Thằng Tâm
Chương 68: Những rung động thầm kín
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tâm đóng cửa lại và khóa chốt, mặc kệ tiếng bước chân của Mạnh đang dần xa đi. Tâm thở phào nhẹ nhõm khi thấy Lan chui ra từ trong tủ. Lan trông vẫn còn hơi hoảng hốt, cô che miệng cười rồi tiến đến bóp nhẹ "chim" của Tâm trước khi rời khỏi phòng. Tâm giật mình, chưa kịp hiểu chuyện gì thì Lan đã đi đến cầu thang. Cô cúi xuống gọi Mạnh:
– Mạnh, con đi đâu thế?
– Con đi chơi với bạn tí, mẹ à.
– Nắng nóng thế này, con đi chơi ở đâu? Nhớ đội mũ, đi đường cẩn thận đấy.
– Vâng, con biết rồi.
– Thế trưa có về ăn cơm không?
– Chắc… không, mẹ à.
– Đi đi, nhớ về sớm nhé. Không thì bố mày lại mắng.
– Vâng, con đi một tí thôi.
– Ừ… ư… aaa…
– Sao vậy mẹ?
– Không… cúi xuống… đột nhiên đau lưng… aa. Aa… con đi sớm đi… tránh nắng…
Lan chống tay vào lan can cầu thang. Trong khi đó, Tâm đã lén nhét "chim" vào "bướm" cô từ lúc nào, giờ đang đẩy mạnh vào người cô. Dưới tầng dưới, Mạnh vẫn còn lục đục trong bếp chưa đi, còn trên gác, Lan phải bịt miệng lại để tiếng rên không thoát ra. Tâm như lên cơn cuồng, đẩy mạnh vào "lồn" Lan không ngừng. Tiếng cửa sắt vừa kéo lên, Lan thở hổn hển, hai mép "lồn" cô đỏ tấy vì bị dập liên tục.
– Ôi… ôi… ôi… aa… aa. Ôi… ôi… aa… aa. Aa. Aa… Tâm đẩy mạnh thế… sợ Mạnh biết… aa. Aaaa…
– Cháu muốn đẩy mạnh cho thím đến nỗi không chịu nổi.
– Đẩy đi… anh… aa… aa… nhanh không Liên về… aaa… aaa…
Tâm tiếp tục đẩy mạnh vào "lồn" Lan. Nó biết sắp lên, nhưng không thể kiềm chế được. Cảnh trước mặt quá dâm đãng, khiến nó không thể kiểm soát sự kích thích. Tâm gầm lên rồi đẩy mạnh liên tục trước khi gục xuống lưng Lan. Dâm thủy của Lan hay tinh trùng của Tâm chảy tong tỏng xuống sàn gạch. Lan quay lại, hôn lên môi Tâm rồi cười:
– Chàng trai của thím, cháu có thể làm lần nữa không?
– Thím muốn thử sức cháu ư? Để cháu cho thím thấy.
– Thôi thôi… thím đùa đấy. Để thím đi nấu cơm, chị Thương và Liên sắp về.
– Còn sớm mà, mẹ và Liên chắc tầm tiếng nữa mới về.
– Thôi, làm lần nữa chắc thím mệt hết người, nấu ăn gì nữa.
– Thím…
– Sao Tâm?
– Từ lần ở bãi cỏ đó… nhu cầu của thím tăng cao thật à.
– Thím không biết… có lẽ vậy. Có lẽ do tác dụng của thuốc phiện ảnh hưởng đến não thím. Thật may là thím luôn nghĩ về cháu. Nếu không thì… Dù sao thì khi nghĩ về cháu, thím mới thế. Chứ không cũng bình thường.
– Thế thím có hay nghĩ về cháu không?
– Cháu đoán xem.
Lan đi vào mặc quần rồi chạy xuống gác. Đến chiếu nghỉ, cô quay lại nhoẻn cười với Tâm:
– Mỗi đêm, hoặc mỗi khi thím làm tình với chú. Vì thế… đừng bỏ thím nhé.
Nói xong, cô chạy mất dạng, để lại Tâm ở đó suy nghĩ về lời cô. Gần trưa, mẹ và Liên cũng về. Liên mua cho mẹ mấy bộ quần áo, trong đó có một bộ khá đẹp và lịch sự, để mai mẹ sang nhà chị Thanh dạm ngõ. Tâm ăn trưa xong thì đi qua Mê Linh bàn chuyện với nhóm thợ chỗ anh Xuân. Nó để mặc mọi người quyết định.
