Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 347: Hay Là Chú Út?
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 347 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thanh Thanh sửng sốt, nhìn anh ta mím môi không nói.
“Trùng hợp như vậy sao? Tới thành phố chơi à?”
Anh ta nhìn khắp nơi không thấy bóng dáng Lục Hướng Dương: “Chỉ có mình cô thôi sao?”
Cố Thanh Thanh cũng không ngờ lại gặp Mạnh Phồn, nhưng chợt nhớ tới lần trước anh ta nói công việc đã được điều động tới thành phố.
Rõ ràng là tên này không thiếu tiền, Tiệm Cơm Quốc Doanh ở thành phố cũng chỉ có vài quán, hiện giờ đúng lúc bữa trưa, gặp phải cũng không có gì lạ. Thật ra cô cũng có cảm giác thân thiết khó hiểu đối với Mạnh Phồn, không phải là trùng hợp như vậy đấy chứ?
Anh ta ít tuổi như thế, là anh trai cô?
Hay là chú út?
Cậu út?
Đúng lúc là giờ ăn trưa, Tiệm Cơm Quốc Doanh có khá đông người, Cố Thanh Thanh tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai món ăn, một món mặn một món nhạt, kèm cơm.
Cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, ăn mặc còn rất đắt tiền, đương nhiên hấp dẫn ánh mắt người khác.
Tuy nhiên, người thời đại này tương đối thẹn thùng, hầu hết mọi người đều lén lút nhìn, bị Cố Thanh Thanh phát hiện thì đỏ mặt quay đi.
Cố Thanh Thanh ăn được một lát thì Mạnh Phồn đi vào, nhìn thấy cô trong đại sảnh, anh ta sửng sốt, rồi đi tới ngồi đối diện Cố Thanh Thanh.
“Đúng vậy! Anh Lục đi làm, đúng lúc sắp tới Tết, tôi tới đây mua ít hàng Tết.”
Mạnh Phồn gật đầu ngồi đối diện Cố Thanh Thanh, cũng gọi hai món ăn.
Gặp gỡ bất ngờ hôm nay, Mạnh Phồn trở về đã suy nghĩ rất lâu, ký ức của anh ta đã rất mơ hồ, nếu thật sự điều tra, ngôi nhà thật sự của anh ta rất có thể ở Thượng Hải.
Hơn nữa, anh ta mơ hồ nhớ rằng khi còn nhỏ nhà mình rất có tiền, cho nên xét theo tình hình hiện tại, gia đình ban đầu của anh ta có lẽ đã xảy ra chuyện.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, Cố Tích Vân có anh chị em, hình như là một chị gái, một em trai, Cố Tích Vân đứng thứ hai.
Thế nhưng, nhắc đến gia đình này, dường như Cố Tích Vân rất đau lòng.
Tình huống cụ thể Cố Thanh Thanh không biết rõ lắm, vì mẹ của nguyên chủ không nói nhiều.
Lúc đầu Cố Tích Vân thậm chí còn không nhắc tới, vẫn luôn nói gia đình mình đã không còn ai, bà ấy là chạy nạn ra ngoài.
Còn những người thân khác, bà ấy chưa từng nhắc tới.
“Gia đình của mẹ tôi, tôi không biết rõ lắm, tôi chỉ biết quê của bà ấy là ở Thượng Hải. Sau này xảy ra chuyện, một cô gái như bà ấy lưu lạc đến nơi khác, rồi gả vào Lý gia. Lý gia đông người, không ai dám bắt nạt, điều kiện cũng không tệ, bà ấy đã ở lại rồi sinh ra tôi.”
“Bà ấy từng học đại học nên sau này đến công xã làm giáo viên, vẫn luôn dẫn theo tôi, khi còn nhỏ mẹ tôi chăm sóc tôi rất tốt, sau này sinh bệnh qua đời.”
Cố Tích Vân!
Cô vội vàng ngăn Mạnh Phồn lại:
“Anh gấp cái gì? Đồ ăn đã bưng lên rồi, ăn trước rồi nói sau. Tôi còn quen một người, biết đâu lại có chút tin tức, đến lúc đó anh hãy tra cứu sau.”
Cố Thanh Thanh nhớ tới bà cụ ở Thương Đô, bà cụ cho cô nhiều đồ Cố gia như vậy, chắc chắn là có liên quan tới Cố gia.
Trong một số tài liệu, có thể có ảnh chụp.
“Cô nói rất đúng, vậy tôi lập tức đi tra!”
Cố Thanh Thanh há hốc miệng: “Này này này…”
Nếu Mạnh Phồn thật sự là con trai út của Cố gia, biết đâu bà cụ kia sẽ nhận ra.
Thông tin hôm nay khiến Mạnh Phồn vui vẻ.
Anh ta điều tra nhiều năm như vậy cũng chẳng tìm ra được chút tin tức nào, chủ yếu là vì anh ta không nhớ rõ tên tuổi hay bất cứ điều gì, qua đi nhiều năm như thế, căn bản không thể nào điều tra được.
“Bỗng nhiên tôi nhớ ra, trước đây mẹ tôi từng chụp ảnh với những người khác, có lẽ trong trường bà ấy từng dạy sẽ có ảnh.”
Đôi mắt Mạnh Phồn sáng lên, đúng vậy!