24. Chương 24: Phim điện ảnh

Thư Tình - Ngư Sương

Chương 24: Phim điện ảnh

Thư Tình - Ngư Sương thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Tranh vô cùng căm hận. Nàng tự căm hận bản thân, căm hận đến tận bây giờ vẫn cứ bận lòng vì từng cử chỉ hành động của Vân An. Nàng gạt tay Vân An ra, quay mặt đi. Cổ họng nàng như bị nghẹn lại, không nuốt trôi mà cũng chẳng nhổ ra được, không thể thốt nên lời.
Đối diện với đôi mắt rưng rưng của Tần Tranh, Vân An khựng lại. Tuy Tần Tranh không dùng nhiều sức khi gạt tay đi, nhưng Vân An lại cảm thấy rất đau. Mu bàn tay đau, cổ tay đau, rồi cả cánh tay cũng đau nhức. Cơn đau lan tận xương tủy, khiến nàng đứng bất động tại chỗ.
Từ nhà sách đối diện vọng ra tiếng gọi: "Này, cô bé, sách với thẻ của em đây!"
Tần Tranh hoàn hồn, quay người đi ra ngoài. Cơ thể Vân An phản ứng nhanh hơn cả lý trí, chiếc ô vẫn nghiêng che trên đầu Tần Tranh. Đến cửa, Tần Tranh mới lên tiếng: "Xin lỗi ạ."
Nhân viên cửa hàng lẩm bẩm: "Sao thế em?"
Tần Tranh đáp: "Vừa rồi có chút chuyện ạ."
Người nhân viên gật đầu, không nói gì thêm. Tần Tranh ôm sách quay lại, thấy Vân An đã cầm lấy chiếc ô. Nàng đưa tay định nhận lại, nhưng Vân An không đưa. Tần Tranh ngước mắt lên, Vân An vẫn có thể nhìn thấy vành mắt đỏ hoe và những giọt nước đọng sâu trong khóe mắt nàng.
Lần này, Vân An không hỏi Tần Tranh vì sao nữa, dù sao thì mấy ngày nay, những câu hỏi của nàng chưa từng nhận được lời hồi đáp từ Tần Tranh.
Thấy Vân An không đưa ô, Tần Tranh hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Vân An tiến lại gần Tần Tranh một bước, giương ô che trên đỉnh đầu nàng. Tần Tranh thấy Vân An đến gần, nàng nhoài người định lấy chiếc ô từ tay Vân An, ánh mắt khẽ lướt qua, thấy bờ vai đến sau eo nàng đều đã ướt sũng. Vân An mặc đồ tối màu, chỉ khi Tần Tranh đứng gần mới thấy rõ những vệt nước thấm ướt trên áo.
Tần Tranh ngẩng đầu, chiếc ô vẫn luôn nghiêng về phía nàng.
Nàng không nhớ mình đã bao nhiêu lần nghe câu "Tình yêu là chiếc ô nghiêng". Giờ phút này, nó đã được hiện thực hóa một cách rõ ràng.
Trớ trêu thay, lại đúng vào lúc này.
Tần Tranh không giành chiếc ô với Vân An nữa, mà đứng thẳng người dậy, đẩy nhẹ chiếc ô đang nghiêng về phía mình sang phía Vân An một chút. Dưới tán ô, hai người nhìn nhau. Tần Tranh cúi đầu hỏi: "Điện thoại sửa xong rồi à?"
Vân An đáp: "Chưa, mình vừa đi vệ sinh."
Tần Tranh gật đầu.
Vân An vẫn không nhịn được, hỏi nàng: "Sao cậu lại ra đây?"
Tần Tranh thành thật đáp: "Tìm cậu."
Tìm nàng, nên bất chấp tất cả, quên cả việc mang ô sao?
Chỉ vì câu trả lời này của Tần Tranh, tim Vân An đập nhanh mấy nhịp, niềm vui khó tả vỡ òa trong lòng. Thái độ lúc tốt lúc xấu của Tần Tranh khiến nàng như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lúc thì lên trời, lúc lại xuống đất. Giờ phút này, trái tim nàng như đang lơ lửng trên mây, nhẹ bẫng.
Vì tim đập quá nhanh, giọng nàng cũng trở nên mềm mại: "Không cần tìm mình đâu, mình về ngay mà."
Nghe câu nói này của Vân An, Tần Tranh khẽ cười.
Hai người đứng đối diện nhau, từ trong nhà sách vọng ra tiếng gọi: "Tranh Tranh! Vân An!"
