31. Chương 31: Mẹ con và váy ngủ

Thằng Tâm

Chương 31: Mẹ con và váy ngủ

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 31
Mẹ nhìn nó với ánh mắt đầy tình tứ, rồi cũng cởi bỏ quần áo. Thân hình trần trụi của mẹ hiện ra trước mắt Tâm. Mẹ đưa tay ra sau, cởi chiếc áo ngực, đôi ngực trắng nõn, tròn đầy của mẹ bung ra. Chúng không hề xệ, chỉ hơi nặng nên kéo nhẹ xuống. Đầu ti tròn, hơi thâm, và giờ đã cứng lên, Tâm có thể cảm nhận rõ.
Mẹ quay lưng, uốn éo mông trắng nõn, mịn màng. Quần dài và quần lót lần lượt rơi xuống đất. Mông mẹ đẹp, không sần sùi nhưng trắng mịn, đầy đặn và chắc nịch. Chút lông mu thưa thớt phủ quanh khe hở, vài sợi lông mỏng manh kéo dài đến hậu môn. Mẹ co chân nhặt chiếc quần lót, ném về phía Tâm.
Tâm cầm lấy, ngây người. Cậu thấy dương vật mình căng tức, khó chịu. Mẹ muốn dụ dỗ cậu đây. Tâm tiến lại gần, mẹ mỉm cười rồi ghé môi hôn nó. Chưa kịp phản ứng, mẹ đã đẩy đầu cậu xuống, hôn ngấu nghiến. Tâm đáp lại, hôn mẹ say đắm. Mẹ dần đẩy cậu ra phía tường, tay vẫn sờ soạng dương vật đang dựng đứng, như muốn xuyên thủng chiếc quần đùi. Đột nhiên, tiếng chốt cửa mở ra. Tâm chưa kịp hiểu chuyện gì, mẹ đã đẩy cậu ra ngoài rồi đóng cửa lại. Tâm loạng choạng, ngã nhào. Cậu bàng hoàng chưa kịp phản ứng thì nghe thấy tiếng cười của mẹ vọng ra từ phòng tắm. Tâm chợt hiểu, mẹ trả đũa chuyện buổi trưa ở nhà bếp. Cậu tức tối rồi bật cười. Dù mẹ hay bảo mình già, nhưng mẹ vẫn còn trẻ lắm.
Tâm nằm đọc sách được một lúc thì mẹ bước vào. Mẹ mặc một bộ đồ nỉ kín từ đầu đến chân. Tâm thấy lạ, bởi bình thường trời không lạnh đến mức mẹ phải mặc dày như vậy. Mẹ chỉ mặc đồ mỏng khi ngủ. Mẹ bảo ngủ cho thoải mái, không quen mặc đồ dày. Mẹ chui vào chăn, nhìn Tâm cười khúc khích.
– Nhìn mặt con kìa! Hôm nay mẹ vui quá… haha!
– Mẹ trông vậy mà còn trẻ trâu nhỉ…
– Chuyện, mẹ toàn gặp toàn trẻ trâu ở lớp, mẹ biết thế nào là trẻ trâu.
– Thôi coi như con thua mẹ rồi. Từ giờ, con không dám thế nữa.
– Ngoan. Thế có phải nhanh không.
– Mẹ, sao hôm nay mẹ mặc kín thế? Trời có lạnh đâu.
– À, mẹ mặc đề phòng đứa trẻ trâu kia tấn công.
– Mẹ!
– Thôi không đùa nữa, đi ngủ đi con. Mai đã 29 Tết rồi. Mẹ còn phải dậy sớm chuẩn bị nhiều thứ.
– Vậy à. Để con tắt đèn. Tâm hơi thất vọng nhưng cũng đành chịu.
– Đợi đã, để mẹ đánh con muỗi đã.