Anh Xuân bàn với chị Xoan rồi cũng quyết đi. Anh chị đi làm để nuôi con, làm ở đâu chả là làm. Mà đợt tới, cả hai vợ chồng đều đi, vừa muốn biết Đà Nẵng thế nào, mà công việc nếu làm xong, cả hai cũng có một khoản kha khá, có khi đủ tiền xây nhà. Tâm rẽ qua bác Vui nói chuyện một lúc rồi cũng về. Hóa ra, sáng hôm đó, chị Vân cũng đến. Có gặp nhau chưa biết nói gì, thôi cũng may. Tối hôm đó, khi chuẩn bị đi ngủ, mẹ lại sang phòng Tâm ngủ. Mẹ bảo Liên muốn bàn với nó chút việc, Liên cứ đi ngủ trước. Đóng cửa phòng lại, mẹ nhào vào giường nằm ôm Tâm.
– Mẹ làm gì mà ôm con chặt thế?
– Không ôm chặt để con quên mẹ à?
– Sao con lại quên mẹ được, mẹ nói gì thế?
– Hôm nay con ở nhà với thím, lại có gì phải không?
– Thì… có, mà sao mẹ biết?
– Sao không biết, thính giác đàn bà mà.
– Thế… Liên liệu nó có biết không?
– Nó còn con gái, sao biết được. Con à, ăn vụng không chùi mép. Con với thím làm chuyện đó trên bàn học phải không? Đầy nước không hiểu của ai chảy từ trên bàn xuống sàn. Mẹ ngồi đợi con định liệt kê mấy thứ mà chân dẫm ngay phải cái đống nhớt nhớt ý.
– Con… quên. Con có lau bàn mà chắc không để ý nó rớt xuống.
– Còn nhiều thứ lắm. Tối nay ai khều chân ai. Con và thím dám làm chuyện đó trước mặt chú con, thật là gan cùng mình.
– Sao… mẹ cũng biết?
– Sao không biết. Mẹ nhìn biểu cảm của con và thím, mẹ nghi nghi. Ngó xuống đã thấy chân hai người ve vuốt nhau.
– Con xin lỗi mẹ. Lần sau con cẩn thận hơn. Nhưng con và thím…
– Thôi không cần nói. Chuyện của con và thím càng ngày càng phức tạp, mẹ cũng không biết nên nói gì. Hôm ở quê, thím cũng kể cho mẹ rồi. Nói chung, con và thím phải cẩn thận hơn. Chả hiểu cái chất kích thích ý là gì mà khiến thím con như vậy nữa.
Mẹ nhìn Tâm rồi thở dài, không biết vì nó hay vì thím. Tâm cầm chân mẹ để lên người mình. Mẹ nhìn nó lườm một cái nhưng vẫn xoay người ra ôm nó. Tâm nâng cằm mẹ lên hôn nhẹ vào môi. Mẹ hé miệng ra hôn lại. Lưỡi của nó lại xoắn lấy lưỡi mẹ, hai người khẽ vòi vọi nhau. Tâm tụt quần mẹ xuống, bàn tay nó xoa xoa lên "lồn" mẹ đã bắt đầu rỉ nước. Mẹ cong người lên áp "lồn" vào tay nó. Tâm cho tay vén lông ra, tìm "mồng đốc" mẹ và xoa nhẹ. Mẹ ưỡn người lên, cuống quýt ôm chặt lấy Tâm… Tâm và mẹ kích thích lẫn nhau, người vuốt "cặc" kẻ móc "lồn", cơn đê mê đang dần tới. Chợt Tâm thấy ngoài cửa có một bóng người, chập chờn định gõ cửa lại thôi…
– Mẹ. Có ai ngoài cửa. Tâm khẽ nói.
– Hử. Kệ đi. Mẹ thèm lắm rồi, địt mẹ đi. Mẹ muốn con địt như địt thím con.
Ánh đèn ngủ lờ mờ không khiến người ngoài cửa nhìn vào được. Tâm mặc kệ, giơ một chân mẹ lên, nó hơi nằm thấp xuống, kê "cặc" vào "lồn" mẹ rồi ấn vào. "Cặc" cứ từ từ banh "lồn" Thương ra mà tiến vào. Thương khẽ rên nhẹ, cảm nhận "cặc" đang banh hết cỡ "lồn" nàng ra mà tiến vào. "Cặc" dần mất hút, Tâm kéo "cặc" ra gần hết rồi lại nhét vào thật sâu.
