Thằng Tâm
Chương 69: Dạm ngõ
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 69
Tâm đặt chân mẹ xuống rồi ôm chặt lấy bà. Những nụ hôn liên tục kéo Thương trở về từ thiên đường.
– Thật sướng… Mẹ không chịu nổi nữa.
– Con cũng thế. Sao lồn mẹ siết chặt thế.
– Chắc nó nhớ con đấy. Cậu bé suốt ngày bỏ rơi nó.
– Để mai con và mẹ về nhà con thuê cho Cẩm nhé. Ở đây gò bó quá.
– Ừ, để mai đã. Mẹ chỉ muốn trước khi con đi Đà Nẵng, ngày nào con cũng yêu mẹ như thế. Mẹ nhớ con lắm, con có biết không.
– Mẹ… con yêu mẹ.
– Mẹ cũng yêu con.
Hai mẹ con ôm nhau, dần chìm vào giấc ngủ. Dưới chân họ ướt nhẹp nước tiểu của Thương.
Sáng sớm, Tâm bị mẹ gọi dậy. Nó vội mặc quần áo. Mẹ đã mặc chỉnh tề từ lúc nào. Hôm nay bà diện một bộ áo dài gấm màu đỏ thêu hoa trước ngực. Mẹ ngắm mình trong gương, mỉm cười rồi bước tới Tâm:
– Thế nào, mẹ trông có xấu không.
– Không… mẹ đẹp lắm. Ai may cho mẹ cái áo này mà đẹp thế. Eo thon, ngực nở, trông còn đẹp hơn cô dâu.
– Con dẻo mồm nhỉ. Hè rồi thím về quê đo số đo cho mẹ, đặt tiệm may đấy. Lại đây, đeo cho mẹ cái dây chuyền này.
Mẹ nói vậy nhưng vẫn đỏ mặt. Tâm đưa mẹ lại gần gương, mẹ trao cho cậu hộp dây chuyền. Đây là gia bảo của bà nội Tâm, trông không đặc sắc nhưng là vật gia truyền. Tâm nhẹ nhàng vòng dây qua cổ mẹ, tay vuốt ve cổ trắng ngần của bà. Mẹ khẽ áp má vào tay Tâm khi cậu xoa xoa bờ vai gần cổ.
– Mẹ đẹp lắm.
– Thật không?
– Thật. Mẹ mặc thế này, tí nữa ông bên nhà chị Thanh xin làm quen với mẹ mất.
– Vớ vẩn. Hôm nay dạm ngõ, chắc chỉ vài người trong nhà thôi.
Tâm khóa móc dây chuyền xong, khẽ hôn lên gáy mẹ. Mẹ ngẩng cổ đón nụ hôn. Cạch, cửa khẽ mở, hai mẹ con giật mình. Thím bước vào, nhìn thấy cảnh tượng, cười khẽ:
– Sáng sớm hai mẹ con tình cảm nhỉ. Chị xong chưa, em mang đôi giày này, chắc hợp với cái áo hơn.
– Ừ, cảm ơn em. Để chị đi xem. Đôi cũ mọi khi đi bình thường, chả hiểu sao tự dưng bung gót.
Tâm nhìn thím kỹ hơn. Thím mặc áo dài kiểu Sài Gòn, phần ngực và tay ren, da lộ ra phủ bởi vải lót màu da. Áo ôm gọn thân hình, ngực nở, eo thon làm nổi bật mông tròn qua quần mỏng. Thím hếch mũi kiêu hãnh khi thấy Tâm đỏ mặt. Thím ngồi xuống giường, ngửi ngửi rồi nhìn Tâm. Tâm ngại ngùng quay mặt đi. Thím cấu Tâm một cái:
– Lớn rồi còn đái dầm. Lại đây đi giày cho thím.
