25. Chương 25: Đắng chát

Thư Tình - Ngư Sương

Chương 25: Đắng chát

Thư Tình - Ngư Sương thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi đi xem phim, Vân An cứ nghĩ Thời Tuế là người gan dạ, ít nhất cũng không biết sợ là gì, ai ngờ cô ấy còn nhát hơn cả Tần Tranh. Cuối cùng Vân An cũng hiểu tại sao Thời Tuế nhất định đòi có người đi xem phim cùng. Cô ấy mà xem bộ phim này một mình, e là không thể xem hết nổi.
Vân An tò mò: "Tối về nhà, cậu ngủ không sợ sao?"
Tần Tranh thì rất sợ.
Trước đây, Tần Tranh xem mấy phim kinh dị không quá đáng sợ, tối đến đều bắt Vân An phải nói chuyện hoặc nhắn tin cùng, cứ nhất quyết phải dỗ cô ngủ thiếp đi. Thời Tuế hạ giọng: "Không sao, mình ngủ chung với em gái."
Vân An:...
Thời Tuế có em gái ngủ cùng.
Vậy Tần Tranh thì sao?
Vân An liếc nhìn, thấy Tần Tranh đang nheo mắt, nhìn màn hình qua kẽ mắt. Khi có cảnh máu me kinh dị, Tần Tranh nhíu mày, nhắm nghiền mắt lại, động tác vô cùng thành thạo.
Vân An đứng dậy, hai người bên cạnh lập tức trông mong nhìn nàng.
Nàng bất đắc dĩ, đành phải ngồi xuống.
Tình tiết phim quả thật cũ rích, kỹ xảo không tệ, bối cảnh quay cũng khá kỳ dị đáng sợ, đặc biệt là hiệu ứng âm thanh cứ văng vẳng bên tai. Vân An thấy khi ra khỏi rạp chiếu phim, mặt Tần Tranh đã trắng bệch.
Sợ tới nỗi trắng bệch.
Giống hệt vẻ mặt tái nhợt tối hôm qua, khi cô từ nhà vệ sinh lao ra rồi ôm chầm lấy nàng.
Vân An hơi đau lòng, hỏi Tần Tranh: "Hay là chúng ta đi dạo quanh đây cho khuây khỏa nhé?"
Tần Tranh chưa kịp mở lời thì Thời Tuế đã nói: "Các cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa thì chúng ta đi ăn nhé?"
Vân An nhìn Tần Tranh.
Tần Tranh gật đầu.
Thời Tuế chọn địa điểm, ngay quán cơm niêu cạnh rạp chiếu phim. Sau khi họ ngồi xuống, Vân An đi ra lấy điện thoại. Tần Tranh ngồi cạnh cửa sổ, khóe mắt liếc thấy Vân An chạy lon ton đến tiệm sửa điện thoại. Không lâu sau, nàng lại đi ra.
Tần Tranh cúi đầu xuống.
Thời Tuế hỏi Tần Tranh: "Cậu ăn gì? Sườn heo hay lạp xưởng?"
Tần Tranh nói: "Sườn heo."
Thời Tuế gật đầu, lại hỏi: "Không biết Vân An ăn gì ta."
Tần Tranh nói: "Giống mình."
Vừa nói xong cô đã cắn môi, Thời Tuế không nghi ngờ gì, vui vẻ gọi ba phần cơm. Tiền vé xem phim là Thời Tuế mời, bữa cơm này đương nhiên Tần Tranh sẽ mời, mặc dù Thời Tuế nói không cần. Tần Tranh biết điều kiện gia đình Thời Tuế không tệ, bố mẹ cô ấy làm việc ở cơ quan nên lương khá cao. Thời Tuế bây giờ học thêm là mời gia sư riêng, tiền sinh hoạt của cô ấy cao hơn bọn họ một khoản lớn, nhưng không thể vì thế mà lợi dụng cô ấy được.
Tần Tranh giành trả tiền trước Thời Tuế, Thời Tuế nói: "Cậu thật là..."
Thời Tuế bĩu môi, trong lòng vui như mở cờ.
Ai mà không muốn kết giao vài người bạn thật lòng chứ? Bạn cùng bàn và bạn học trước đây của Thời Tuế, có một số công khai ăn bám tiền sinh hoạt của cô, còn một số thì ngấm ngầm. Thật ra trong lòng cô đều biết rõ, chỉ là không nói thẳng ra mà thôi.
Nhưng Tần Tranh thì khác, Tần Tranh chưa bao giờ lợi dụng cô.
Thế nên cô rất thích ở cùng Tần Tranh.