Tay nó se se núm vú Thương, bầu ngực giờ đã cứng đơ lên vì sướng. Thương thở nhè nhẹ nhưng nhanh dần. "Cặc" không địt mạnh vào "lồn" nàng, nó ra vào rất chậm nhưng lại mang đến cảm giác sướng chậm thật khó tả. Từng tế bào thần kinh nơi vách "lồn" có thể cảm nhận "cặc" thật rõ rệt. Thương cứ thế run rẩy trong cơn sướng từ từ, sướng quá, nhưng tự nhiên khó chịu quá.
– Con ơi, khó chịu quá.
– Sao thế mẹ?
– Mẹ tức tức. Khó chịu nơi cái hột le. Ưm… con xoa mẹ dễ chịu… ư… ư… ư…
– Ôi… ôi… ôi… khó chịu quá… nhanh lên… ư… ứ… ứ… ư… ư… ôi… ôi… ôi…
– Ôi… ôi… ôi… mẹ buồn đái quá… ôi… chết mất… ngưng đi Tâm… buồn đái… ư… ư… ư… aaaaa… aaaa… chết… mẹ…
Thương hẩy mạnh "lồn", "cặc" Tâm vừa rút ra gần hết thì bị tuột ra khỏi "lồn". Một dòng nước bắn mạnh từ "lồn" Thương ra chiếu. "Lồn" cứ hẩy hẩy, từng dòng nước túa ra. Thương nằm phịch xuống, thằng Tâm lại nhét "cặc" vào, Thương như hét lên khi "cặc" nó lại làm Thương buồn tiểu:
– AAAA… aaaaa… aaaaa… rút ra… aaaa…
"Cặc" vừa được rút ra thì từ lỗ tiểu lại bắn nước tung tóe ra giường. Vừa hết nước thì thằng Tâm lại nhét "cặc" vào địt. Không ra nước nữa nhưng sướng quá. Thương vơ vội cái quần nhét chặt vào mồm, thằng Tâm địt mạnh vào "lồn" nàng, mặc cho Thương ú ớ trong miệng.
Thương nằm đó, tay chân dang ra. Nàng vẫn chưa hoàn hồn vì sướng. Thằng Tâm nằm đó vuốt ve cánh tay mẹ. Nó vừa địt khiến mẹ đi đái hai lần, rồi lại lên đỉnh. Tâm chưa hiểu lắm nhưng có vẻ mẹ rất thích. Tâm ôm mông mẹ kéo lại, để mẹ nằm nghiêng, hai chân duỗi khép đến đầu nó. "Cặc" nó chen vào cái "lồn" đang khép chặt. Nếu không có nước "lồn" lênh láng thì "cặc" không nhét vào được.
Tâm ôm chân mẹ rồi bắt đầu nắc nhè nhẹ. Mẹ dần phản ứng, tiếng rên nhè nhẹ vang lên. Tâm vừa nắc vào "lồn" mẹ, nó vừa liếm từng ngón chân mẹ. Mẹ có vẻ không thích, không hiểu vì nhột hay vì sợ bẩn, khác hẳn Lan. Tâm vẫn nhớ như in cảnh lão già đang liếm mút ngón chân Lan. Lan có vẻ cũng thích được liếm mút ngón chân. Tâm dừng suy nghĩ và tiếp tục tập trung địt mẹ.
Mẹ dần rên lớn, lại phải bịt quần vào mồm. Tâm tăng tốc dần, "cặc" ấn sát lút cán vào "lồn" mẹ. Mẹ với tay bấu chặt tay nó, móng tay mẹ như đâm rách da tay Tâm. Tâm có thể thấy cổ mẹ nổi đầy gân, mẹ như gồng người lên. "Lồn" mẹ chợt siết dần "cặc" nó, Tâm hẩy "cặc" thật nhanh, nó cũng không muốn giữ lại chút tinh trùng nào. Tâm gầm lên một tiếng, nó phóng hết tinh binh tồn trữ vào "lồn" mẹ.
Nó nghiến răng nghiến lợi, cái "lồn" mẹ siết chặt lấy "cặc" nó, vừa sướng, vừa buồn buồn, cảm giác sướng quá không chịu nổi, chỉ muốn rút ra. Nhưng "cặc" bị "lồn" siết chặt ghê gớm, làm Tâm tưởng không chịu nổi cơn sướng đó. Cuối cùng cũng chấm dứt, Tâm thả lỏng người, rút "cặc" dần ra khỏi "lồn" mẹ. Chỉ cần một ma sát nho nhỏ với cái "lồn" cũng làm "cặc" nó buồn buồn sướng sướng thật khó chịu.