Giọng nói vô cùng quen tai. Tần Tranh ló đầu qua vai Vân An, trông thấy Thời Tuế đang đứng ở cửa.
Thời Tuế thấy ánh mắt Tần Tranh nhìn sang, vẫy tay chào.
Tần Tranh cũng cười đáp lại.
Vân An quay người lại, Thời Tuế cười nói: "Đúng là hai cậu thật này, đang làm gì thế?"
Tần Tranh đáp: "Ra ngoài mua ít sách."
Thời Tuế nói: "Mình cũng vậy." Nàng ngáp: "Buồn ngủ chết mất, hai cậu mua xong chưa?"
Tần Tranh gật đầu: "Mua xong rồi, nhưng cậu ấy vẫn đang đi sửa điện thoại."
Thời Tuế hỏi: "Điện thoại bị hỏng sao?"
Tần Tranh đáp: "Vào nước rồi."
Thời Tuế nói: "Vào nước thì phiền phức lắm. Vậy giờ hai cậu đang chờ điện thoại à?"
Tần Tranh gật đầu.
Thời Tuế hỏi: "Phải chờ bao lâu nữa?"
Tần Tranh nhìn về phía Vân An.
Vân An nói: "Còn khá lâu nữa."
Vân An cứ nghĩ nói vậy thì Thời Tuế sẽ đề nghị rời đi trước, không ngờ nàng ta lại mừng rỡ nói: "Vậy chẳng phải bây giờ hai cậu không có gì làm sao?"
Tần Tranh nhìn Thời Tuế, dự cảm không lành: "Cậu muốn làm gì?"
"Xem phim chứ sao!" Thời Tuế nói: "Đi thôi, mình mời hai cậu xem phim."
Tần Tranh:...
Nàng nhìn Vân An.
Dùng ánh mắt ra hiệu bảo Vân An đi, nhưng thái độ Vân An lại khác hẳn mọi khi, nàng nói: "Được thôi."
Tần Tranh:...
Làm gì vậy!
Vân An đang làm gì vậy!
Vân An biết Thời Tuế muốn xem phim gì. Bộ phim mang tên 'Lưng Đối Lưng', kể về một cô gái vừa tốt nghiệp đại học. Vì công việc, cô chuyển đến một căn hộ gần công ty. Sau khi chuyển vào, một loạt sự kiện kỳ quái liên tiếp xảy ra, mà lạ lùng nhất chính là mỗi tối trước khi đi ngủ, cô luôn nghe thấy tiếng gõ cửa. Vì chuyện này, thần kinh cô gần như suy nhược. Cô cũng đã đến bệnh viện khám, bác sĩ nói có thể do áp lực quá lớn, chứ cơ thể không có vấn đề gì. Cô gái trở về căn hộ, để tìm ra kẻ chơi khăm, nửa đêm cô không ngủ mà ngồi rình ở cửa. Kỳ lạ là, cô rình liên tục bốn năm ngày đều không có tiếng gõ cửa, nhưng vừa về giường ngủ thì tiếng gõ lại xuất hiện.
Cùng lúc đó, cô còn mơ thấy một người phụ nữ luôn ngồi bên giường nhìn mình chằm chằm, mái tóc dài bay phất phơ, lướt qua mặt cô. Mỗi lần cô gái giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng đều là vào khoảng hơn 3 giờ sáng.
Cuối cùng cô không chịu nổi, ép chủ nhà nói ra sự thật. Chủ nhà mới lắp bắp kể với cô rằng, trong căn nhà này từng có người chết. Khi người phụ nữ đó được phát hiện, thi thể đã bị giấu dưới gầm giường.
Vậy nên tiếng cô nghe thấy mỗi đêm không phải tiếng gõ cửa.
Mà là tiếng gõ giường.
Cô gái suýt chút nữa ngất đi. Vì chuyện này mà cô quyết định dọn nhà, nhưng oan hồn đã để mắt tới cô, kết cục là cô gái giúp người phụ nữ kia báo thù.
Vân An biết bộ phim này là vì Thời Tuế đã không chỉ một lần năn nỉ Vương Hiểu Nặc đi xem cùng. Cuối tuần trước, Thời Tuế một mình đến rạp chiếu phim. Toàn bộ rạp xem bộ phim này chỉ có ba người, hai người kia ôm chặt lấy nhau. Thời Tuế thấy cảnh kinh dị liền chạy một mạch về nhà. Sau đó, nàng năn nỉ Vương Hiểu Nặc cả tuần mà Vương Hiểu Nặc vẫn không gật đầu.
