Thằng Tâm
Chương 18: Cuộc gặp gỡ và những nỗi niềm
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lan bước vào phòng của Liên. Cô con gái đã ngủ say từ lâu, có lẽ vì suốt ngày bán hàng nên mệt mỏi. Lan nhẹ nhàng đóng cửa, rồi mở phòng của Tâm. Đợi một lúc để mắt quen với bóng tối, cô lặng lẽ trườn vào giường. Tâm đang ngủ, chăn đắp kín. Dù trong bóng tối mờ mờ, Lan vẫn nhận ra nét thanh niên khỏe khoắn trên khuôn mặt chàng.
Cô khẽ vén chăn rồi chui vào, áp mình vào thân thể cứng chắc của Tâm. Cảm giác thật thích thú khi chạm vào cơ thể rắn rỏi ấy. Lan nhẹ tay vuốt ngực rồi xuống bụng chàng, người chỉ mặc chiếc quần đùi ngủ. Cô đưa tay xuống dưới, tìm kiếm "vật báu" của Tâm. Ôi, dù đang ngủ mà nó vẫn cương cứng, thậm chí hơi cứng hơn. Lan vuốt ve nhẹ nhàng, khiến "cậu nhỏ" dưới bàn tay cô càng trở nên cương cứng, dài ra.
Tâm đang ngủ chợt cảm thấy có thứ gì đó chạm vào người, rồi "cậu nhỏ" của mình như được ai đó vuốt ve. Cảm giác thật dễ chịu, nhưng chàng nghĩ có lẽ mình đang mơ. Giấc mơ lại trở nên chân thực quá, khi chàng cảm nhận được bàn tay mềm mại của ai đó đang vuốt ve mình. Bên cạnh ngực chàng còn có một thân hình ấm nóng đang tựa vào. Tâm nhướng mắt, cố gắng mở mắt ra.
"Suỵt, là thím Lan đây, đừng nói gì cả."
Một bàn tay khẽ che miệng chàng, rồi một nụ hôn đột ngột đặt lên môi.
Lan chồm lên người Tâm, hai chân quặp lấy hông chàng, cúi đầu hôn môi Tâm. Tâm, lúc đầu còn chưa tỉnh hẳn, nhưng rồi ôm chầm lấy người đàn bà đang ngồi lên người mình, đưa lưỡi đáp trả mãnh liệt. Hai thân thể ôm ấp, sờ soạng nhau, môi lưỡi quấn lấy nhau. Mùi hương nồng nàn từ người Lan lan tỏa, nàng đang lên cơn hứng tình. Lan cầm lấy dương vật đang dựng đứng của Tâm, nhẹ nhàng đặt vào cửa mình rồi từ từ ngồi xuống. Dương vật dần biến mất trong âm đạo ẩm ướt của cô. Tâm cảm nhận được sự bao bọc, sự ma sát của âm đạo Lan. Cô vẫn hôn liếm cổ, rồi xuống ngực Tâm, mông cọ xát qua lại, khiến Tâm rên rỉ vì sung sướng...
Một lúc sau, Lan ngừng lại vì mỏi. Tâm chồm dậy, đặt Lan nằm dưới, dương vật vẫn gắn chặt trong nhau. Tâm bắt đầu nhịp nhàng, tay bóp hai bầu vú của Lan, miệng thì bú tới bú lui. Lan sung sướng, hai quầng vú cứng lên, nổi lên những hạt nhô nhỏ màu nâu. Cô cắn răng để không phát ra tiếng động, tay bấu chặt lấy hai bắp tay Tâm, thân mình đón từng nhịp đẩy của dương vật.
"Nhanh đi, thím sắp lên đỉnh rồi."
Lan ngẩng đầu lên thì thào. Tâm đẩy mạnh, dương vật đập bẹp vào âm đạo cô. Nhát cuối cùng, Tâm rút mạnh ra rồi đập thật nhanh và mạnh. Lan kêu lên một tiếng dài, toàn thân co cứng lại, âm đạo co thắt, cô đã đạt cực khoái.
Lan vẫn thở dốc, cảm nhận cơn sung sướng chưa tan hết, thì Tâm chồm dậy, cầm hai chân cô kéo ra hai bên. Dương vật lại tiếp tục đưa đẩy trong âm đạo Lan. Cơn sung sướng lại trào đến. Cái miệng Tâm không chịu yên, nó liếm chân Lan, khiến cô thấy nhột nhưng cũng sung sướng. Tâm liếm hết bắp chân, đến mắt cá chân, rồi mút từng ngón chân cô. Cô sung sướng vì âm đạo được đập, chân được liếm, được cưng chiều, cô dùng chân kéo đầu Tâm xuống, phủ kín miệng chàng bằng miệng mình. Hai thím cháu vừa hôn nhau vừa giao hoan, triền miên trong bóng tối.