Mỗi lần chia chỗ ngồi, chỉ cần có cơ hội, cô đều tìm đến Tần Tranh.
Nhưng Tần Tranh rất được lòng mọi người, trong lớp chẳng mấy ai không thích cô ấy. Bình thường ngoài giờ học, Tần Tranh luôn ở cùng Khương Nhược Ninh và Vân An, không ai chen chân vào được. Lúc này cơ hội hiếm có, Thời Tuế khoác tay Tần Tranh. Khi Vân An quay lại thì thấy đầu Thời Tuế dựa vào vai Tần Tranh. Vân An ho nhẹ một tiếng.
Đã xem phim xong rồi, còn thân mật như vậy làm gì?
Mặt Vân An lạnh tanh.
Thời Tuế nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, thấy Vân An thì nhếch môi cười: "Mình đã gọi cho cậu cơm niêu sườn heo rồi đó, quán này ngon lắm!"
Tục ngữ có câu, không ai nỡ đánh người đang cười. Mà Thời Tuế còn đang cười tươi như hoa thế này. Vân An thờ ơ gật đầu, liếc nhìn Tần Tranh một cái.
Tần Tranh lại thấy được sự không vui và trách móc trong ánh mắt đó của nàng.
Giống như ảo giác, thoáng qua rồi biến mất.
Khi Tần Tranh nhìn Vân An lần nữa thì Vân An đang cúi đầu lau đũa. Thời Tuế nói: "Lát nữa ăn cơm xong..."
"Phải về nhà rồi." Tần Tranh nói: "Mình còn nhiều đề kiểm tra chưa làm xong."
Thời Tuế "Ồ" một tiếng, vai xụ xuống: "Thôi được rồi."
Thật ra Thời Tuế cũng còn nhiều bài tập lắm, chỉ là hôm nay chơi vui quá. Khi chơi một mình cô luôn có cảm giác tội lỗi, hai người thì không sao, huống chi người này còn là hạng nhất lớp, vậy nên Thời Tuế rất yên tâm thoải mái. Bây giờ nghe Tần Tranh nói vậy, cô thán phục.
Chẳng trách Tần Tranh có thể đứng hạng nhất được, sức tự chủ này đúng là phi thường.
Giờ này mà có ai rủ cô buổi chiều đi dạo phố, cô chắc chắn sẽ lon ton đi theo ngay.
Khi cơm niêu được bưng ra, điện thoại Tần Tranh rung lên. Cô liếc nhìn màn hình, mấy tin nhắn hiện lên.
Khương Nhược Ninh:【Cậu đi xem phim với Thời Tuế à?】
Khương Nhược Ninh:【Cậu sao thế?】
Khương Nhược Ninh:【Không rủ mình?】
Khương Nhược Ninh:【Mình sắp giận rồi đó!】
Khương Nhược Ninh:【Cậu đi cùng Vân An thì thôi đi, tại sao đi với Thời Tuế mà lại không rủ mình?!】
Hết lời buộc tội này đến lời buộc tội khác, Tần Tranh há hốc mồm.
Cô lướt lên xem, thấy Khương Nhược Ninh gửi một ảnh chụp màn hình, là ảnh vé xem phim của họ do Thời Tuế chụp. Khi Thời Tuế chụp cô có biết, nhưng không chụp mặt. Tần Tranh nghĩ một lát rồi vào vòng bạn bè, thấy Thời Tuế đăng một tấm hình, là ba tấm vé xem phim. Khương Nhược Ninh hỏi Thời Tuế:【Ố là la, cuối cùng cũng xem rồi à, đi với ai thế?】
Thời Tuế trả lời cô ấy:【Tần Tranh, còn có Vân An nữa.】
Câu nói này đúng là nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương [1].
Khương Nhược Ninh lập tức gọi cô dồn dập.
Tần Tranh:【Mình ra ngoài mua sách, tình cờ gặp thôi.】
Khương Nhược Ninh:【Tình cờ gặp là phải đi xem phim cùng nhau sao?】
Tần Tranh:【Thời Tuế nói muốn xem.】
Khương Nhược Ninh:【Cậu ấy nói muốn xem là cậu đi cùng à?】
Tần Tranh:...
Hình như dỗ không được rồi.
Tần Tranh giải thích:【Là ngoài ý muốn mà.】
Khương Nhược Ninh:【Ha ha!】
Tần Tranh:【Nhược Ninh?】
Bên kia không trả lời.
