đắm đuối, môi ánh nước bóng loáng, miệng mở to rồi thở hổn hển.
Cậu vừa giống như đang kháng cự, lại vừa như thể vui sướng mà giãy giụa không ngừng.
Từ đầu đến bây giờ vẫn thấy thoải mái, cho đến khi cậu có cảm giác bị ai đó cắn một cái vào cổ.
Trong không gian u ám tối tăm này, mùi máu tanh lan ra khắp căn phòng.
Morren bắt đầu vùng vẫy vì đau đớn, nhưng đối phương càng ngày càng bất thường, cứ vừa hôn vừa mút lấy vết thương của cậu như quỷ hút máu.
"Duy..." - Cậu đẩy vai Vernes - "Em đau lắm".
Vernes đột nhiên rụt tay lại như bị bỏng, dường như hơi chật vật và hốt hoảng đứng dậy.
Morren vẫn đang há miệng thở gấp trên sàn nhà.
Hắn như thể giật mình bừng tỉnh mà nhìn những đám mây cuồn cuộn ngoài cửa sổ, siết chặt bàn tay đang run rẩy của mình.
Những làn sương dày đặc vây quanh cổ Morren, nhanh chóng xóa bỏ những dấu răng trên đó.
Hắn kiềm chế cảm xúc, rồi bước lên bế cậu đặt lên giường.
Dưới ánh mắt thân mật đang nhìn hắn chăm chú, Vernes thấy cậu lại sắp dính lấy hắn nên bèn lặng lẽ lấy tay che mắt cậu lại.
Đôi tay giơ lên không trung như đang chuẩn bị "quấy phá" lần nữa của Morren mất hết sức lực mà thả xuống giường.
Vernes đứng cạnh mép giường nhìn Morren rồi đưa tay xoa nhẹ lên nơi có vết thương đã lành lặn của cậu, bỗng nhiên nở nụ cười.
Hắn nhắm mắt lại, lẳng lặng ngồi đợi vài giây.
Khi hắn mở mắt ra, hiện tượng bên ngoài vẫn chưa khôi phục lại vẻ yên ả, thậm chí còn có dấu hiệu xuất hiện của gió bão.
Những cuộn dây xích quấn quanh cửa sắt đột nhiên vỡ nứt rồi rơi xuống đất khiến lối đi được mở ra.
Cơn gió bên ngoài mang theo sự ngột ngạt tràn vào.
Giữa không gian nơi đây, bóng người của Vernes cũng biến mất theo những làn gió ấy.
Có một viên đá tròn màu bạc trắng rơi xuống từ trên người hắn, lăn mấy vòng trên đất rồi dừng lại trước chân giường.
Trên mặt đá được khắc lên hai dấu chấm và một đường vòng cung.
Trông nó giống như...
Một khuôn mặt cười vui vẻ.
........
Khi Morren tỉnh lại thì thấy hơi khó thở.
Cậu cau mày hít vào một hơi, ngay lập tức phát hiện đầu lưỡi của mình sưng lên một chút.
Nhưng chuyện cơ thể cậu có vấn đề không phải điều quan trọng, mà chính là hoàn cảnh trước mắt khiến cậu không biết phải làm sao.
Cậu hoảng hốt ngồi dậy, bước xuống giường rồi cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh.
Morren muốn rút kiếm ở đằng sau ra, nhưng chỉ sờ được khoảng không, ngay cả vỏ kiếm cậu cũng không cầm theo.
Điều này khiến cậu có cảm giác vô cùng bất an, đến mức chỉ muốn gỡ tấm gỗ trên chiếc ghế dài kia ra để phòng thân.
Nhưng ngồi chờ chết cũng không được.
Morren cắn răng đi đến cạnh cửa để thăm dò, dán tai lên lắng nghe động tĩnh bên ngoài một cách kỹ càng vì sợ rằng có người mai phục ngoài cửa.
Cậu chuẩn bị tâm thế nghênh chiến xong xuôi, nhưng chưa tùy tiện mở cửa mà quyết định lục soát căn phòng một lần.
Cậu không biết nơi này là nơi nào, cũng quên mất vì sao mình lại đến đây.
Nhưng cậu vẫn nhớ thân phận của mình, đó là một chiến sĩ tập sự đang thi hành nhiệm vụ diệt trừ Ma Nhân của trường học trừ ma.
Dựa vào những điều đó, cậu chỉ có thể suy đoán được mình đã gặp bất trắc trong lúc thi hành nhiệm vụ, vừa bị lạc đồng đội vừa bị mất đi toàn bộ trí nhớ liên quan tới nhiệm vụ đó.
Có lẽ cậu đã bị thương nghiêm trọng ở đầu, nếu không vì sao cậu lại thấy mê man và nặng trĩu như thế.
Nhưng tại sao cậu lại tỉnh dậy trên giường nhỉ?
Morren bước đến cửa sổ, đón lấy một trận gió lớn thổi tới.
Cậu ngừng thở mà ngó ra ngoài dò xét, cảnh tượng bên dưới khiến cậu dựng hết tóc gáy.
Hơn nữa, nơi này quả thực quá cao.
Cậu hãi hùng khiếp vía lùi về sau vài bước, bàn chân bỗng nhiên giẫm lên một vật.
Morren dừng lại rồi cẩn thận cúi đầu nhìn, phát hiện đó chỉ là một hòn đá nhỏ tầm thường.
Cậu bình tĩnh nhìn hoa văn trên đó vài lần, vừa xoa ngực vừa cầm viên đá trong lòng bàn tay, sau đó đứng dậy để lục soát những chỗ khác.
Nơi này dường như chỉ là một căn phòng ngủ hơi u ám.
Morren không tìm được gì khác nên bước tới cửa sắt lần nữa, chần chừ vài giây, cả cơ thể căng thẳng mở cửa ra.
Bốn bề vắng lặng.
Cậu vẫn không buông lỏng sự tập trung.
Thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là chiếc cầu thang chật hẹp, sâu đến mức không nhìn thấy đáy, nằm đối diện cánh cửa.
Morren đứng trong phòng, chưa bước ra ngay lập tức.
Cậu thấy một thanh kiếm không vỏ và có chút cũ kỹ đang nằm trên đất, trái tim hẫng một nhịp.
Morren nhặt thanh kiếm lên, cầm nó trên tay rồi cẩn thận quan sát.
Ngay lúc này, có một tiếng rên rỉ vang lên trong bóng tối cách nơi cậu đứng không xa.
Là Ma Nhân, hay là những người khác cũng bị kẹt ở chỗ này?
Morren nghiêm túc, lặng lẽ thở dài một hơi.
Cậu giơ kiếm lên trước ngực, dựa người vào tường mà đến gần nơi phát ra âm thanh.