Sư gia ca nhi và nỗi lòng phu lang

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Sư gia ca nhi và nỗi lòng phu lang

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong thành, những người ăn xin đủ mọi lứa tuổi, có người tàn tật, nhưng không có ai quá già yếu hay quá nhỏ bé. Những người quá yếu ớt vốn dĩ đã không thể sống sót đến hôm nay.
Hắn cho người thống kê một lượt, tổng cộng có đúng một trăm người đến nhận cháo. Nhưng không phải ai cũng có vẻ mặt u uất, cam chịu. Cố Thanh Nam phát hiện trong số đó có một thanh niên có tinh thần nhanh nhẹn, hoạt bát, thoáng chốc đỡ một ông chú què chân đến nhận cháo, lát sau lại dẫn ba đứa trẻ chừng mười một, mười hai tuổi đến đăng ký.
Hắn còn giúp sắp xếp trật tự. Những người ăn xin khác đều nói tên tiểu tử này rất nhiệt tình, bình thường sống trong miếu hoang, hễ gặp chó hoang hay kẻ xấu là đều đứng ra tổ chức mọi người cùng chống lại.
Cố Thanh Nam vẫy tay gọi hắn lại, "Ngươi tên gì?"
"Ta gọi là Phúc Điền." Thanh niên tuy gầy yếu, áo quần rách rưới nhưng khi nói chuyện với hắn vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
Cố Thanh Nam gật đầu, "Phúc Điền à. Tên hay, lại rất may mắn. Ta định cho các ngươi tụ lại thành một thôn nhỏ ngay trong huyện thành, xem như là một khu dân cư nội thành đi. Ngươi tới làm thôn trưởng, được không?"
Phúc Điền nghe vậy giật mình, vội xua tay: "Ta sao làm nổi, ta mới hai mươi tuổi thôi."
"Không xét tuổi tác, chỉ xét năng lực." Cố Thanh Nam thấy hắn khá tốt, "Ta thấy trong số các ngươi còn có người tàn tật, còn có mười mấy đứa nhỏ. Về sau ngươi chăm lo cho họ nhiều hơn một chút. Có gì khó khăn thì tới tìm ta, ta giúp được bao nhiêu sẽ giúp bấy nhiêu."
"Cố đại nhân..." Vành mắt hắn đỏ hoe, giọng run rẩy, "Ngài thật là một vị quan phụ mẫu tốt."
Cố Thanh Nam hôm nay được hai nam nhân cảm động đến mức bật khóc, trong lòng thật sự phức tạp, "Đã gọi ta là quan phụ mẫu, ta đương nhiên sẽ lo để mỗi người trong phạm vi quản hạt của ta đều sống một cuộc đời an lành."
Hôm ấy, hắn ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến tận tối mịt mới trở về. Vốn định bữa trưa bữa tối ăn qua loa cho xong, cùng những người ăn xin uống hai chén cháo là đủ. Nào ngờ Bạch Kim Thời lại dặn Hạch Đào mang đến tận hai bữa cơm đầy đủ.
Cả hai bữa cơm đều có trà đi kèm, lại còn có điểm tâm.
Trên mặt trà còn vẽ thêm hai hình cá vàng, vừa mở nắp đã ngửi thấy hương trà dịu ngọt. Cố Thanh Nam nhấp một ngụm, nhướng mày: "Cái này là trà vẽ hoa sao?"
【Làn đạn: Đó là điểm trà đó...】
Cố Thanh Nam: "...Đi cả đoạn đường mà hình vẽ vẫn không tan, nhóc Cố Nhị Ngũ này lái xe ngày càng giỏi."
Cố Thanh Nam nhìn mục kiến thức phổ thông trong làn đạn, hắn cảm thấy trà này của Bạch Kim Thời không phải cách làm truyền thống. Trước đó hắn từng nói với Bạch Kim Thời rằng thích uống trà sữa caramel. Giờ đây trà thơm ngọt nhẹ, trên bề mặt còn thoang thoảng hương caramel, rõ ràng là Bạch Kim Thời cố ý dụng tâm làm vì hắn.
Khi Cố Thanh Nam trở về, đêm đã khuya, trong phòng vẫn còn sáng đèn. Giờ này thường thì mọi người đã ngủ cả rồi, nhưng hôm nay Bạch Kim Thời vẫn đang ngồi viết gì đó dưới ánh nến.
Hắn bước tới phía sau nhìn thử, thì ra là đang viết thực đơn cho tiệm đồ uống.
Bạch Kim Thời đang viết, chợt thấy bóng đen đổ xuống trang giấy bèn ngừng bút, ngẩng đầu liền bắt gặp vẻ mặt mỏi mệt của Cố Thanh Nam.
Trước kia rõ ràng nói là để cậu mở tiệm gạo, nhưng vì sợ lộ mặt, cuối cùng chuyện gì cũng để Cố Thanh Nam gánh vác.
Cố Thanh Nam không phải thương nhân, hắn là quan. Ngày nào cũng bận rộn vì dân vì huyện, mình không thể làm vướng bận người ta nữa.
Đoạn cậu buông bút đứng dậy, "Để ta gọi người nấu nước ấm cho huynh tắm."
"Huynh cứ làm việc của huynh, ta vừa rồi đã cho người chuẩn bị rồi." Cố Thanh Nam ngồi xuống cạnh cậu, "Huynh giỏi hơn ta, lại còn đẹp hơn ta. Ta đang thiếu một vị sư gia, hay là huynh đến làm đi. So với hai vị tú tài kia thì còn dùng được hơn. Hai người họ chất phác quá, ta nói mười câu chỉ hiểu ba câu, vẫn là huynh tốt nhất."
