Chương 22: Lão Đại

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 22: Lão Đại

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi của Trần Trường Sinh như gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa cuộn trào trong lòng Lâm Phong, khiến cho biển cảm xúc sục sôi và sự sùng bái vô hạn bỗng chốc đông cứng, rồi bốc lên làn khói trắng mờ mịt của sự ngỡ ngàng.
"Này, ngươi… ngươi ăn gì mà phát sáng thế?"
Lâm Phong sững người. Y nhìn vị "tiền bối" trước mặt – một bóng dáng trần truồng, đen xì như khúc gỗ vừa bị thiêu rụi, tóc tai xoăn tít, toàn thân bốc khói nghi ngút, quỳ gối một chân giữa hố sâu do Thiên Kiếp tạo nên, vẻ ngoài vừa thê thảm vừa toát lên khí thế áp đảo không thể tả.
Rồi y lại nhìn vào bản thân mình – thân áo trắng tinh khôi, khí chất hoàn toàn đổi khác, linh lực của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ chân chính đang lưu chuyển trong kinh mạch, vầng sáng xanh lam mờ nhạt bao quanh cơ thể, biểu tượng của đạo cơ vững chắc.
Sự tương phản kinh người ấy, cộng với câu hỏi vừa "thâm sâu" vừa "quan tâm" đến lạ lùng từ tiền bối, đã tạo nên một cú sốc tinh thần mạnh mẽ, khiến bộ não thiên tài của Lâm Phong – kẻ chưa từng một lần đứng hình – lần đầu tiên rơi vào trạng thái tê liệt.
Ăn gì mà phát sáng?
Tiền bối… ngài đang hỏi em câu đó sao? Sau khi một mình dùng thân thể trần trụi đối đầu với Thiên Đạo, gánh trọn Lôi Kiếp thay em, điều đầu tiên ngài quan tâm lại là em đã… "ăn" gì?
Trong khoảnh khắc, Lâm Phong gần như nghĩ mình nghe nhầm. Nhưng ngay lập tức, bộ óc thiên tài vốn quen diễn dịch mọi hành động của Trần Trường Sinh thành những chân lý thâm sâu lại vận hành trở lại với tốc độ chóng mặt.
Đúng rồi! Em hiểu rồi!
Lâm Phong như bị sét đánh trúng tâm trí – nhưng lần này không phải Thiên Kiếp, mà là "linh quang giác ngộ".
Tiền bối không phải đang hỏi một câu hỏi tầm thường! Đây là một câu hỏi ẩn chứa thiền cơ! Ngài không hỏi "ngươi đột phá thế nào", mà lại hỏi "ngươi ăn phải cái gì". Chữ "ăn" ở đây không phải là ăn bằng miệng, mà là "hấp thụ", là "tiêu hóa"! Ngài đang hỏi em, trong quá trình đột phá, em đã "hấp thụ" được điều gì, đã "tiêu hóa" được đạo lý nào, đã ngộ ra chân lý gì để có thể thành công Trúc Cơ, để giờ đây có thể "phát sáng" như vậy!
Đây là một khảo nghiệm! Một khảo nghiệm về tâm cảnh và sự lĩnh ngộ sau bước vào cảnh giới mới!
Nghĩ tới đó, vẻ sững sờ trên mặt Lâm Phong tan biến, thay vào đó là xúc cảm kính phục và cảm động tột cùng. Ngài đã vì em mà hy sinh đến mức ấy, vậy mà vẫn không quên chỉ dạy, không quên thử lòng. Ân đức này, biết bao kiếp cũng không báo đáp hết!
Nước mắt – vốn đã chực trào – giờ đây không thể kìm nén, tuôn rơi như hai dòng suối. Lâm Phong bước tới, hai chân mềm nhũn, định quỳ xuống dập đầu thật sâu để tỏ lòng thành kính.
"Tiền bối! Vãn bối…"
"Ê, ê, đừng!" Trần Trường Sinh thấy tên nhóc bỗng dưng khóc lóc, lại còn định quỳ, hắn giật mình hoảng hốt.
Hắn đang trần truồng, giờ lại có thằng đàn ông khác quỳ trước mặt, cảnh tượng này quá quái dị. Hắn vội dùng hết sức lực còn lại, lảo đảo đứng dậy, đưa tay ra ngăn cản.
"Ngươi làm gì vậy? Có gì thì từ từ nói, đừng có động một chút là quỳ!"
Nhưng hành động ngăn cản ấy, trong mắt Lâm Phong, lại được giải thích theo một tầng ý nghĩa mới.
Tiền bối không muốn nhận lễ lạy của em! Ngài cho rằng những nghi lễ tục lệ này là phù phiếm! Tình nghĩa thầy trò, ân cứu mạng, đâu nằm ở cú cúi đầu, mà nằm ở trong tâm!