Thời Tuế cũng đã hỏi Tần Tranh, nhưng Tần Tranh sợ phim kinh dị, lập tức từ chối. Mối quan hệ giữa Vân An và Thời Tuế không thân thiết lắm. Thời Tuế vốn có thể nhờ mối quan hệ với Tần Tranh để rủ Vân An đi cùng, nhưng nếu chỉ có hai người thì hình như hơi ngại, nên nàng không hỏi Vân An.
Thế nhưng, Vân An lại biết.
Vân An cúi đầu.
Thời Tuế quét sạch vẻ uể oải lúc vừa từ nhà sách ra, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Nghe Vân An đồng ý, sợ Tần Tranh đổi ý, nàng ta lập tức bảo: "Mình đi mua vé xem phim đây!"
Tần Tranh cũng không kịp gọi Thời Tuế lại. Nhìn bóng lưng vui vẻ của nàng ta, Tần Tranh lại bất đắc dĩ mỉm cười.
Vân An nói: "Vậy mình đi mua ít đồ uống."
Tần Tranh gật đầu. Vừa quay lại, nàng đã thấy tấm poster khổng lồ của rạp chiếu phim. Tông màu tối đen, hình ảnh một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp với góc nghiêng đầy máu, ánh mắt hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào gầm giường.
Chỉ nhìn poster thôi.
Da đầu nàng đã tê rần.
Tần Tranh cố tỏ ra bình tĩnh, hít sâu, nhưng nàng thỉnh thoảng lại gãi cổ, dùng vài động tác nhỏ để che giấu sự căng thẳng.
Trong tất cả các thể loại phim.
Nàng thích nhất là phim hài, xem đi xem lại cũng là phim hài, tiếp đó là phim hành động và phim tình cảm thanh xuân. Số lần xem phim kinh dị chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trước kia, nàng đương nhiên không tin trên đời có ma, nhưng bây giờ...
Thật khó nói.
Trước đây Tần Tranh xem tóm tắt phim, còn thấy có ma đi theo người khác thông qua việc xem phim.
Nàng thật sự không hiểu sao Thời Tuế lại thích xem phim kinh dị đến vậy.
Tần Tranh hít sâu hai hơi. Sau khi Vân An quay về, Tần Tranh lại đi vệ sinh một lần nữa, sợ tới lúc xem được nửa chừng, nàng không dám một mình đi vào nhà vệ sinh. Thời Tuế mua vé xong thì thấy hai người đi ra, hưng phấn đến nỗi mặt đỏ bừng: "Trùng hợp ghê, vừa đúng mười phút nữa có một suất! Mình mua ghế ở giữa, tầm nhìn cực tốt."
Tần Tranh:...
Cũng không cần tốt đến thế.
Hiệu ứng âm thanh kinh dị vòm lập thể, Tần Tranh tức đến nỗi bật cười.
Thời Tuế nhận lấy đồ uống Vân An đưa, nói: "Cảm ơn nha."
Thời Tuế và Vân An quả thật không thân thiết. Thực tế thì trong lớp cũng chẳng có mấy người thân với Vân An. Vân An là học sinh chuyển đến vào đầu học kỳ. Bảo rằng tính cách Vân An không tốt thì cũng không phải, tính cách nàng rất ổn, hỏi gì đáp nấy, đối với ai cũng rất hòa đồng. Nhưng trớ trêu là, chính cái sự với ai cũng hòa đồng này lại khiến Vân An chẳng thân thiết hơn với bất kỳ ai.
Mối quan hệ giữa Vân An và mọi người dường như chỉ là xã giao đơn thuần.
Ngoại trừ Tần Tranh và Khương Nhược Ninh.
Tần Tranh thì là vì hai người ở cạnh nhà nhau, nên cùng đi cùng về, rất bình thường. Còn Khương Nhược Ninh, đoán chừng là vì mối quan hệ với Tần Tranh mà cũng trở nên thân thiết với Vân An. Thời Tuế thật ra khá thích tính cách điềm đạm của Vân An, nhưng khi đối mặt với nàng, nàng ta cũng không biết nói gì thêm, buôn chuyện với nàng cũng thấy có gì đó lạc quẻ.
Vì vậy, lúc chọn chỗ ngồi, nàng ta chọn ngồi cạnh Tần Tranh.
Tần Tranh ngồi giữa, bên trái là Thời Tuế, bên phải là Vân An.
Bộ phim chưa bắt đầu, Thời Tuế uống một hớp đồ uống nóng, nói: "Nghe nói bộ phim kinh dị này kịch tính lắm, hình ảnh vô cùng sống động, lát nữa cậu đừng sợ nhé!"
