33. Giao thừa hỗn loạn

Thằng Tâm

Giao thừa hỗn loạn

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 33
Tối 30, khi chương trình Táo Quân lên sóng trên tivi cũng là lúc gia đình tôi vừa dùng xong bữa cơm tất niên. Mọi người quây quần bên chiếc tivi cũ, vừa xem vừa cười đùa. Riêng tôi, Tâm, dường như đã lớn hơn khi những lo toan cơm áo gạo tiền đã lấy đi phần nào sự ngây thơ của mình. Tôi lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa. Mẹ định đứng dậy rửa thì tôi ngăn lại, bảo mẹ đi tắm trước. Mẹ luôn là người tắm muộn nhất, là người mang lại hương thơm ấm áp cho cả nhà sau một ngày dài.
Trong lúc tôi đang rửa bát, tôi thấy thằng Mạnh lén lút đi từ sau vườn vào.
– Mày làm gì thế, Mạnh?
– Á… à, anh Tâm à. Sao anh ngồi im đây thế, làm em giật mình quá.
– Mày không thấy tao đang ngồi rửa bát à? Có mày mới hay giật mình như vậy.
– Hehe, em có tật gì đâu. Thằng Tính đang xem Táo Quân trong nhà à anh?
– Ừ, mày định đi đốt pháo giờ này à?
– Không đâu. Em rủ nó chuẩn bị đi treo pháo thôi. Giờ này ai cũng xem Táo Quân, đi treo xong rồi giao thừa đốt, chứ nếu muộn nữa sợ không kịp.
– Anh vừa mượn được mấy cái khẩu trang của anh Công đấy. Mày bảo thằng Tính đưa, phát cho mọi người. Nhớ mặc đồ ít màu sắc sặc sỡ, tránh bị phát hiện.
– Vâng, em biết rồi. Em đi đây.
Cuối cùng giao thừa cũng đến. Anh Công đi đọc văn khấn. Còn tôi, sau khi cúng tổ tiên xong, tôi lén chạy ra địa điểm đã chuẩn bị pháo. Mẹ vẫn đứng cạnh anh Công, hai người cùng khấn vái. Có lẽ sự bình an và hạnh phúc của các con là lý do khiến mẹ luôn tìm đến thần linh và tổ tiên.
Tôi đứng ngắm bầu trời đêm, bồi hồi. Đã hơn mười tám tuổi, con đường phía trước còn dài, nhưng tôi đã bước lên đó, khác với những đứa bạn cùng tuổi vẫn còn lo lắng chuyện thi cử.
Bỗng điện thoại tôi rung lên. Là chị Vân nhắn tin. Chị hỏi tôi đã chuẩn bị đón giao thừa chưa, Tết có vui không… Rồi chị nói mùng 2 Tết chị đi chùa xxx ở huyện, hỏi tôi có bận không, nếu không chị nhờ tôi chở đi. Tôi mỉm cười nhắn lại. Trong đêm giao thừa tĩnh mịch, chị như một nhành lộc xuân mang lại sức sống mới cho tôi.
– Em nhận được tin nhắn của người yêu mà vui thế à? Chị Thanh đứng cạnh tôi hỏi.
– Không, là bạn em. Hỏi mùng 2 em có đi chơi không thì đi chơi.
– Bạn trai hay gái?
– Cả trai cả gái. Mùng 2 chị và anh Công phải về à?
– Ừ, mùng 4 Tết anh Công phải đi trực.
– Tạch… tạch… tạch...
Tiếng pháo đột nhiên nổ vang, lúc đầu lác đác, rồi dần dà như khắp nơi đều có. Bọn thằng Tính và thằng Mạnh đã bắt đầu. Chúng nó không nhanh chóng trốn đi là không có chuyện để chúng lo lắng.
– Tiếng pháo ai đốt thế em nhỉ? Dường như nhiều nhà đều đốt. Năm ngoái chị có thấy đâu nhỉ.
– Em cũng không rõ, chắc trẻ con nghịch.
– Để chị ra xem. Lâu rồi chị không nghe tiếng pháo.
Chị Thanh mở cửa ra xem. Đúng là tiểu thư, tính vẫn trẻ con như ngày nào. Tôi cũng theo chị ra. Bỗng “Á!” chị thất thanh kêu lên kèm theo tiếng pháo. Một bánh pháo được buộc vào cổng, chắc có gắn thêm pháo chuột dễ nổ. Cánh cửa mở ra, ma sát làm pháo nổ, khiến chị Thanh giật mình ngã ngửa ra sau. Tôi nhanh tay đỡ chị, để chị ngã vào lòng mình.
