19. Chương 19: Những đêm ngọc ngà

Thằng Tâm

Chương 19: Những đêm ngọc ngà

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi màn đêm phủ xuống, chỉ còn tiếng chim lợn thỉnh thoảng kêu, báo hiệu đàn con tìm nhau. Tâm đang chìm vào giấc ngủ thì bỗng có người lặng lẽ chui vào chăn, khiến cô giật mình. Một bàn tay mềm mại, thơm tho bịt miệng cô, rồi thay thế bằng đôi môi ấm áp hôn lấy môi cô. Tâm và Lan lại quằn quại bên nhau. Thân thể của Lan đẹp đến lạ kỳ, làn da căng mịn, đôi ngực mềm mại dần cứng lên khi Tâm xoa bóp. Rồi mùi hương nồng nàn từ lồn cô bay ra, hấp dẫn Tâm như con đực bị dụ dỗ.
Lan như con chó cái, hừ hừ trong miệng mỗi lần Tâm thúc cặc vào. Tâm vừa bóp ngực vừa banh mông cô ra, dập cặc vào lồn cô. Ở Lan, có sự khác biệt với Xoan và mẹ cô. Cô vừa có sự hừng hực của người đàn bà tuổi chín muồi, lại vừa có sự hấp dẫn tinh tế của người thành phố. Sự chủ động của cô khiến Tâm mê mẩn. Nó dập cô không thương tiếc, vừa xoa nắn khắp người, ước ao được ôm lấy cô đêm này qua đêm khác.
Đêm đó, Tâm xuất tinh ba lần, còn Lan thì không rõ cô đã trải qua bao nhiêu lần. Chỉ biết sau lần cuối, cô ôm Tâm rồi chìm vào giấc ngủ. Đến 5h30, tiếng chuông báo thức vang lên, Lan giật mình bò dậy, may mắn thay hai đứa kia vẫn chưa dậy.
Những buổi tối ngọc ngà, Tâm được ôm người ngọc, bởi chú nó vẫn chưa về. Lan ngồi trên bàn học của Tâm, chỉ mặc chiếc váy ngủ hồng, nhưng hai bên vú đã bị kéo hết ra, tay Tâm đang sờ bóp loạn. Tâm đứng, thúc mạnh vào lồn cô. Lan đặt một tay lên ngực Tâm, vê vê đầu ti, tay kia chống ra sau làm điểm tựa.
Hai chân cô dang ra rồi quặp vào hông Tâm. Được một lát, Tâm nhấc bổng cô lên, cô hiểu ý ôm cổ Tâm, quặp hai chân vào người nó. Tâm vừa bế cô vào giường, vừa hẩy mông cô lên xuống cặc nó. Cô há hốc miệng, cặc thế mà chạm vào tử cung, hơi thốn nhưng sướng quá. Điểm G bị ép chặt vào cặc Tâm. Cô bấu chặt tay nó...
“Tâm làm tiếp đi… nhanh, đừng xuống giường… ư… ư… aaaa”
Tâm đứng đó tiếp tục nhấc mông cô lên xuống, rồi khép mắt lại, bặm chặt môi, gồng cứng người. Cô vừa ra, lồn cô bóp chặt lấy cặc, khiến Tâm phải cố gắng hết sức mới không xuất tinh...
Tâm đặt cô xuống giường, rút cặc ra âu yếm cô. Người phụ nữ này đẹp quá, gợi tình quá, nó thật muốn chiếm lấy làm của riêng mình. Nó đang vuốt ve quanh rốn cô thì nàng đã hồi phục từ lúc nào. Cô đè nó xuống, cầm cặc cà cà nơi cửa lồn rồi ngồi xuống. Cô cúi xuống hôn đầu ti nó, Tâm khẽ rên lên vì sướng. Cô sàng cái mông, uốn éo để lồn cọ xát vào buồi Tâm nhiều nhất có thể. Tâm mê mẩn vì những kỹ thuật của cô. Đầu cặc phình to ra hết mức, nó khẽ nghiến răng cố kiềm chế. Cô khẽ cười nhìn cháu đau khổ kiềm chế xuất tinh. Cô để tay vào ngực nó rồi nhún phi nước đại. Cả thân cặc nó được ma sát triệt để với cái lồn.
– Hừ, hừ… a… a… thím sướng… Lan sướng quá. Tâm cho ra đi, bắn vào lồn Lan đi.
– Hự, a. A. A. A… cháu ra đây, thím dập sướng quá.