Tần Tranh:...
Đã sợ rồi.
Tần Tranh chạm tay vào ly đồ uống. Vân An mua toàn đồ nóng, đưa cho nàng một ly sữa nhạt. Mùi sữa thơm rất đậm đà, vị không quá ngọt, trước kia Tần Tranh rất thích uống loại này. Nàng không chạm vào ly đồ uống, mà chạm phải tay Vân An.
Trong rạp tối đen như mực, tay Vân An không đặt trên ghế mình, mà đặt trên thành ghế của Tần Tranh. Tần Tranh nghiêng đầu.
Vân An bị nàng chạm vào, cũng quay đầu lại.
Màn hình lớn tối sầm lại, tối đến mức Tần Tranh không nhìn thấy ánh mắt của Vân An, nhưng hơi ấm trong lòng bàn tay lại nóng rẫy. Vân An nắm lấy tay nàng. Tần Tranh sững người, bên cạnh còn có Thời Tuế nữa chứ, đâu phải Khương Nhược Ninh.
Sao nàng dám!
Tần Tranh rút tay về. Lần này Vân An không nắm chặt lắm. Tần Tranh dùng sức quá mạnh, nửa người nghiêng về phía Thời Tuế. Thời Tuế đang uống đồ uống nóng, thấy người Tần Tranh đổ về phía mình, vội đưa một tay ra đỡ. Vai Tần Tranh đập vào người Thời Tuế, nàng quay đầu: "Xin lỗi."
Giọng nói gần như là nghiến răng mà ra.
Thời Tuế không nhận ra, vẫn còn chìm đắm trong niềm vui có người xem phim cùng, vội nói: "Không sao đâu."
Tần Tranh ngồi thẳng dậy, không quên quay đầu lườm Vân An.
Vân An cảm nhận được ánh mắt của nàng, nhích lại gần nàng hơn. Âm thanh mở đầu phim vang lên, át đi giọng nói của Tần Tranh: "Cậu làm gì vậy?"
Vân An nói: "Mình sợ."
Tần Tranh sững sờ.
Vân An lại nắm lấy tay nàng, còn không quên đưa ra trước mặt Thời Tuế. Tần Tranh kinh ngạc muốn rụt tay lại, tim đập hẫng một nhịp. Vân An gọi: "Thời Tuế."
Thời Tuế đang ôm ly đồ uống nóng, quay đầu lại.
Trong rạp chiếu phim chỉ có sáu bảy người, ba bốn người còn lại ngồi ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng có tiếng thì thầm khe khẽ. Ở giữa thì chỉ có ba người bọn họ. Thời Tuế thấy Vân An nắm tay Tần Tranh, đưa ra trước mặt mình, nàng ta chưa kịp nuốt đồ uống nóng trong miệng xuống thì đã sặc một cái.
Vân An nói: "Mình hơi sợ, mình có thể nắm tay cậu ấy không?"
Thời Tuế ngơ ngác.
Thời Tuế gật đầu, không để tâm: "Đương nhiên là được rồi."
Tần Tranh thả lỏng tay.
Thời Tuế nói: "Có gì đâu, lần trước mình đi xem phim, hai cô gái kia sợ đến mức ôm chầm lấy nhau, khỏi phải nói là sợ tới cỡ nào."
Tần Tranh:...
Vân An:...
Thấy hai người im lặng, Thời Tuế lo họ sợ quá bỏ chạy, vội nói: "Thật ra cũng không đáng sợ lắm đâu, mình xem nhiều video tóm tắt rồi, không đáng sợ đâu."
Thời Tuế vừa dứt lời, màn hình đột nhiên xuất hiện một dấu tay máu, đập vào màn hình một cái "bốp"! Mấy người ngồi hàng sau như chim sợ cành cong, hét lên. Vân An quay đầu lại, trong lòng Tần Tranh có thêm một người. Hai tay Thời Tuế ôm chặt lấy cánh tay Tần Tranh, đầu dúi vào vai Tần Tranh. Tần Tranh bị Thời Tuế kéo đến mức mặt không còn biểu cảm.
Vân An:...
Nửa tiếng sau, Vân An dựa vào lưng ghế, một tay chống cằm, nghe thấy tiếng thì thầm nho nhỏ của hai người bên cạnh: "Con ma nữ đó đi chưa vậy?"
"Chắc chưa."
"Cậu nhìn xem."
"Cậu nhìn đi!"
Vân An liếc mắt nhìn sang, khẽ nói: "Chưa đi đâu."
Hai tiếng tru tréo như ma khóc sói gào vang lên bên tai.
Vân An:...