Lâm Phong càng thêm xúc động, nước mắt tuôn không ngừng. Y không quỳ nữa, nhưng đứng thẳng người, trịnh trọng chắp tay, cúi người chín mươi độ, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên định:
"Tiền bối! Đại ân đại đức của ngài, Lâm Phong kiếp này không thể báo đáp hết! Ngài không chỉ cứu mạng vãn bối, mà còn chỉ ra con đường Đại Đạo. Không chỉ giúp em đột phá Trúc Cơ, mà còn một mình gánh chịu Thiên Kiếp thay em! Từ hôm nay, xin được đi theo ngài, dù làm trâu làm ngựa, cũng nguyện cam tâm!"
Trần Trường Sinh nghe xong, đầu óc càng thêm choáng váng. Gánh chịu Thiên Kiếp? Cái đó chẳng phải do hắn lỡ miệng chọc giận "cái tên nào đó trên trời" nên bị đánh sao? Có liên quan gì đến thằng nhóc này?
Nhưng hắn không còn sức giải thích. Cả người rã rời, mệt mỏi và đói khát ập đến như bão. Hơn nữa, đứng trần truồng nói chuyện với người khác thật sự rất khó chịu. Gió núi thổi qua, hắn cảm thấy lạnh buốt.
"Thôi được rồi," hắn vẫy tay lười biếng. "Trước hết… ngươi có quần áo không? Cho ta mượn một bộ."
Lâm Phong nghe vậy mới sực tỉnh, nhận ra tình trạng của "tiền bối". Y vội gật đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. "Dạ có, dạ có! Vãn bối sơ suất quá, xin tiền bối thứ lỗi!"
Y nhanh tay lấy ra từ túi trữ vật một bộ y phục trắng tinh, sạch sẽ – đồ dự phòng, làm từ lụa Băng Tằm, tuy không phải pháp bảo nhưng cực kỳ quý giá, mặc mùa đông ấm, mùa hè mát. Y cung kính hai tay dâng lên Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh chẳng khách khí, nhận lấy rồi mặc vội. Bộ đồ hơi rộng, nhưng chất vải mềm mại, mặc vào dễ chịu, cảm giác lạnh cũng tan biến.
"Cảm ơn," hắn lẩm bẩm.
Đã có quần áo chỉnh tề, Lâm Phong lại nhìn Trần Trường Sinh với ánh mắt rực cháy. Y trịnh trọng nói lần nữa:
"Tiền bối, con đường tu tiên phía trước của Lâm Phong, xin được tiếp tục bước theo chỉ dẫn của ngài!"
Lần này, y đã tự động đổi cách xưng hô – không còn gọi là "vãn bối", mà xem mình như một đệ tử thực thụ.
Trần Trường Sinh nghe vậy, đau đầu nhức óc. Lại nữa rồi. Hắn không muốn làm "tiền bối" hay "sư phụ" cho ai cả.
"Ta đã nói rồi, ta không phải cao nhân gì đâu. Đừng đi theo ta nữa, phiền lắm."
"Không! Tiền bối, xin đừng đuổi vãn bối đi!" Lâm Phong hoảng hốt, lại tưởng đây là một thử thách. "Vãn bối biết mình tư chất ngu dốt, không xứng làm đệ tử ngài. Nhưng em nhất định sẽ cố gắng, không để ngài mất mặt! Xin ngài cho em một cơ hội!"
"Ta không…"
"Tiền bối! Nếu ngài không đồng ý, vãn bối sẽ quỳ ở đây cho đến khi ngài gật đầu!" Lâm Phong nói xong, hai chân đã chuẩn bị khuỵu xuống.
"Thôi, thôi, thôi!" Trần Trường Sinh vội vàng xua tay ngăn lại. Hắn sợ nhất là cảnh này. Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Lâm Phong, hắn biết dù có giải thích thế nào cũng vô ích. Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề – đã quyết cái gì thì không ai lay chuyển được.
Cuối cùng, hắn đành thở dài, buông xuôi.
"Được rồi, được rồi, muốn đi theo thì đi theo," hắn nói với giọng bất lực. "Nhưng đừng gọi ta là tiền bối nữa, nghe già chết. Gọi tên ta là được rồi."
"Không được!" Lâm Phong lập tức phản đối, mặt nghiêm nghị. "Lễ không thể bỏ! Ngài là người dẫn đường cho vãn bối trên Đại Đạo, sao có thể gọi thẳng tên húy? Nếu ngài không thích hai chữ 'tiền bối', vậy… vậy vãn bối xin mạn phép gọi ngài là… Sư phụ?"