Tâm trân người, bắn từng đợt tinh trùng, trong khi Lan vẫn tiếp tục nhún lên xuống. Tâm sướng bủn rủn người, nó ghì hông Lan định không cho cô nhún. Nhưng cô nào chịu, nàng cầm tay đè tay nó rồi tiếp tục nhún. Đã biết tay chưa, có những lúc nàng bủn rủn vì sướng, sao nó vẫn còn không tha, giờ nàng đáp trả cho biết tay.
Tâm nằm phì phò trên giường, ở trên là Lan vẫn đang liếm đầu ti nó. Cô muốn người đàn ông này phải nhớ cô, phải thèm muốn cô, phải thuộc về cô. Bởi vì cô cũng rất thèm nó. Lan khẽ nhấc người khỏi Tâm, tay vọc nhẹ cặc nó đã đầy nước nhờn của lồn nàng và tinh trùng của nó. Cái lưỡi Lan đá đá ngậm lấy hòn cà của nó. Tâm cảm thấy sướng sướng tức tức, cặc chỉ mất vài phút đã cương trở lại.
Tâm ngồi dậy, vật Lan nằm sấp, chỉ nhổm cái mông lên cao. Nó chỉnh cặc rồi cắm xuống. Một phát thôi, cặc đã đâm trúng điểm G. Lan á lên một tiếng, rồi lại á... cặc không buông tha nện từng phát vào điểm G của Lan. Lan bụm miệng khóc...
“Sướng… em sướng quá… nhưng em không chịu nổi… anh tha cho em đừng dập nữa… á… đừng… á… a… á…”
Thằng Tâm đứng tấn, tay banh mông Lan rồi dập từng phát xuống. Chả mấy chốc Lan lên cơn co giật rồi nằm xụi lơ xuống giường. Cái đệm sau vài lần làm đã ướt đẫm nước. Mùi lồn của Lan ngập ngụa khắp phòng.
Tâm không buông tha, nó tách hai chân Lan ra, rồi cắm cặc vào lồn Lan. Tay nó chống xuống hai bên ngực để không đè lên Lan, rồi bắt đầu dập như chống đẩy. Cơn sướng vừa tan thì cơn khác lại tới. Cái mông Lan bèn bẹp ra mỗi lần Tâm dập xuống. Lan ngáp ngáp như cá chết, tay chân bủn rủn, khi cặc Tâm rút ra, là lỗ tiểu như được giải phóng, Lan giật giật rồi đái ra hết giường. Cảm giác thật khó tả.
Lan nằm đó, cái mông vẫn hẩy hẩy lên, làm Tâm thấy kích thích. Nó lại cắm cặc vào rồi đục. Lan như đã chết, mặc nó vày vò. Cô sướng, cặc to của Tâm nong lồn nàng ra hết cỡ, nó cứ chọc không thương tiếc, nhưng nàng lại thích thế. Lan khóc, khóc vì sướng, khóc vì đã ngần này tuổi mới biết thế nào là thực sự sướng. Những cơn sóng cứ miên man trong lồn, lan khắp người. Lan ngủ lúc nào không biết. Chỉ biết khi đồng hồ réo gọi đến lần thứ tư, nàng mới tỉnh dậy. Lan đang ôm lấy Tâm, cặc của nó vẫn chạm vào đùi nàng. Lông lồn nàng dính bết khô vào vì đầy dịch ban đêm.
Lan như con mèo cái ngày rụng trứng, nàng xoay người để lồn ép vào mặt Tâm. Cái miệng xinh của nàng thì ngậm lấy cặc nó, bàn tay xoa xoa đùi và trứng dái nó. Cặc dần tỉnh giấc, ngỏng lên. Không đợi Tâm tỉnh hẳn, Lan ngồi lên và cưỡi lên cặc đang dựng đứng. Cặc bắt đầu ngày mới được phủ trong cái lồn ấm nóng và khít khao.
Tâm đã tỉnh ngủ hẳn, khi những nhịp nhún của Lan nhanh dần. Mắt Lan long lanh đầy nhục dục nhìn Tâm, đôi má hây hây đỏ vì vận động hay đang động tình, đôi môi khẽ cười chào đón Tâm. Bầu ngực to tròn tưng tưng lên theo nhịp nhún, trông thật kích thích. Tâm khoan khoái xoa làn da Lan, làn da trắng hồng mịn màng, dù đã gần bốn mươi tuổi.
Lan nhấp được một lúc thì thấm mệt, vừa cười vừa rũ xuống người Tâm. Tâm chỉnh lại chân và hông, rồi thúc ngược vào lồn Lan. Cả hai vừa hôn nhau đắm đuối vừa làm tình. Cứ nhịp nhàng, chậm rãi, cặc cứ đi vào đi ra trong cái lồn, mỗi lần mang theo một ít dịch trắng đục, còn hai người thì cứ mải miết hôn nhau, từ môi đến tai đến cổ, đôi bàn tay khám phá lẫn nhau, để cảm xúc được thăng hoa hết mức.
