10. Chương 10: Bữa cơm đoàn viên

Thằng Tâm

Chương 10: Bữa cơm đoàn viên

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 10
Tối hôm ấy, mẹ nấu canh cá nấu dọc, thịt gà luộc, su hào xào. Chắc vì chị Thanh về nên phải chuẩn bị thêm. Lâu lắm Tâm mới được ăn món ăn mẹ nấu, lại là món sở trường của mình. Cậu ăn liền năm bát cơm. Thằng Tính cũng thi đua với cậu, ăn như chớp. Chị Thanh ăn ít, toàn anh Công gắp cho.
Xong bữa tối, Tâm đi rửa bát. Chị Thanh giành nhưng mẹ và anh Công không cho. Thằng Tính lủi thủi trốn đi. Tâm rửa, không một chốc mẹ phải vào lại rửa. Mẹ Tâm sang hàng xóm, hình như đặt mua thêm thịt bò, giò chả cho Tết. Anh Công kéo chị Thanh đi đâu đó. Tâm vào buồng nói chuyện với thằng TÍnh. Từ chuyện trời đất đến thành phố, gái xinh không, đến chuyện con gái ông nào cùng xóm chửa, ai ngoại tình phải trốn đi… Đến khoảng mười giờ tối, chị Thanh có vẻ mệt, anh Công bàn chuyện phòng ngủ với mẹ.
Tâm ngó đầu vào phòng mẹ, thấy anh Công đề nghị cho chị Thanh ngủ một mình ở chái bên phải. Vì chị là tiểu thư, trước giờ không quen ngủ chung, mẹ Tâm dạo này lại hay ho, sợ chị mất ngủ. Nhà Tâm có ba gian hai chái, ở giữa là bàn thờ gia tiên, phía trước bàn thờ là phòng khách. Hai bên trái phải bàn thờ là hai chiếc giường.
Hai chái thì một chái là bố mẹ Tâm ngủ, một chái vốn để đồ nhưng anh Công lên đại học, sau sửa thành chỗ anh ngủ để yên tĩnh, thuận tiện học bài. Hai giường bên ngoài thì một giường bị chiếm dụng thành bản doanh của thằng Tính, nó kê đầy đồ đạc, sách vở, gần cửa gắn tivi để xem. Còn lại một giường cho Tâm ngủ. Giờ có chị Thanh nên khó sắp xếp.
Thằng Tính thấy mọi người đang nghỉ, bèn chõ mõm vào:
– Chị Thanh là người yêu anh phải không, anh vào nằm cùng chị là xong. Sao phải sắp xếp.
– Vớ vẩn, tao đánh mày một trận bây giờ. Tao với Thanh chưa đến mức đó. Mà người ta là con gái phải giữ thể diện chứ.
– Tâm nói: Thế hay cứ để chị ấy ngủ với mẹ, làm gì mà khó ngủ thế, một hai hôm quen ngay thôi.
– Mẹ cười: Thôi, cái Thanh là người thành phố, ngủ với mẹ sao được. Nó từ bé đã ngủ một mình, giờ ngủ chung không quen đâu, lại lạ nước lạ cái. Mẹ thi thoảng ho, mất ngủ nó ra. Mẹ tính thế này, thằng Tâm nó ngủ say nhất, mẹ ho nó cũng không biết. Để thằng Tâm ngủ với mẹ, được không.
Anh Công và thằng Tính thấy vậy đều đồng ý, Tâm bị sắp vào ngủ với mẹ. Phòng mẹ cũng rất đơn sơ, chỉ có chiếc giường đôi bố mẹ ngủ, một tủ quần áo nhỏ. Đối diện tủ quần áo là bàn gương trang điểm của mẹ, bên cạnh là bàn làm việc để mẹ soạn giáo án, giờ được kê thêm chiếc tivi Tâm mua cho mẹ năm ngoái. Chiếc giường gỗ đôi cũ kỹ mẹ ngủ, được phủ bởi một chiếc đệm, thực ra chỉ là một chiếc ga giường, trong là ruột chăn bông. Năm ngoái Tâm mua cho mẹ chiếc đệm bông ép nhưng mẹ bảo nằm đau lưng, bèn nhường cho thằng TÍnh. Giờ anh Công lại đang chuyển đệm cho chị Thanh nằm.
Tâm nằm lên giường, một mùi thơm nhè nhẹ dễ chịu lan vào mũi. Đó không phải mùi nước hoa, mùi nước xả vải, mà là mùi rất dễ chịu. Tâm khoan khoái hít ngửi chăn đệm, đều có cái mùi đó. Đang mải mê tìm hiểu mùi thơm từ đâu, mẹ vào. Mẹ mặc bộ đồ ngủ đơn giản, giống kiểu của thím Lan hồi trước, chắc do Tâm nhờ thím mua. Mẹ suýt xoa rồi chui vào chăn nằm cạnh Tâm. Vùng quê này khác thành phố, cây cối nhiều nhà cửa ít, nên đêm lạnh càng thêm lạnh. Mẹ tắt đèn, rồi xoay sang Tâm hỏi han linh tinh, về cuộc sống của cậu. Được một lúc thì mẹ có vẻ ngủ gà ngủ gật.