Tâm đang chờ mẹ đánh muỗi thì bỗng thấy mẹ đứng thẳng trong màn. Mẹ kéo chiếc khóa phéc-mơ-tuya ra, tuột nhanh chiếc áo nỉ. Bờ vai trắng nõn, mềm mại của mẹ hiện ra. Tâm há hốc mồm khi mẹ cởi bỏ chiếc quần nỉ, để lộ bộ váy ngủ hai dây màu hồng nhạt, xuyên thấu. Chiếc váy ôm vừa khít mông mẹ, bên dưới là chiếc quần lót ren, che mờ mu lồn đầy lông của mẹ. Tâm khô cả cổ, nuốt nước bọt để dịu cơn khát.
– Mẹ! Mẹ lấy bộ đồ này ở đâu thế.
– Mẹ thấy trong đống đồ con mua cho mẹ.
– Thế ạ. Con toàn nhờ thím chọn hộ, nên không biết. Thím mua nhiều lắm, gần chục bộ cho mẹ.
– Ừ, 9 bộ. Có thể thím để nhầm. Con thấy thế nào.
– Đẹp… đẹp lắm mẹ à. Con có thể ngắm cả đêm.
– Thế định để mẹ chết lạnh à. Váy áo gì mỏng hơn cả giấy.
– Mẹ nằm xuống đi, để con đắp chăn.
– Không cần, mẹ có chăn xịn 37 độ đây rồi.
Mẹ ngồi lên người Tâm. Cậu như ngưng thở. Mẹ đặt mu lồn ép lên dương vật cương cứng của cậu, như muốn bóp nghẹt nó. Mẹ nheo mắt cười, cúi xuống hôn Tâm. Mái tóc dài phủ xuống, môi mềm mại áp vào môi cậu. Mọi cảm xúc như ngưng đọng, rồi bùng nổ. Tâm mở miệng đón nhận lưỡi ướt của mẹ. Cậu sờ khắp người mẹ, cảm nhận hơi nóng hừng hực qua lớp váy mỏng manh.
Mẹ thật quyến rũ. Tâm nhìn sâu vào ánh lửa trong mắt mẹ, rồi lật mẹ ra hôn, cắn nhẹ. Bàn tay cậu du hành khắp người mẹ, điên cuồng như thể đã lâu không được sờ. Đôi vú mẹ đã cứng lên từ trước, cả núm vú cũng vậy. Dường như mẹ cũng rất nứng. Cả hai quằn quại hôn nhau trong im lặng, cố không để tiếng động. Rồi mẹ ra hiệu cho cậu nằm xuống. Mẹ ngồi lên người cậu, đưa dương vật vào lồn mình. Lồn mẹ dần ngậm lấy cậu. Mẹ nhăn mặt, rên khẽ trong miệng.
– Ôi, đừng cử động gì cả. Dương vật con to quá, lại dài. Con để yên, để mẹ thích nghi. Nó vào sâu quá làm mẹ đau.
– Vì mẹ đẹp quá, nên dương vật con mới được kích thích. Mẹ cứ bóp nó thế này, chẳng mấy chốc mà nó ra mất.
– Ôi… ôi… chết mất…
Mẹ uốn éo mông, lắc lư, xoay tròn. Dương vật được lồn mẹ bóp, miết. Lồn cũng căng hết cỡ bởi dương vật. Chỉ cần nhẹ nhàng, mới có chút đó mà cả Tâm và mẹ đã cảm thấy sung sướng không chịu được. Tâm nhìn mặt mẹ dại đi, đờ đờ, mái tóc dài rủ xuống bầu ngực đang rung theo nhịp nhún của mẹ. Cậu không thể chịu nổi.
Thị giác làm cậu không kiềm chế được. Tâm bấu chặt lấy bắp chân mẹ, dương vật căng lên. Mẹ như cảm nhận được, tăng tốc để lồn ma sát mạnh mẽ với dương vật. Từng giọt tinh trùng bắn thẳng vào lồn mẹ, như không bao giờ hết. Dương vật to lên như thể phồng thêm, làm mẹ sung sướng. Mẹ nhún thật cao rồi dập xuống, nằm gục trên ngực Tâm. Lồn mẹ co giật, khí trắng chảy ra qua mép lồn, xuống dương vật cậu.