Cặc dần căng cứng hết mức, và sắp bùng nổ. Tâm giữ chặt hông Lan rồi tăng tốc độ, cặc đâm vào lồn đầy nước làm ra tiếng lép nhép. Lan cắn chặt răng vào vai Tâm, để tiếng rên không thoát ra miệng. Cơn sướng khoái qua đi, cả hai lặng im nằm ôm lấy nhau, viên mãn đong đầy.
– Trưa nay chú Khá báo sẽ về, mình tạm nghỉ Tâm nhé. Lan thủ thỉ nói.
– Vâng, cháu biết rồi thím. Giá mà ngày nào mình cũng được làm tình thế này thì sướng biết mấy.
– Tâm chỉ được cái lạ mồm, sau này lớn ra đầy gái xinh mơn mởn, Tâm quên thím già này ngay.
– Bốp! Á đau! Không cho nói linh tinh. Tâm nói rồi, nếu chú Khá không cần thím nữa, thì thím sẽ là Lan của Tâm. Mãi mãi Tâm sẽ yêu và đối xử tốt với Lan. Tâm hứa.
Tâm nói rồi xoa xoa cái mông vừa bị nó vỗ cho đỏ ửng. Lan khoan khoái rúc vào ngực nó, hưởng thụ cảm giác được yêu chiều. Được nghe mấy lời ngon ngọt, có vỗ vài cái Lan cũng vui lòng.
Chiều hôm đó khi đi làm về thì chú nó đã ở nhà đọc báo. Thím thì đang gọt hoa quả và bón cho chú nó ăn. Nó ngồi xuống chào chú rồi nói mai định xin nghỉ mấy hôm. Đằng nào công trình nó làm cũng vừa đổ trần xong, nghỉ vài hôm để thợ phụ làm cũng được. Nó phải đi lên Mê Linh cùng chị Vân để đặt hoa cho mùng 8/3. Cái Liên đang trong bếp nấu ăn nằng nặc đòi đi cùng, nhưng Tâm bảo đợi đợt sau. Khi nào lên chọn hoa thì để cái Liên đi cùng.
Sáng sớm hôm sau, Tâm lái xe, chị Vân ngồi đằng sau. Đã có mấy lần quen thuộc, chị không ngồi xa nó quá, hai tay để hờ lên hông nó, chứ không để ra đằng sau giữ nữa. Cái thời đó chưa có mấy cái cầu Nhật Tân Đông Trù, đi sang bên Mê Linh có mỗi cầu Thăng Long. Nó đi từ từ, vì đề phòng công an, cũng vì thằng Phong béo vừa gọi kêu giờ mới khởi hành, nó đi chậm đợi thằng Phong. Đi qua cầu, gió mát lạnh mang theo tóc mây của chị Vân khẽ lùa vào tai, vào má nó, kèm theo một mùi thơm dịu nhẹ của hoa bưởi. Nó tham lam hít ngửi, cái mùi của tự nhiên của con gái mà không dầu gội nào có được.
– Này, em định tự tử à. Đang đi nhắm mắt làm gì thế.
– Em đang ngửi mùi thơm.
– Chị có ngửi thấy mùi gì đâu, đi nhanh không gió lạnh quá.
– Có mà, tóc chị bay vào má em. Em ngửi thấy mùi hoa bưởi, và cả mùi thơm… của chị.
Chị Vân ngạc nhiên nhìn nó qua kính chiếu hậu. Chị trầm mặc, ngoảnh đầu nhìn sông không nói gì.
– Chị… Em… Nó định xin lỗi, vì nói điều đó ra cũng hơi nhạy cảm.
– Ái, chị làm gì thế. Hóa ra chị bỗng nhéo eo nó.
– Tập trung đi nhanh đi, chị lạnh. Chì phì cười trêu nó.
Tâm vội phi đi, mà quên mất cái mặt cầu như là mặt rỗ. Vài lần không tránh kịp là cả người xóc nảy lên. Nó cũng phanh tránh vài lần. Thế là qua cầu, thì chị Vân đã sát vào người nó, nó có thể cảm nhận bầu ngực của chị khẽ chạm vào lưng nó.
– Này, em cố ý phanh xe phải không. Chị thấy con trai bọn em hay có trò này lắm. Chị đập đập vào bụng nó.
– Không, em thề là em không cố ý. Tại chị bảo em đi nhanh chứ.
– Thôi được rồi, coi như chị tin em. Ngồi gần tí cho đỡ lạnh vậy.
– Chị quàng tay ôm bụng em đây này. Đảm bảo da dày thịt béo, cực ấm.
