348. Chương 348: Hóng Chuyện, Người Tình Của Mạnh Phồn

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 348: Hóng Chuyện, Người Tình Của Mạnh Phồn

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 348 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà ấy là giáo viên trong trường, nhưng biết đâu nhà trường lại có ảnh thì sao?
“Cô có ảnh chụp của mẹ mình không?”
Cố Thanh Thanh lắc đầu.
Ảnh chụp đã bị Lý Hồng Mai và Lý Hồng Châu đốt sạch, ngay cả những bức ảnh mà nguyên chủ cố gắng giấu đi cũng không giữ được.
Cố Tích Vân!
Mạnh Phồn chỉ cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, nhưng anh ta thật sự không thể nhớ ra đây có phải là chị gái mình hay không.
Năm đó anh ta còn quá nhỏ, ký ức trong đầu đã hơi mơ hồ, anh ta nhớ không rõ lắm.
Hơn nữa, một số gia đình có tiền ở Thượng Hải năm đó phần lớn đều gặp xui xẻo. Những gia đình đó, anh ta không dám công khai có quan hệ, nếu không, có khi chưa điều tra được thông tin gì, anh ta đã gặp rắc rối trước.
Anh ta nhỏ giọng nói: “Cô còn quen ai có thể biết được chuyện này sao?”
Cố Thanh Thanh gật đầu: “Tôi có một suy đoán. Anh cứ ăn cơm trước đi, lát nữa về tôi sẽ kể anh nghe.”
Mạnh Phồn gật đầu, chuyện này quả thật phải cẩn thận, bởi anh ta cũng lo ngại gia tộc mình có thể gặp vấn đề gì đó.
Thấy trên bàn chỉ có bốn món, anh ta cảm thấy không đủ nên gọi thêm hai món nữa.
“Cô ăn nhiều một chút, gầy như vậy, có da có thịt một chút mới có phúc khí.”
Cố Thanh Thanh: “…”
Thực ra Cố Thanh Thanh đã gần no rồi, nhưng thấy Mạnh Phồn kích động như vậy, cô dứt khoát ăn thêm hai miếng!
Kết quả, hai món ăn khác vừa được bưng lên, khi Mạnh Phồn đang giục Cố Thanh Thanh ăn thêm thì một giọng nói chói tai từ bên cạnh vọng đến.
“Mạnh Phồn, anh đang làm gì thế? Vậy mà anh phản bội tôi, anh ở bên con tiểu yêu tinh này đã bao lâu?”
Thế nhưng, trời lạnh như vậy mà cô ta không mặc áo bông, chỉ khoác một chiếc áo lông cừu, bên trong cũng không phải áo bông mà chỉ là một chiếc áo len mỏng.
Cố Thanh Thanh vô cùng khâm phục, không lạnh ư?
Trên người cô ta còn có một chiếc túi xách, chân đi giày da, trên cổ tay còn đeo đồng hồ Rolex.
Ừm!
Trời lạnh như vậy, người bình thường thật sự không lộ cổ tay, đương nhiên không thấy được trên cổ tay có đồng hồ hay không.
Nhưng chị gái này thì khác, áo khoác lông cừu của cô ta hơi ngắn tay, tay áo len cũng không dài, trời lạnh thế này cổ tay trắng nõn lộ ra, thấy rõ được đồng hồ.
Cố Thanh Thanh chớp mắt, nhìn nữ đồng chí này một lát, lại nhìn Mạnh Phồn một lát, đã đoán được quan hệ của hai người.
Nhưng mà cô cảm thấy có chút khó hiểu đối với gu thẩm mỹ của Mạnh Phồn. Mạnh Phồn vốn có hình tượng vô cùng xuất sắc trong lòng cô, hiện giờ…
Hình tượng sụp đổ một nửa!
Cô không nói một lời, lặng lẽ hóng chuyện.
Trương Ngọc Lan nổi giận đùng đùng chạy tới, điều khiến Cố Thanh Thanh có chút bất ngờ chính là cô ta đi thẳng tới chỗ Mạnh Phồn, còn không thèm để ý đến Cố Thanh Thanh đang ngồi bên cạnh.
Mạnh Phồn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt bình tĩnh:
“Làm sao vậy? Nóng lòng muốn gán tội danh này cho tôi đến thế ư? Chồng của đồng chí Cố đây là chiến hữu của tôi. Tháng trước tôi mới tham gia hôn lễ của họ, bây giờ tình cờ gặp ở thành phố nên nói vài câu thôi. Cô đúng là không thèm để ý đến lời tôi nói! Người chồng của cô ấy rất bênh vợ, cô còn dám vu oan cho cô ấy, coi chừng chồng cô ấy tìm cô tính sổ đấy.”
Trương Ngọc Lan ngẩn người, liếc nhìn Cố Thanh Thanh một cái.
Trương Ngọc Lan hoàn toàn không để tâm đến lời Mạnh Phồn nói. Cô ta vội vã gán tội danh này cho Mạnh Phồn, còn Cố Thanh Thanh thì cô ta thậm chí không có đủ tâm trí để chú ý.
“Anh đừng lừa gạt em, công việc lúc trước của anh rất tốt, sao đột nhiên lại tới nơi này? Chắc chắn là đuổi theo con hồ ly tinh không biết xấu hổ…”
“Câm miệng!” Thấy cô ta nói chuyện không lựa lời, còn luôn mắng Cố Thanh Thanh, Mạnh Phồn tức giận đến mức không thể nhịn nổi.
Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến Cố Thanh Thanh, Trương Ngọc Lan biết rất rõ, chỉ là cô ta muốn gán tội danh này cho anh ta mà thôi. Đã quá đáng như vậy thì đừng trách anh ta.
Giọng nói của Mạnh Phồn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta phải rùng mình:
“Đồng chí Trương Ngọc Lan, mong cô chú ý lời nói việc làm của cô. Đây là vợ của chiến hữu tôi. Tôi đến đây ăn cơm, tình cờ gặp được cô ấy nên nói chuyện vài câu mà thôi.”