– Giật cả mình, đứa nào chơi ác thế này, để ngay bánh pháo ở cổng. Chị đau tim chết mất.
Chị vừa nói xong bỗng ngừng lại. Tôi cũng chợt nhận ra, hóa ra vì đỡ chị mà bàn tay tôi vẫn đang úp lên một phần bầu ngực chị. Cảm giác mềm mại của bộ ngực chị qua lớp áo len khiến tôi vội rụt tay lại. Chị cũng ngượng ngùng đứng dậy. Đúng lúc đó, anh Công và mẹ cũng đi ra.
– Tiếng pháo ở đâu thế?
– Có đứa nó đặt pháo trước cổng nhà mẹ à.
– Bọn nào nghịch ngợm thế. Nghe cứ như đốt pháo quanh cả làng.
– Thôi kệ nó anh ạ. Thế anh cúng giao thừa xong rồi à?
– Ừ, vừa xong thì nghe Thanh kêu. Anh và mẹ ra ngay đây.
– Vâng, pháo giật ngay cổng. Em giật cả mình. May có em Tâm đỡ lấy em.
Tôi viện cớ đi xông đất rồi lén tìm đến chỗ tụ tập của tụi thằng Tính.
– Chúng mày còn ở đây làm gì. Tao đi đường thấy ông dân phòng đang lùng đứa nào đốt pháo đấy. Chúng mày ở đây đeo khẩu trang hóa ra lạy ông tôi ở bụi này. Tản ra đi.
– Còn hai điểm nữa anh ơi.
– Mày muốn chết à? Mau, tao chạy hụt hơi mới thoát được mấy bác dân phòng. Chúng mày liều thì cứ ở lại. Thằng Tính, thằng Mạnh về ngay.
Tôi lôi cổ hai đứa đi, không cho chúng kịp phản ứng. Mấy đứa kia thấy vậy cũng tản đi hết. Tôi dẫn hai đứa đi vòng qua đình làng rồi mới quay về. Làng tôi có lệ giao thừa, nhiều gia đình đem lễ vật lên đình và đi chùa cầu bình an cho năm mới. Về nhà, chỉ còn mẹ ở lại, anh chị tôi đã đi xông đất từ lâu chưa thấy về.
Tôi thay quần áo rồi chui vào chăn. Mẹ đã nằm đó, người mẹ ấm áp, thoang thoảng mùi lá xông.
– Con vừa về à?
– Vâng, con vừa về. Mẹ không xem tivi à?
– Không, mẹ xem chúc Tết của chủ tịch nước xong rồi đi nằm luôn. Ở nhà một mình buồn.
– Để con làm mẹ hết buồn.
– Thôi ngay, thằng Tính bên kia. Còn anh Công chị Thanh chưa về.
– Con biết rồi, con đùa mẹ thôi.
Tôi kéo mẹ lại gần. Mẹ áp người vào tôi, chân gác qua người tôi.
“Ngủ thôi, người đàn ông của mẹ. Mẹ ngủ đây.”
Tôi khẽ hôn lên trán mẹ, tay cầm bàn tay mẹ đặt lên bụng tôi. Tôi xoa nhẹ bàn tay gầy guộc của mẹ, một lúc sau mẹ thở đều. Tôi biết mẹ đã ngủ, tôi cũng dần chìm vào giấc ngủ. Hơn chục năm trước, tôi là đứa hay gác ôm mẹ ngủ. Giờ tôi đã trưởng thành, để người đàn bà – là mẹ tôi gác lên mình để ngủ.
Sáng mùng 1 diễn ra như mọi năm. Mọi người tất bật chuẩn bị mâm cỗ cúng. Cúng xong một lúc thì chú thím sang chúc Tết, rồi cùng ăn mâm cỗ. Không khí trở nên rôm rả, vui vẻ. Được một lúc, chú xin phép ra về vì mai phải lên Hà Nội. Tôi ngỡ ngàng khi thấy thím cũng phải đi. Tôi cứ nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất bóng, thì cái Liên ở đâu thò mặt ra:
– Anh đang nhìn gì đấy?
– Anh đang nhìn thím.
– Anh nhìn mẹ em để làm gì?