– Này thì dầy. Chị nhéo Tâm mấy cái, nhưng cũng đặt tay lên ôm hờ bụng nó. Chỉ gần như tựa vào lưng nó, tóc chị mơn man khuôn mặt, lùa vào cổ nó. Chiếc xe cứ từ từ qua chỗ nhà máy bia Hà Nội đang xây dở rồi vào đến Tiền Phong, Mê Linh. Chị Vân khẽ ngồi thẳng dậy, xích xa nó đôi chút. Xe nó lượn vòng ngoằn nghèo rồi cũng đến vườn hoa nhà bác Vui. Thằng Phong thế nào đang phì phèo điếu thuốc đợi sẵn. Thấy chị và Tâm nó vẫy vẫy.
– Sao hai người đi gì mà lâu thế. Bò ra đường ngủ một giấc à.
– Vớ vẩn, mày ăn nói kiểu gì với chị thế. Chị Vân mắng.
– Tại mày kêu mới đang đi, nên tao đi chậm, trời cũng lạnh mà. Tâm lý giải.
– Thôi, tao đùa mà. Tao nói chuyện với bác Vui rồi, mà đợi chút, bác đang có khách, chắc thợ xây.
Đợi một lúc thì khách của bác ra, có vẻ là chủ thầu, tầm gần bốn mươi tuổi. Bác Vui đi sau, thấy chúng tôi bác niềm nở bảo vào. Mọi người kiếm một ghế để ngồi, bác lại lui cui đổ nước pha trà...
– Các cháu đến lâu chưa, bác phải tiếp cái thằng cai thầu, bảo nó xây cho cái nhà. Nhà cũ từ hồi hợp tác, giờ được hai mươi năm rồi, nát lắm rồi.
– Ái chà, bác xây thế này phải ba tầng ý nhỉ, nhà xây gần vườn hoa, nhìn ra thật là đẹp. Chị Vân hâm mộ nói.
– Ừ thì cũng cố nốt đợt hoa này cho xong rồi xây. Mà kiếm mấy nhóm thợ rồi mà chưa được. Vừa rồi cũng hỏng rồi. Thợ đòi giá cao quá, mà định tận tháng ba âm mới xây. Bác xem ngày thì gần chục hôm nữa xây là đẹp nhất. Mà giờ chưa kiếm được thợ, có khi kiếm tạm làm cái lễ động thổ rồi để đấy mất. Bác thở dài ngao ngán.
– Thế bác có yêu cầu gì cao về xây dựng không. Nếu không… cháu có thể giúp bác. Cháu cũng là thợ xây đây.
– Thật à. Cháu mới tầm mười tám chứ mấy đúng không. Thế cháu là phụ hay thế nào.
– Cháu đi làm phụ hồ được bốn năm rồi. Năm ngoái cháu lên làm thợ chính rồi. Xây trát, đọc bản vẽ tính sắt thép cháu đều làm được.
– Thế thì tốt quá. Thế cháu định làm thế nào. Bao giờ làm được.
– Thế này, nếu tầm chục hôm nữa thì chắc cháu chỉ động thổ cho bác được thôi. Tầm đó cháu phải đổ trần tầng hai cho một nhà đang làm dở. Đổ xong cháu qua bác liền. Cháu chắc sẽ kiếm thêm một thợ chính và hai thợ phụ làm cho nhà bác. Công cháu lấy bác bốn trăm ngàn/m² có được không. Bác bao ở cho cháu.
– Được, bốn trăm giá này không có ở đây đâu. Bác bao ăn ở luôn. Có bốn người ăn uống là mấy. Đằng nào có mỗi hai ông bà già, quá buồn. Con bác nó ở ký túc đại học hết rồi.
– Vâng, thế tí cháu với bác bàn tiếp. Giờ bàn chuyện hoa đã ạ. Còn về chất lượng bác yên tâm. Cháu xây mấy công trình bên Hà Nội rồi, bác cứ kiểm chất lượng, bóc tách ok đến đâu trả tiền đến đó.
Đến trưa thì cũng bàn xong các kiểu. Chị Vân và bác Vui đi quanh mấy vườn bên cạnh để thỏa thuận với chủ vườn. Bác Vui gái thì nấu cơm, bác Vui về là bầy ra luôn. Tâm cũng thỏa thuận xong với bác Vui. Bác định xây nhà ba tầng, mỗi tầng sáu mươi m² sàn. Ăn cơm xong nó và bác cũng đi ra bãi chọn luôn gạch xi măng sắt thép. Bác Vui khá là hỉ hả, vì thế là lo xong vụ xây nhà, vốn làm bác mất ngủ lâu nay...