Bạch Kim Thời nghe tới câu cuối, "vẫn là huynh tốt nhất", hai tai liền đỏ bừng, "Ta là ca nhi, sao có thể làm sư gia chứ? Cho dù thật sự có thể, thì người ngoài cũng sẽ nói xấu."
"Ca nhi thì làm sao? Ta còn tuyển cả ca nhi và nữ tử cho xưởng gỗ, chỉ cần có năng lực là được, quan trọng gì giới tính." Cố Thanh Nam thấy cái huyện thành này người càng ngày càng ít đi, muốn phát triển phải dùng người nhiều, cứ tuân theo mấy lễ giáo phong kiến ấy thì hắn đã mất đi một nửa sức lao động rồi.
"Ta và họ không giống nhau. Nếu ta làm sư gia ở huyện nha, người ta sẽ nói phu lang nhúng tay vào nha môn, nói huynh cái gì cũng nghe lời ta, không có chủ kiến, sau này con đường làm quan cũng sẽ bất lợi." Bạch Kim Thời thật ra rất muốn làm sư gia. Nếu không phải thân phận ca nhi, năm xưa cậu cũng đã muốn thi cử, làm quan, lập thân lập nghiệp.
"Đã tới cái huyện thành nhỏ bé, rách nát thế này, còn có thể hỏng đến đâu nữa chứ?" Cố Thanh Nam biết chuyện này không thể cưỡng cầu, nhưng hắn không định bỏ cuộc. Hắn muốn thay đổi nơi này, bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt. Hôm nay để nữ tử và ca nhi ra ngoài làm việc, sau này dân chúng sẽ quen với việc họ làm việc trong xưởng, rồi mở thêm trường học, để nữ tử và ca nhi đều được đi học như nam nhân. Tương lai biết đâu, ca nhi và nữ tử cũng có thể giống như nam nhân, làm công việc mình thích, sống cuộc đời mình muốn. Như vậy, Bạch Kim Thời cũng sẽ càng tự do, tự tại hơn.
"Ta vẫn nên chuyên tâm vào tiệm thì hơn." Bạch Kim Thời sắp xếp lại thực đơn đã viết, "Ngày mai ta định ra ngoài nếm thử mấy loại trà mà người bản địa hay uống, dù sao cũng nên chiều theo khẩu vị của người dân địa phương một chút, sau đó điều chỉnh lại."
"Huynh thật lợi hại, còn biết làm điều tra thị trường." Cố Thanh Nam vừa nghe cậu muốn chủ động ra ngoài, lập tức mừng rỡ, sợ cậu đổi ý liền vội vàng cổ vũ.
Bạch Kim Thời nghe không hiểu cái gọi là điều tra thị trường, nhưng nghe ra là đang khen mình, "Ta sợ làm hỏng thôi, trước kia cũng chưa từng làm được chuyện gì thành công cả."
"Sao lại nói vậy được? Tiệm gạo mở ra rất thuận lợi, chọn vị trí cũng đúng, chưởng quầy cũng đáng tin cậy. Ta lúc mở lò gạch còn quên mất phải tìm xưởng trưởng, giờ cái xưởng gỗ kia cũng chưa có người trông nom, huynh xem ta vẫn còn tự tin thế kia. Huynh không cần tự ti quá." Cố Thanh Nam vừa nói vừa đưa tay xoa đầu cậu.
Động tác này, thật ra hắn thấy Bạch Kim Thời ngoan ngoãn như một đứa trẻ, lòng hắn liền mềm xuống, tay không kiềm được mà xoa một cái. Nhưng lại khiến Bạch Kim Thời ngượng ngùng.
Bạch Kim Thời đỏ mặt đứng bật dậy, lại thấy mình phản ứng quá lớn thì lúng túng ngồi xuống, "Ngủ, ngủ thôi."
Nói xong liền thổi tắt ngọn nến trên bàn, trong phòng vẫn còn ánh sáng của cây nến khác, nhưng động tác quá nhanh, phản ứng quá mức, khiến cả hai đều rơi vào bầu không khí ngại ngùng.
"Ta đi rửa mặt." Cố Thanh Nam thấy ở lại nữa cũng không tiện, vội đứng dậy đi ra ngoài.
Bạch Kim Thời nằm lên giường, trên đầu vẫn còn lưu lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Cố Thanh Nam, tựa như đối phương vẫn đang nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu.
Cảm giác đó thật kỳ lạ. Khi mới thành thân, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý động phòng, thậm chí còn chủ động nhắc đến chuyện ấy với Cố Thanh Nam, vậy mà khi ấy cũng chưa từng thẹn thùng như bây giờ.
Giờ thì khác, cả người cậu nóng bừng như sốt, mặt đỏ bừng như phát bệnh.
Trước đây cũng có không ít nam nhân theo đuổi cậu, nhưng cậu đều thấy ghét bỏ. Không chỉ mấy kẻ đó, mà phần lớn nam nhân trong thiên hạ, cậu đều thấy phản cảm.
Chỉ có Cố Thanh Nam là khác. Không chỉ vì Cố Thanh Nam anh tuấn hơn tất cả những người cậu từng gặp, mà còn bởi vì bên cạnh người này, cậu lần đầu tiên được đối xử dịu dàng đến thế.