210. Chương 210: Gia đình anh phản đối sao?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 210: Gia đình anh phản đối sao?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 210 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh… Anh nói cái gì?”
Nhìn vào đôi mắt cô gái, Lục Hướng Dương không thốt nên lời. Lúc này, trong lòng anh không chỉ cảm thấy áy náy, mà còn có một sự hoang mang khó tả.
Mới vừa rồi, khi cô nhìn anh còn mang vẻ thẹn thùng, đó là ánh mắt của một thiếu nữ khi đối diện với người mình yêu. Thế nhưng giờ đây, nụ cười trên môi cô đã tan biến, không hiểu sao lại khiến Lục Hướng Dương có cảm giác như sắp mất cô.
Anh muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này, nhất định phải kết hôn chứ. Anh vừa mới đồng ý với cô chưa đầy một ngày đã thay đổi ý định, Thanh Thanh chắc chắn sẽ nghĩ anh hối hận hoặc đang lừa dối cô.
Lục Hướng Dương nhìn cô, lúc này cô vẫn ngồi trên giường đất, vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, đôi mắt nhìn anh hơi đỏ hoe.
Anh biết, trong lòng cô có ấm ức.
“Anh vừa nói là đợi một thời gian nữa mới kết hôn, vậy thời gian này là bao lâu? Mấy ngày? Mấy tháng? Hay là mấy năm?”
“Chỉ mấy ngày thôi, nhiều nhất là một tháng được không?”
Ngay từ đầu anh đã biết, đây là một cô gái rất tỉnh táo và bình tĩnh, sẽ không chỉ biết bộc lộ cảm xúc một cách bốc đồng như những cô gái khác, như vậy sẽ dễ đối phó hơn nhiều.
Nếu lúc này Cố Thanh Thanh khóc lóc ầm ĩ với anh, đánh đập, mắng chửi anh, trái lại anh sẽ không hoảng loạn đến thế. Thế nhưng cảm xúc của cô lại ổn định một cách bất thường.
Càng là như vậy, trong lòng Lục Hướng Dương càng hoảng.
“Không phải!”
“Vậy thì là gì?”
Lục Hướng Dương vừa đứng dậy đi được vài bước, giọng nói của Cố Thanh Thanh vang lên: “Các huynh trưởng của anh không đồng ý có phải không?”
Lục Hướng Dương đi tới trước mặt cô, nắm lấy vai cô, nghiêm túc nói: “Thanh Thanh, anh đã nói thì nhất định sẽ làm được. Người trong nhà không hề phản đối hôn sự của chúng ta, chỉ là trong nhà anh xảy ra chút chuyện, có kẻ đang nhắm vào Lục gia. Huynh trưởng của anh đến đây chính là vì chuyện này, anh… Em đợi anh một thời gian, anh đi giải quyết rắc rối này, sau đó sẽ dẫn em đi gặp cha mẹ anh, được không?”
Đôi mắt của Cố Thanh Thanh nhìn thẳng vào anh, trên gương mặt cô đã xuất hiện vẻ tức giận:
Cố Thanh Thanh quá thông minh. Trước đây anh thích cô thông minh, nhưng giờ đây Lục Hướng Dương không biết liệu sự thông minh này có phải là anh đang 'vác đá đập chân mình' hay không.
Hít sâu một hơi, biết không thể gạt được cô, anh chỉ có thể nói:
“Thanh Thanh, Lục gia có kẻ thù, chuyện này trước đây chắc hẳn em đã biết. Bối cảnh tổ tiên nhà anh vẫn còn đó, lại là một nhà tư bản lớn, còn là địa chủ, bà nội anh xuất thân từ dòng dõi thư hương. Cho dù là thân phận nào thì cũng dễ gặp rắc rối. Dựng nước đã nhiều năm như thế, gia đình anh có thể trụ vững đến tận bây giờ mới gặp rắc rối, cũng là nhờ công lao và hành động quyên góp hết tài sản của cụ anh năm đó.”
“Nhiều năm như vậy, Lục gia không có bất cứ nhược điểm nào để người khác nắm thóp, mới có thể trụ vững đến tận bây giờ. Thế nhưng dù vậy, vẫn có kẻ nhắm vào. Đối phương có vẻ điên cuồng, không muốn để Lục gia yên ổn, không muốn nhìn ba huynh đệ bọn anh sống tốt. Trong khoảng thời gian trước, đại huynh của anh đi xem mắt một đối tượng, vốn dĩ khá tốt, nhưng kết quả nhanh chóng bị kẻ địch nhắm vào. Hiện giờ nhà cậu anh đã gặp chút rắc rối, chuyện của chúng ta đối phương cũng đã biết.”
Lục Hướng Dương sửng sốt: “Sao em biết?”
“Đoán thôi. Loại tâm lý này, hơn nửa chỉ xuất hiện ở phụ nữ. Đàn ông chỉ biết tìm cách triệt hạ các anh, chứ đâu có để ý anh có đau khổ hay không? Hơn nữa, đánh đổ Lục gia để tranh quyền đoạt lợi mới là thứ đàn ông quan tâm nhất. Kẻ có thể đối phó với gia đình anh có lẽ không hề đơn giản, làm sao có thể phí thời gian nhắm vào đối tượng của các anh được? Trừ khi kẻ đó rảnh rỗi đến mức khó chịu.”
Lục Hướng Dương: “…”
Cố Thanh Thanh rất bình tĩnh hỏi anh: “Nếu lúc này chúng ta kết hôn, sẽ thế nào?”
“Nhà cậu anh tiếp tục bị nhắm vào, nói không chừng kết cục sẽ giống như gia đình anh, bởi vì tổ tiên nhà cậu cũng không phải dân thường. Có lẽ hai huynh trưởng khác của anh sẽ khó mà kết hôn được, thậm chí ông bà nội anh có thể gặp rắc rối, em… cũng có khả năng gặp nguy hiểm.”
Cố Thanh Thanh không nói lời nào.
Lục Hướng Dương thở dài, có chút đau lòng, nói: “Anh… anh sẽ đi tìm ông nội bàn bạc. Biện pháp này quá đỗi mạo hiểm, một khi thực hiện sẽ liên quan đến sự tồn vong của Lục gia, cũng không phải một mình anh có thể khống chế được. Em cho anh một chút thời gian, anh đi bàn bạc với ông nội rồi nói, được không?”
Cố Thanh Thanh nhìn anh một lúc lâu, hít sâu một hơi, không nói thêm lời nào nữa: “Đi đi!”
Lục Hướng Dương biết trong lòng cô có ấm ức, trong lòng anh cũng cảm thấy khó chịu. Khó khăn lắm mới vui vẻ muốn kết hôn, cưới vợ, bỗng nhiên lại xảy ra chuyện ầm ĩ như vậy, hỏi ai mà vui cho nổi?