– À… anh nhìn lốp xe thím. Có vẻ nó hơi non.
– Anh… không có gì nói với em à?
Tôi quay lại nhìn Liên. Chắc nó nhắc đến chuyện hôm nọ, đúng là muốn tránh cũng không tránh được.
– Anh xin lỗi, anh thật sự không cố ý.
– Không cố ý sao anh lại làm vậy?
– Chắc lúc đó máu anh không lên não. Anh xin lỗi em.
– Máu anh không lên não. Anh có biết mấy hôm liền em không ngủ được không? Anh chỉ xin lỗi là được à?
– Chứ em muốn sao đây? Chỉ còn tấm thân trinh bạch, em muốn xẻo muốn nướng hay chiên xào tùy em vậy. Mà đâu phải lỗi một mình anh?
– Thế đấy là lỗi của em chắc? Anh là đàn ông sao cứ quanh co vậy?
– Thế anh hỏi em, lúc đó anh có trêu gì em không? Tự nhiên em ra hù anh. Anh vì tránh cho em mang tiếng với thằng Mạnh thằng Tính, kéo em lại có gì sai đâu. Tự nhiên em túm lấy…
– Anh điêu, mẹ em kiểm tra bảo không sao. – Liên phì cười, mặt đỡ căng thẳng hơn. Tôi tiếp tục tưới nước hạ hỏa.
– Em có hỏi rõ thím không? Thím phải dùng khăn ướt chườm cho anh đấy. Em xem, anh trai tráng thế này, lại để em nhìn và túm đến ba lần. Là em cố ý phải không? Anh chẳng qua không kiềm chế được, sờ em một tí.
– Em không cố ý sờ của anh. Có gì hay ho đâu. – Liên đỏ bừng mặt giải thích.
– Còn nữa, anh có biết sau khi sờ em xong, em hoảng loạn thế nào không? Em định kể với mẹ, sợ bố mẹ mắng anh. Em cứ nghĩ mãi, mấy hôm em không ngủ được. Em rất mệt, nhưng chẳng thấy anh nói gì cả.
Liên nói xong, nước mắt lã chã rơi. Có lẽ lần đó tôi đã làm quá tay thật. Tôi liền kéo Liên vào lòng, khẽ xoa lưng nó. Liên vùng vẫy, đấm vào ngực tôi, nhưng tôi mặc kệ. Nó càng đánh càng hăng. Nó đấm, đá, rồi leo lên gối…
– Ôi, em… em giết anh mất rồi… Đau quá.
– Cho chừa đi… đồ dâm tặc.
– Này… dậy đi. Em đá nhẹ mà. Dậy để em đánh một trận nữa.
– Anh đừng có giả vờ. Anh có dậy không, không em đạp nát…
– Anh đừng có giả vờ. Anh có dậy không, không em đạp nát…
Tôi vẫn nằm đó quằn quại, khiến Liên hơi hoảng. Nó ngồi xuống xem tôi thế nào.
– Anh đau thật à? Em nhớ là đâu đá trúng chỗ đó đâu.
– Không trúng sao… đau thế này. Lần này… không có thím khám… à, không cần thím khám… cũng biết hỏng rồi.
– Đau thế à… để em gọi thằng Mạnh đèo anh đi bệnh viện.
– Đừng… để anh nằm một lúc xem sao.
– …
– Anh đỡ chưa?
– Có… hơi hơi đỡ rồi. Giá mà…
– Giá mà sao?
– Giá mà có ai xoa xoa thì nó đỡ đau hơn đấy.
– Cái đồ dâm tặc này, để em đạp cho nát luôn.
– Đừng, anh nói thật, vừa mới đỡ tí thôi.
– Đừng nói điêu em. Em đai vàng võ Vovinam đấy.
– Anh nói thật. Liên lồm cồm bò dậy. Nó mà đá một phát chắc xong.
– Anh nhớ đấy. Coi như lần này em tha. Anh mà còn có lần sau, em cho… đi luôn.
– Anh xin lỗi. Anh thật không nên làm vậy. Nhưng… anh sẽ không hối tiếc, nếu có thể anh vẫn sẽ làm vậy.
– Anh…
– Em đẹp như vậy, đẹp như thím ý. Em mà không phải em gái anh thì…
– Nếu em không phải em gái anh… – Liên mặt chợt buồn so, lẩm bẩm trong miệng câu gì đó rồi đi về nhà nó.