Thím vứt ba bốn đôi giày xuống. Tâm lựa mãi chọn được một đôi hợp với áo thím. Tâm nhẹ nhàng cầm chân thím lên, đôi chân trắng hồng, đẹp lạ thường. Tâm nhìn nhiều chân phụ nữ nhưng chân thím dường như đẹp nhất. Tâm không tả nổi nhưng cảm thấy bàn chân thím đẹp, các ngón chân tỉa gọn, sơn hồng nhạt. Tâm hiểu vì sao lão Tuấn chưa động thím – chắc mê đôi chân này. Tâm xoa xoa nhẹ bàn chân thím, khẽ liếm từng ngón. Miệng hôn khắp chân thím, lướt đến mắt cá. Thím giật chân, Tâm bừng tỉnh. Cái Liên xồng xộc vào phòng, tươi cười định nói gì nhưng thấy Tâm cúi gần chân mẹ, cau mày khó chịu. Mẹ dường như nhận thấy sự thay đổi của Liên, cười tiến tới ngồi cạnh thím:
– Liên à, dậy rồi hả cháu. Cháu thấy cô và mẹ cháu trông có được không.
– Đẹp lắm bác ạ. Bác mặc thế trông như trẻ mười tuổi, như người mẫu. Cháu không biết sau này bằng tuổi bác, liệu có giữ được dáng đẹp như thế không.
– Sao không chứ, cháu con mẹ Lan mà. Mẹ Lan còn đẹp hơn bác. Tâm chọn giày cho mẹ xong chưa, vào cho mẹ nào. Bộ này bó quá, cúi xuống khó.
– À, nghĩ đi nghĩ lại con thấy đôi mẹ đang đi ổn rồi. Nhưng đôi đen này cũng đẹp, để con đi thử cho mẹ nhé. Tâm nhanh trí đáp.
– Ừ, đi thử cho mẹ xem nào.
Tâm tuột giày mẹ ra. Chân mẹ gọn gàng, trắng hồng. Tâm so sánh với chân thím. Thím dường như biết ý, đưa chân lắc lắc cạnh chân mẹ. Mẹ đá chân thím:
– Em đừng khoe chân nữa, chị biết chân chị xấu rồi. Mà em đánh móng hồng đẹp thật, tí về cho chị lọ sơn nhé.
– Em đang so xem chân ai to hơn mà, chân chị cũng đẹp quá. Em ở nhà suốt ngày nên chân mới thế. Tí Liên sơn luôn cho bác nhé.
Tâm lúc này cũng đi xong giày cho mẹ. Nó đổ mồ hôi với mấy người phụ nữ. Thím cầm mấy đôi giày thừa đi ra, trước khi đi bóp nhẹ mông Tâm. Cái Liên định đi nhưng quay lại véo Tâm một cái. Tâm trợn mắt – mình có làm gì nó đâu mà nó véo.
Cuối cùng mấy người phụ nữ cũng chuẩn bị xong. Hôm nay dạm ngõ chỉ có mẹ, chú thím và anh Công đi thôi. Anh Công đã đến từ sáng sớm, ngồi nói chuyện với chú nhưng Tâm chẳng hay. Taxi đi khuất, anh nó sắp vào rể.
Tâm nhìn theo xe, định quay vào thì Liên đứng sau, cấu Tâm một cái đau:
– Anh làm gì có lỗi mà từ sáng em hết véo lại cấu anh.
– Anh làm gì tự biết. Sao anh lại ngồi nhìn chân mẹ em. Em đã bảo anh tránh xa mẹ em rồi.
– Anh đang chọn giày cho mẹ anh. Mà anh nhìn chân thím cũng có sao đâu.
– Không được, em không cho phép. Em ghen đấy.
– Em… anh đã bảo anh không được. Mà anh có nói lời yêu đương gì với em đâu. Hôm nọ thím không bảo gì với em à.
– Bảo gì? Chả bảo gì. Có bảo nhưng ý em đã vậy, mẹ cũng chả nói gì nữa. Em chả biết, nhưng anh làm việc có lỗi với em trước, anh sàm sỡ em em chưa mách đâu nhá. Giờ anh ngoan ngoãn làm người yêu em đi. Khi nào em hết yêu em tha cho.