– Con làm mẹ sung sướng Tâm ơi. Chỉ nghĩ mặc cái váy này vào để con nhìn là mẹ đã ướt sũng rồi. Tết này, con ở với mẹ lâu lâu rồi hãy lên Hà Nội nhé.
– Con sẽ ở với mẹ hết rằm, ăn rằm xong con đi. Mẹ cứ như thế này thì con cũng chẳng chịu nổi. Giá mà thằng Tính đi đâu một thời gian nhỉ.
Mẹ cười rồi ôm lấy Tâm. Nàng hôn, liếm tai, cổ mẹ. Mẹ sung sướng, ghì chặt cậu, bàn tay xoa lưng trần rắn chắc của cậu. Dương vật cậu lại nhanh chóng đâm sâu vào lồn nàng. Mẹ há miệng, thở hắt ra mỗi lần dương vật đâm sát tử cung. Mẹ duỗi cả hai chân lên cổ Tâm, ghì vào vai cậu, để rướn lồn vào dương vật cậu.
Tâm cầm lấy bàn chân nhỏ nhắn của mẹ. Cậu hôn từng ngón chân, bàn chân mẹ nhỏ, sạch, móng chân trắng bóng mịn nhờ ăn uống đủ chất. Không cần sơn xanh sơn đỏ, không cần xăm gì, bàn chân nguyên thủy của phụ nữ là thứ Tâm thích nhất. Cậu vừa hôn liếm chân mẹ, vừa đâm phập phập vào lồn mẹ. Mẹ dần không chịu nổi, vớ lấy áo cậu ngậm vào miệng.
Rồi mẹ cong người, ưỡn lên, tay bấu chặt chân cậu. Tâm biết ý, đâm nhanh và mạnh hết cỡ. Mẹ thả người xuống giường, giật giật. Tâm rút dương vật ra khỏi lồn mẹ. Lồn đỏ au, hai mép hơi sưng vì bị cậu đâm. Từng dòng nước trắng đục nhễu ra từ lồn, thấm ướt cả mảng ga giường.
Mẹ mỉm cười yếu ớt, giơ tay ra, cầm lấy tay Tâm kéo cậu xuống. Mẹ rúc người vào cậu rồi ngủ. Tâm mặc dù chưa ra, nhưng biết không nên đánh thức mẹ. Cậu ôm mẹ, đắp kín chăn, ôm lấy thân thể mịn màng của mẹ rồi ngủ.
Tâm tỉnh dậy lúc khoảng 4 giờ sáng. Mẹ cuộn chăn khiến cậu hơi lạnh. Có lẽ do mẹ không mặc quần áo. Tâm nhìn mẹ ngủ, thật đẹp và bình yên. Cậu quyết tâm sẽ chăm sóc mẹ, bù đắp khoảng thời gian mẹ đã vất vả và cô đơn. Tâm đắp kín chăn cho mẹ, rồi xuống giường. Bên ngoài, thằng Tính và anh Công vẫn ngủ ngon. May mà Tâm mua cho thằng Tính chiếc điện thoại. Từ khi có điện thoại, nó đeo tai nghe nghe nhạc suốt ngày, kể cả khi ngủ. Nếu không, nó nằm gần phòng nhất, chắc gì đã không nghe thấy chuyện gì.
Trời sáng sớm khá lạnh. Tâm mặc áo gió, ra vườn. Trời vẫn còn tối, gần 5 giờ. Cậu đi dạo theo bản năng, hít ngửi không khí còn vương hơi sương. Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng động bên vườn nhà chú. Cậu đi sát theo hàng râm bụt. Phía bên kia, thím đang tập thể dục. Thím dang hai chân rộng, mặc bộ đồ bó sát. Thân trên mặc thêm áo nỉ. Nhìn thím dang tay dang chân tập, mu lồn bị quần bán đứng, lộ rõ từng múi.
Tâm nhẹ nhàng leo sang, đội mũ che mặt rồi đi sát gốc cây thím đang tập. Khi còn cách vài bước, cậu dẫm phải chiếc lá khô, gây tiếng động. Thím dừng tập, đứng dậy. Tâm bước tới, ép sát thím vào gốc cây, hôn lên đôi môi dày thơm của thím.