Tần Tranh:【Ninh Ninh.】
Tần Tranh:【Khương Nhược Ninh, đừng có mà giả chết.】
Khương Nhược Ninh:【Là mấy cậu không rủ mình! Còn nói mình giả chết hả, Tần Tranh! Cậu quá đáng lắm!】
Tần Tranh nghĩ một lát, Khương Nhược Ninh trước kia, cũng vô lý như vậy sao?
Khương Nhược Ninh:【Hơn nữa còn đi xem phim, bộ phim này mình đã rủ cậu nửa tháng rồi, cậu nói sợ không đi, bây giờ lại đi với cậu ấy.】
Tần Tranh:...
Sao càng nói càng thấy tủi thân thế này.
Tần Tranh vội gọi điện thoại cho Khương Nhược Ninh, che loa thoại rồi nói nhỏ: "Mình ra ngoài một lát."
Vân An nhìn bóng lưng Tần Tranh rời đi, ngẩn người.
Thời Tuế hỏi: "Ai vậy?"
Vân An lắc đầu.
Tuy nàng ngồi cạnh Tần Tranh, nhưng vừa rồi không nhìn màn hình.
Thời Tuế không nói gì nữa. Vân An nhìn ra ngoài, Tần Tranh đứng dưới mái hiên, mắt nhìn xuống, hàng mi dài cong vút, tóc đuôi ngựa buộc thấp. Ngọn tóc bị gió thổi bay, dường như lướt qua đầu quả tim nàng, trong lòng nàng tê tê, ngứa ngứa.
Tần Tranh còn chưa kịp dỗ Khương Nhược Ninh thì Khương Nhược Ninh đã bật cười: "Không phải chứ, cậu tưởng thật à."
Tần Tranh:...
Cô không nên tin lời Khương Nhược Ninh mới phải!
Khương Nhược Ninh nói: "Nể tình cậu trăm công ngàn việc vẫn bớt chút thời gian gọi điện cho kẻ rảnh rỗi như mình, lần này mình bỏ qua."
Cô ấy ra vẻ rộng lượng như không hề chấp nhặt, Tần Tranh muốn bật cười.
Sau khi trưởng thành, bọn họ cũng không còn dính nhau như vậy nữa. Cô và Khương Nhược Ninh tuy ở cùng một công ty, nhưng địa điểm hoạt động được phân công khác nhau, thế nên không phải cô đi công tác thì là Khương Nhược Ninh đi công tác, rất hiếm khi hai người cùng nghỉ phép. Khi nằm lì trong phòng trọ, Khương Nhược Ninh sẽ lôi ra vài tấm hình cũ, lần lượt nói với cô: "Đây là hình chụp hồi cậu học lớp 10, còn nhớ không, hôm đó cậu mặc bộ đồ mới, cứ hỏi mình có đẹp không mãi."
"Đây là học kỳ sau..."
Trong điện thoại của cô ấy có mấy ngàn tấm hình.
Duy chỉ không có hình năm lớp 12.
Cô biết, Khương Nhược Ninh đã xóa hết rồi.
Dường như xóa những tấm ảnh đó, cũng có thể xóa đi ký ức của bọn họ.
Tần Tranh cụp mắt, nghe Khương Nhược Ninh nói: "Mà cậu cũng gan thật đó, lại dám dẫn cả Vân An và Thời Tuế đi xem phim, cậu không sợ Thời Tuế phát hiện hai người yêu nhau à?"
Thời Tuế ư?
Tần Tranh ngẩng đầu, nhìn Thời Tuế và Vân An trong quán. Thời Tuế đang cúi đầu ăn ngấu nghiến, bị nóng đến nỗi nhăn mày xuýt xoa, Vân An cũng cụp mắt trộn cơm niêu. Cô nói: "Sẽ không đâu."
"Đừng lơ là cảnh giác." Khương Nhược Ninh nói: "Cái cặp yêu nhau lớp bên cạnh ấy, tên gì đó, tuần trước bị mời phụ huynh rồi kìa."
Tần Tranh biết, không chỉ bị mời phụ huynh, mà còn làm thủ tục chuyển trường.
Cô và Vân An...
Khương Nhược Ninh nói: "Thế nên cậu cẩn thận chút đi."
Tần Tranh nghe vậy thì khựng lại, nói: "Chia tay thì không cần phải cẩn thận nữa."
Giọng Khương Nhược Ninh im bặt, cô ấy sững sờ, một lúc sau: "Hả?"
Tần Tranh mím môi, đáp: "Ừm."
Khương Nhược Ninh hỏi: "Cậu nói cái gì vậy?"
Tần Tranh cười khẽ: "Sao thế? Cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình và Vân An chia tay à?"
Khương Nhược Ninh nói: "Chưa hề."