– Thế bao giờ hết.
– Tầm… 50 năm nữa. Hihi…
– Anh có người phụ nữ khác rồi. Mà không phải một người. Anh nói thật.
– Kệ anh. Anh ở với ai kệ anh. Nhưng về nhà phải ở với em, yêu em. Mấy cô bác đó mười năm nữa già rồi. Anh rồi vẫn phải về với em thôi.
– Thế em định làm vợ anh, liệu em có đẻ con được cho anh không? Em có biết tỉ lệ thai khuyết tật giữa anh và em rất cao không. Em…
– Thôi anh đừng nói nữa. Em ghét anh lắm.
Liên khóc lóc chạy vào nhà. Tâm chán nản mặc kệ. Nó lên phòng kéo Mạnh dậy. Đợi Mạnh đánh răng rửa mặt xong, hai anh em chơi PES hơn giờ. Mạnh ăn xong cũng ra làm một tay. Hai anh em ngồi hơn một tiếng thì mọi người về. Không khí trầm lắng, không vui như lúc đi. Mạnh biết ý dọn bàn phím rồi lủi lên gác. Chú ngồi phịch xuống sofa uống trà. Mọi người ngồi xuống, mỗi người một suy nghĩ. Chú nói đầu tiên:
– Thôi chị ạ. Nhà họ chắc cũng neo người, muốn anh Công về ở cho vui vẻ thôi. Theo ý anh Công cũng được. Giờ nó ở rể vài năm, sau gom tiền mua nhà rồi ra riêng.
– Chị không khắt khe chuyện đó. Chị chỉ sợ nó vào được mà ra khó thôi. Bố mẹ cái Thanh trông thế mà khó khăn. Anh Công từ bé cứng đầu, vào chung sống chị sợ xung đột.
– Thôi mẹ ạ. Để con lo. Có lẽ không đến nỗi, chưa hiểu nhau thôi. Con chung sống với nhà vợ nhưng đi làm suốt, chắc không xung đột.
– Đúng vậy chị à. Chỉ gặp nhau tối và sáng thôi. Nhưng chú nhắc cháu nhé, đừng bỏ việc hiện tại về cục làm chỗ bố vợ. Cháu đang quen việc, về đó vừa mang tiếng dựa hơi, môi trường nhà nước phức tạp, chưa kể chưa chắc hợp ý bố vợ. Nhiều vấn đề lắm.
– Vâng, cháu cũng không định đổi. Cháu nói với Thanh rồi, cô ấy cũng đồng ý.
– Ừ, chuyện chỉ có thế thôi. Còn lễ đen nhà gái thách cao không là gì chị à. Nhà họ thiếu gì tiền, thách cao để giữ giá cho con gái. Cái gì chứ cái này nhà mình lo được.
– Ừ thì cũng chả phải gì. Nhưng chị sợ đến tai mấy bác ở quê, mấy bác lại mắng. Chưa kể nhà họ còn bảo ăn ở trung tâm tiệc cưới gì đó, có đắt không.
– Đắt thì có đắt, nhưng nhà mình lo được. Anh Công lo được bao nhiêu cứ lo, còn đâu để chú. Mày là trưởng chi nhà mình, đám cưới mày chú không lo được thì mặt mũi đâu nhìn bố mày. Haha, vui lên, thế là sắp lấy vợ rồi nhé.
Chuyện cũng chỉ có vậy, anh Công lấy vợ sẽ phải ở nhà vợ. Có lẽ lần trước anh chị cãi nhau về vấn đề này. Tâm không biết đúng sai, nhưng anh nó có vẻ chấp nhận. Mẹ vẫn buồn buồn. Mẹ bảo mai về quê chuẩn bị. Tháng tám âm sẽ ăn hỏi rồi cưới luôn. Chú Khá cũng chuẩn bị kêu thợ đến bôi sơn quét lại, để đây làm nơi tập trung của nhà trai.