Tâm cảm thấy dương vật không thể chịu nổi nữa, chàng hơi nhổm lên, ép hai chân Lan xuống gần mặt, dương vật đập thật nhanh vào âm đạo cô. Dương vật không có vật cản, đập thật nhanh và mạnh, tiến sâu vào âm đạo Lan, gần đến tử cung. Lan bưng miệng để không kêu thành tiếng, chỉ có tiếng ú ớ trong miệng. Tâm đập gần hai mươi nhát thì húc dương vật thật sâu vào âm đạo Lan rồi bắn tinh xối xả.
Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở hổn hển của hai người. Cả hai thân thể bất động, nằm lên nhau, chỉ có phần dưới vẫn giật giật. Lan ôm lấy Tâm, cảm thấy cuộc đời nếu luôn như thế này thật mãn nguyện. Nhưng cô biết đến lúc phải đi, Lan khẽ hôn lên má người tình trẻ.
"Lan đi đây, Tâm ngủ ngon nhé."
Tâm luyến tiếc vuốt má người đàn bà đang nằm dưới, bàn tay sờ soạng cặp ngực no tròn của nàng, xuống dưới đôi đùi mịn, rồi đành ngồi dậy.
Lan ngồi dậy mặc lại chiếc váy ngủ. Cô hôn nhẹ môi Tâm rồi uốn éo bước ra khỏi phòng. Dù không nhìn nhưng cô biết ánh mắt Tâm đang dõi theo thân hình cô. Lan khẽ mỉm cười, cảm thấy hãnh diện vì vóc dáng của mình. Theo bước chân cô đi, tinh dịch Tâm dần chảy xuống đùi cô. Cô mặc kệ, trở về phòng thì Liên vẫn đang ngủ. Nàng lại vào phòng vệ sinh chùi rửa dấu vết của cuộc yêu say đắm vừa qua.
Trời vẫn tiết xuân, mưa phùn lành lạnh. Tâm vừa từ nhà chủ ở HBT trở về. Chàng đã thuận lợi đàm phán xong giá cả với chủ nhà, thời hạn thuê là một năm. Tiền thuê đợt đầu sẽ giao cho chủ, những lần sau sẽ chuyển khoản qua tài khoản con trai chủ. Vậy là Tâm sẽ có cửa hàng hoa đầu tiên chung với chị Vân. Tâm lấy điện thoại – chiếc Viettel 300k vừa mua, gọi cho chị Vân báo tin tức.
Chị Vân cuống cuồng hỏi giá cả các loại hoa, rồi giục chàng chuẩn bị hợp đồng. Ngày mai hai chị em sẽ mang tiền ký ngay với chủ nhà. Tâm về nhà chiếm luôn cái máy của Mạnh, ngồi mò mẫm một lúc cũng ra được cái hợp đồng thuê nhà. Tâm khá thích máy tính, nhưng mọi khi toàn phải mượn Mạnh. Chàng chợt nghĩ, nếu có chút tiền, chàng sẽ mua một chiếc máy tính, học hành sẽ dễ dàng hơn.
Chiều hôm sau, trời mưa lất phất, Tâm chở chị Vân đến nhà chủ. Chị Vân hôm nay mặc chiếc áo phao màu vàng, quần bò xanh, bên trong chắc chắn là áo sơ mi. Chiếc quần bò khá chật, ôm sát thân hình, khiến mông và bụng chị lộ rõ, khiến Tâm khó thở. Cuộc gặp và ký hợp đồng với chủ nhà diễn ra khá dễ chịu và nhanh chóng. Hai chị em lại đèo nhau về nhà chị Tâm. Đi ngang qua quán ốc, chị Vân rủ chàng vào ăn ốc, liên hoan với ông chủ bà chủ mới của cửa hàng hoa.
Chị Vân vừa ăn vừa hỏi về gia đình chàng. Khi nghe chàng kể lý do lên Hà Nội, mắt chị rưng rưng. Rồi chị kể về mình. Chị học khá giỏi, từng mơ được lên Hà Nội học đại học. Gần nhà chị có một người bạn cùng lớp. Anh ấy là mối tình đầu của chị, cả hai đều mong muốn lên Hà Nội học cùng nhau. Hà Nội là ánh sáng để anh và chị thoát khỏi bóng đêm của vùng quê, cứ đến giờ 7-8 tối là ra đường toàn bóng đêm.