Tần Tranh thôi không cười nữa.
Khương Nhược Ninh nói: "Mình chưa bao giờ nghĩ tới."
Giọng điệu của cô ấy nghiêm túc chưa từng thấy.
Tần Tranh cũng sắp không quen.
Tần Tranh hỏi: "Tại sao?"
Khương Nhược Ninh nói: "Không biết tại sao, chỉ cảm thấy, cảm thấy, cậu không thể rời xa cậu ấy được."
Một trực giác rất vô cớ, nhưng từ đáy lòng Khương Nhược Ninh cảm thấy, Tần Tranh không thể không có Vân An.
Tần Tranh nghe lời Khương Nhược Ninh nói, siết chặt điện thoại, sâu trong mắt có chút mờ mịt.
Cuộc điện thoại này của cô kéo dài rất lâu, lâu đến mức Vân An và Thời Tuế đều đã ăn xong thì cô mới đi vào. Cơm đã nguội từ lâu, Tần Tranh vừa định ăn thì Vân An đã nhờ nhân viên quán hâm nóng lại. Thời Tuế ngồi đối diện họ, hỏi Tần Tranh: "Ai vậy?"
Tần Tranh nói: "Khương Nhược Ninh."
Thời Tuế khó hiểu: "Cậu ấy sao thế?"
Tần Tranh nói: "Không sao, thấy mình đi xem phim với các cậu nên ghen ấy mà."
Thời Tuế bật cười thành tiếng: "Cậu ấy trẻ con thật, vậy lần sau mình gọi cậu ấy cùng ra ngoài chơi."
Tần Tranh gật đầu.
Khi cơm được mang ra lần nữa, Vân An nhờ nhân viên quán rót thêm một ly nước ấm. Thời Tuế đang bận nghịch điện thoại. Khi nước ấm được đưa tới, Vân An đưa cho Tần Tranh, tiện thể đưa cho cô hộp thuốc.
Vân An nói: "Ăn cơm xong rồi hẵng uống."
Hộp thuốc là loại mini cầm tay, có lẽ vì được Vân An cầm trong tay nãy giờ, nên cái hộp thuốc lành lạnh lại tỏa ra hơi ấm. Tần Tranh nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cúi đầu ăn cơm. Cô ăn không ngon miệng, chỉ ăn được nửa chén. Thấy cô đặt đũa xuống, Thời Tuế bèn hỏi: "Không ăn nữa à?"
Tần Tranh nói: "No rồi."
Thời Tuế nói: "Dạ dày cậu cũng nhỏ quá nhỉ."
Tần Tranh cười cười.
Thời Tuế nói: "Mấy cậu sắp về rồi hả?"
Tần Tranh gật đầu.
Thời Tuế nói: "Được thôi, mình cũng về làm đề kiểm tra đây." Thời Tuế vừa nói xong, vừa định đặt điện thoại xuống thì trong nhóm chat bật lên tin nhắn. Thời Tuế liếc nhìn, nói: "Nè, có điểm thi tháng rồi..."
Còn chưa nói hết lời, cô đã nhìn Tần Tranh.
Tần Tranh đang ngậm thuốc và cầm ly nước ấm lên uống. Liếc thấy ánh mắt của Thời Tuế, Tần Tranh hỏi: "Sao thế?"
Thời Tuế lắc đầu.
Điện thoại Vân An để trên bàn rung lên, Tần Tranh ngồi gần, liếc thấy nàng mở điện thoại, là tin nhắn Khúc Hàm gửi cho nàng.
Khúc Hàm:【Vân An, cậu thấy điểm thi tháng chưa! Lần này cậu hạng 5 đó, tiến bộ nhiều quá!】
Khúc Hàm:【Giỏi quá!】
Dưới hai chữ ngắn ngủn còn gửi thêm một emoji tặng hoa.
Vân An không trả lời Khúc Hàm.
Khúc Hàm lại gửi:【Nhưng hình như lần này Tần Tranh thi không tốt lắm, hạng 26 toàn lớp.】
Tần Tranh cắn chặt răng, viên thuốc đang ngậm bị cô cắn vỡ, vị đắng chát lan đầy trong miệng.
[1] Nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương: Thành ngữ Trung Quốc, thường dùng với ý nghĩa "người nhà đánh người nhà", chỉ tình huống người trong cùng một phe lại vô tình gây hại, xung đột hoặc hiểu lầm lẫn nhau do không nhận ra nhau. Ở đây ý nói việc Thời Tuế trả lời Khương Nhược Ninh đã vô tình gây rắc rối cho Tần Tranh.