"Sư phụ?" Trần Trường Sinh nghe hai chữ ấy, người nổi da gà. "Đừng! Tuyệt đối đừng!"
"Vậy… vậy phải gọi là gì ạ?" Lâm Phong bối rối.
Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút, rồi nói: "Hay là… cứ gọi ta là… Lão đại? Nghe cho oai."
Hắn nhớ mấy tên cướp ở Hắc Phong Trại thường gọi Hắc Phong Lang bằng danh xưng này, nghe rất có uy thế.
Lâm Phong nghe xong, trầm ngâm. Lão đại? Nghe có vẻ giang hồ, không giống phong thái cao nhân tuyệt thế. Nhưng… lẽ nào đây lại là tầng thâm ý khác? Tiền bối không muốn bị ràng buộc bởi danh phận "sư phụ", mà muốn một mối quan hệ thân thiết, bình đẳng như huynh đệ? "Lão đại" vừa thể hiện sự tôn trọng, lại vừa mang tính gần gũi. Đúng vậy! Chắc chắn là vậy! Tiền bối quả là suy nghĩ sâu xa!
"Vâng! Lão đại!" Lâm Phong trịnh trọng chắp tay.
Cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện xưng hô rắc rối. Trần Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, bụng hắn bắt đầu gầm vang. Cái màn "đấu võ mồm" với Thiên Kiếp lúc nãy đã tiêu hao sạch năng lượng.
Hắn nhìn Lâm Phong – người vừa chính thức trở thành "tiểu đệ" của mình – với ánh mắt đầy mong đợi.
"Thôi được rồi," hắn vỗ vai Lâm Phong. "Nhưng giờ… chúng ta đi đâu kiếm đồ ăn đây? Ta đói sắp chết rồi."
Câu nói này, một lần nữa, kéo Lâm Phong từ tận tầng mây giác ngộ rơi thẳng xuống mặt đất hiện thực. Y nhìn "Lão đại" của mình – người vừa đối đầu với Thiên Đạo – giờ đây lại đang lo lắng về bữa ăn, trong lòng dâng lên cảm xúc vừa kính phục, vừa buồn cười khôn tả.
Có lẽ, đây chính là cảnh giới cao nhất: Khi đã vượt qua sinh tử, xem nhẹ Thiên Đạo, thì điều quan trọng nhất… chính là được ăn một bữa no.
Sau khi giải quyết xong những vấn đề trước mắt, hai người bắt đầu dọn dẹp hiện trường. Lâm Phong – giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ – thực lực đã lên một tầm cao mới. Chỉ cần vung tay, một luồng kiếm khí sắc bén liền san bằng cái hố sâu do Thiên Kiếp để lại. Y lại thi triển Thủy Cầu Thuật, tạo ra một quả cầu nước trong veo để Trần Trường Sinh rửa mặt, rửa tay chân.
Trần Trường Sinh nhìn quả cầu nước lơ lửng trước mặt, mắt sáng rực. "Ồ! Tiện thật! Về sau đi đường không sợ thiếu nước tắm nữa!"
Lâm Phong nghe vậy chỉ biết cười khổ. Một tu sĩ Trúc Cơ dùng pháp thuật tạo nước tắm – nếu người khác biết, chắc cười ngã gục. Nhưng chỉ cần Lão đại vui là được.
"Lão đại, bây giờ chúng ta nên đi đâu ạ?" Lâm Phong hỏi. "Nơi này động tĩnh quá lớn, e rằng sẽ có tu sĩ hoặc yêu thú mạnh kéo đến dò la."
Trần Trường Sinh cũng hiểu điều đó. Hắn không muốn thêm phiền phức. "Ngươi quyết định đi. Ta không rành đường."
Lâm Phong gật đầu, lấy ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Soi xét một hồi, y chỉ vào một điểm.
"Lão đại, từ đây đi tây bắc khoảng năm ngày đường, có một thành trì lớn tên là Thiên Phong Thành. Nơi đó giao thương phát đạt, tu sĩ đông đúc, chúng ta có thể đến đó nghỉ ngơi, bổ sung đồ đạc, đồng thời nghe ngóng tin tức. Vãn… à không, tiểu đệ cũng cần nơi yên tĩnh để củng cố cảnh giới vừa đột phá."
Thiên Phong Thành? Thành trì lớn?
Trong đầu Trần Trường Sinh lập tức hiện lên hình ảnh Túy Tiên Lâu, những con phố tấp nập, và quan trọng nhất – những hàng quán đầy ắp gà quay, vịt nướng thơm lừng.
"Được! Đi Thiên Phong Thành!" Hắn quyết định ngay lập tức, giọng đầy phấn khích.