Thế rồi mẹ chị ốm, phải nằm viện chữa trị hơn ba năm. Chị đành từ bỏ giấc mơ đại học. Trên chị còn một anh trai đang học cao đẳng bách khoa ở Hà Nội. Gánh thêm chị, rồi tiền thuốc của mẹ, bố chị chắc không chịu nổi. Chị và anh từ biệt ngày anh thi đỗ đại học. Anh bảo sẽ chờ chị, chị cũng tin như vậy. Chị được bạn giới thiệu, xuống đây làm công nhân.
Mùa đông năm đó, chị đợi đến dịp Noel, xin nghỉ làm, xuống khu ký túc của anh để làm anh bất ngờ. Chị hỏi đường mãi, rồi cũng đợi được anh. Nhưng anh đang chở một cô gái khác, trông rất xinh kiểu con gái thành phố. Cô ấy ngồi quàng tay qua bụng anh, ôm lấy anh. Anh để tay lên đùi cô, vẻ mặt rất thỏa mãn.
Chị lầm lũi đi về, cũng chẳng biết làm sao về được đến phòng trọ. Rồi chị cắm đầu vào làm việc, để có thêm tiền chữa bệnh cho mẹ. Ngày mẹ chị sắp ra viện, chính là ngày chồng chị bây giờ ngỏ lời với chị. Chị từ chối, nhưng vài ba lần chồng chị vẫn không dừng theo đuổi. Chị tặc lưỡi, thôi thì anh ấy cũng tốt tính, vậy là chị đồng ý. Rồi đứa bé ra đời, được một tuổi thì chị lại đi làm.
Không đi làm thì ở nhà với mẹ chồng, cơm nước suốt ngày, kiếm tiền bao giờ cũng chủ động hơn. Nhưng cuộc đời không đơn giản. Chị vốn cũng xinh, giờ sau sinh thì mập mạp hơn, thành thục hơn, các đường nét cũng cong cong tròn tròn, nhìn thích mắt. Mà bọn công nhân, cũng như thanh niên quê, đi qua thi thoảng huýt sáo, liếc mắt. Chồng chị đi đón chị mấy lần mà ngứa mắt. Dù chị khẳng định chẳng có gì, ngày nào đi làm xong chẳng về nhà, nhưng chồng chị không chịu hiểu, cứ bắt chị ở nhà. Thế là cãi nhau... Và kết quả là bây giờ, chị ngồi đây. Đứa bé giờ ở với bố, nó đã hơn hai tuổi, mỗi tuần chị đón nó hai ngày cuối tuần.
Tâm trả tiền ốc, rồi chở chị về. Chị vẫn mải mê trong quá khứ buồn, gục đầu vào vai chàng. Chàng dừng xe ven hồ, kéo tay chị, để chị vòng tay ôm chàng, cứ như vậy để chị lặng im. Được một lát, chị tỉnh táo lại, khẽ cười...
"Cảm ơn Tâm, cảm ơn bờ vai của em, chị cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, giờ mình về thôi, ông chủ tiệm hoa."
Cuộc sống như guồng quay, một khi đã bước vào là cứ theo cái guồng đó, khó mà dứt ra. Tâm lại đi làm công trình, giờ chàng đã là thợ chính, đọc được bản vẽ, tính toán sắt thép chuẩn rồi, chú chàng phân một công trình cho chàng quản. Còn đâu thợ được điều đi tận công trình bên Hà Đông, làm cho khu đô thị, cơ man nào là việc. Những hôm rảnh, chị lại lên Hà Nội, cùng kiếm đồ, rồi trang trí cửa hàng hoa. Ngày 29/2 là ngày khai trương cửa hàng hoa. Nhìn chị tíu tít, chàng chợt thấy vui. Có vẻ công việc là niềm vui của chị, giúp chị quên đi nỗi buồn.
Chiều 1/3, chú chàng vừa từ quê lên, mang theo một đống thợ, cả thợ già gần sáu mươi đến thợ trẻ mười tám, mười chín. Chú chàng gom sạch thợ để làm công trình. Hôm đó thím chàng và con Liên phải vất vả nấu ăn cho gần ba mươi người. Tâm đi làm về mặc dù khá mệt nhưng vẫn cố xông vào phụ thím. Ăn no say xong, chú chàng lên phòng lấy vài bộ quần áo rồi mang thợ đi. Chàng hỏi thím mới biết mai là lễ khởi công một hạng mục nào đó, nên chú phải đến sớm.
Cũng chẳng xa xôi, nhưng cả đống thợ mới chưa ai quản, chú phải ở đó vài hôm, đợi mọi việc vào guồng chú mới về. Tâm ăn vội bát cơm với thức ăn thừa, rồi phụ Liên rửa bát. Con bé này có vẻ ham làm ăn giống bố, lại gạ hỏi chàng xem chị Vân có kế hoạch cho mùng 8/3 chưa, nó đã tìm thêm được địa điểm và người. Tâm khẽ cười, bảo để hỏi lại chị Vân.