Nằm cạnh mẹ thật dễ chịu, hóa ra mùi thơm lúc nãy Tâm tìm hiểu chính là mùi người của mẹ. Có lẽ hồi xưa cậu quá bé, hoặc xa mẹ quá lâu, nên không để ý đến mùi thơm đó của mẹ. Tâm nằm một lúc, nhưng vẫn mãi không ngủ được. Thông thường cậu là đứa dễ ngủ nhất. Thợ xây làm việc cả ngày, tối không có gì thường ngủ rất sớm và rất nhanh.
Tâm nằm lặng im, nghĩ về mẹ, nghĩ về Lan, về chị Xoan, và về An. Cậu có chút háo hức mai sẽ được gặp An. Đã mấy năm không gặp, không ngờ con bé da đen sạm vì nắng giờ lại trổ mã, dậy thì thành công đến vậy. Bỗng mẹ cậu lục đục, rồi hung hăng, cố giữ không ho để ảnh hưởng đến cậu. Càng kìm thì càng khó chịu, mẹ như gục người lại, để kìm nén cơn ho. Tâm thấy vậy xoay người, xoa nhẹ vào lưng mẹ…
“Mẹ cứ ho đi, đừng giữ lại khó chịu lắm.”
Mẹ cậu thấy vậy thả ra ho một tràng, rồi hỏi:
“Mẹ làm con mất ngủ à.”
– Không, con vẫn chưa ngủ.
– Lâu không nằm với mẹ nên không quen à.
– Không, con suy nghĩ mấy chuyện. Mà đúng là do mẹ đó, nằm cạnh người đẹp thế này, hạnh phúc quá không ngủ được.
– Vớ vẩn, con học ở đâu cái trò trêu đùa thế.
– Thật mà, con thấy mẹ rất là đẹp. Trên thành phố kiếm người trạc như mẹ mà đẹp như mẹ hiếm lắm đấy. Mẹ trông như mấy cô ba mươi trên thành phố ý. Mẹ mà ăn diện vào ối ông chết mê chết mệt.
– Con chỉ dẻo mồm. Mẹ tầm này già rồi còn đẹp với ăn diện cái gì.
Tâm lại giở trò đùa trêu mẹ. Hai mẹ con rôm rả nói chuyện. Chân mẹ bỗng gác lên chân Tâm…
“Cho mẹ gác nhờ, bao năm rồi mẹ chưa được gác chân ai. Thật dễ chịu.”
Mẹ nói một lát thì lại hung hắng ho. Tâm choàng tay ra, xoa vào lưng mẹ. Có vẻ mẹ dễ chịu khi Tâm xoa lưng, mẹ khẽ xoay người để Tâm xoa lưng dễ hơn. Dần dần, đầu mẹ tựa vào một bên tay Tâm, tay để hờ trên ngực Tâm, gác chân lên chân Tâm. Tâm khẽ kéo mẹ lại sát mình, ôm mẹ. Cả hai mẹ con không nói gì nữa. Mẹ dần chìm vào giấc ngủ. Tâm cũng nhắm mắt, tay cầm lấy tay mẹ đang để cạnh ngực mình, kéo ra để ở bụng mình, cầm tay mẹ. Tâm cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Tâm chợt tỉnh giấc, tiếng chim hót đã đánh thức cậu. Cậu chợt thấy thư thái, cái cảm giác an bình, không cần lo toan dậy sớm, làm việc, cái cảm giác lạc lõng giữa một thành phố nhộn nhúc người, còi xe ồn ào đã biến mất. Thay vào đó là sự bình yên, cảm giác mình đang ở nơi mình nên thuộc về. Mẹ đã dậy từ lúc nào không biết, chỉ có mùi thơm giường của mẹ vẫn không biến mất.
Tâm dậy đánh răng rửa mặt, rồi làm mấy củ khoai trong bếp. Mẹ đã làm sẵn cho anh em Tâm ăn như mọi khi, rồi đến trường. Nhà cũng có mì tôm nhưng Tâm không thích. Anh Công và chị Thanh đã đi đâu rồi, thằng Tính thì chắc lại cà kê với lũ bạn nó. Tâm vừa cầm khoai ăn vừa đi ra vườn sau. Bên kia hàng rào, đã có một cô bé đang đứng nghịch lá đợi cậu.
Thấy Tâm, An vội chui qua hàng rào, miệng líu lo:
“Tâm, đi chơi đi, tối qua An đã nghĩ rất nhiều mục để chơi. An ghi luôn ra giấy đây. Tâm phải đưa An đi hết mới được.”
Tâm nhìn tờ giấy mà há hốc mồm, đến tận gần hai chục nơi phải đi, có khi đi hết Tết mất. Tâm ngẫm nghĩ rồi nói, đi chợ trước đi. An cười, hàm răng trắng đều lộ ra trên đôi môi mọng đỏ, Tâm nhìn An mà chợt ngớ ngẩn. An thấy Tâm vậy, khẽ đỏ mặt, đá Tâm một cái:
“Sáng sớm Tâm chưa ăn gì à, mặt mũi sao bần thần thế.”
Nói xong, An quẩy đít bỏ đi, để Tâm sau khi tỉnh táo phải chạy theo.