Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 26: Cá mú hấp
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với Trịnh Hổ, quyết định này thực sự là một chuyện lớn lao. Muốn học viết chữ với Cố Quân Xuyên, vậy nghĩa là nhóc sẽ không thể cùng Mãn Tử ca lên núi chơi nữa, hái hạt dẻ, đào củ mài, trộm tổ chim... tất cả đều sẽ không còn nữa.
Nhưng dù sao nhóc cũng hiểu, đọc sách viết chữ là việc chính đáng. Chỉ mới học cùng Xuyên ca chưa đầy nửa canh giờ, nhóc đã hiểu ra rất nhiều điều trước đây chưa từng biết. Thế nên, dù khi ở sau núi, cả đám bạn bè có trêu chọc rằng nhóc bị chốc ở mông, nhóc cũng không cảm thấy mình làm sai, điều mà trước đây chưa từng xảy ra.
Cố Quân Xuyên nhận ra, nội tâm Trịnh Hổ đang giằng co dữ dội, đôi môi đã cắn chặt đến mức trắng bệch, đôi lông mày nhỏ hết nhíu lại rồi giãn ra, vẻ mặt hết sức bối rối.
Nhưng y không thúc giục, y muốn nhóc tự mình suy nghĩ cho thật kỹ, bởi vì dù cho có học hành hăng say đến mấy, khắc khổ đọc sách đến nhường nào, cũng không chắc chắn sau này sẽ có tiền đồ xán lạn. Nếu tương lai sau này ảm đạm, y sợ nhóc sẽ hối hận, thà để nhóc tự mình đưa ra lựa chọn tại ngã rẽ cuộc đời.
Trịnh Hổ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhóc sáng ngời, trịnh trọng nói: “Xuyên ca, đệ muốn học.”
Cố Quân Xuyên nhìn nhóc: “Trịnh Hổ, đọc sách viết chữ rất khô khan, yêu cầu của ta cũng rất nghiêm khắc, ngay cả khi rời khỏi thư phòng, đệ cũng phải về nhà tiếp tục chăm chỉ học tập. Đệ đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Trịnh Hổ hít một hơi thật sâu, gật đầu thật mạnh: “Xuyên ca, đệ nghĩ kỹ rồi.”
Bắt thỏ hoang, trộm trứng chim trong núi đương nhiên rất vui, nhưng có những đạo lý không tồn tại trong núi, mẹ cũng không dạy được, chỉ có trong thư phòng của Xuyên ca, giữa những chồng sách vở dày cộp chất cao, nhóc mới có thể biết được.
Trong mắt Cố Quân Xuyên có ý cười, y chậm rãi nói: “Được.”
Trong một thoáng, thím Cát vẫn chưa kịp phản ứng, bà lần lượt nhìn Cố Quân Xuyên rồi nhìn Trịnh Hổ, vẻ mờ mịt trên mặt bà dần dần biến thành niềm vui. Bà đứng lên, vẫn có chút lo lắng: “Xuyên Tử, thím biết thường ngày con rất bận rộn, con dạy nó… có tốn thời gian của con không?”
“Không tốn lắm đâu, dù sao con cũng phải viết chữ.”
“Vậy là tốt rồi.” Thím Cát xoa xoa vạt áo, “Thằng nhóc này cứng đầu, nếu nó không nghe lời, khiến con không vui, con cứ việc đánh đòn nó. Nếu con ngại tay đau, vậy thì nói cho ta, ta sẽ đánh nó.”
Cố Quân Xuyên khẽ giãn mày, mỉm cười nói: “Hổ Tử ở chỗ con rất nghe lời.”
Nghe vậy, thím Cát cũng cười rộ lên: “Nghe lời là được, nghe lời là được.”
Cảm xúc trong lòng bà ngổn ngang trăm mối. Bà là một người thô lỗ, chồng bà cũng không biết chữ, thật sự không thể dạy dỗ con mình được nhiều.
Bà tận tâm tận lực nuôi nấng hai đứa nhỏ, để chúng ăn no mặc ấm, làm người ngay thẳng, nhưng bà cũng chỉ có thể làm đến thế thôi.
Mà nay Cố Quân Xuyên đồng ý dạy Trịnh Hổ học viết chữ, trong lòng bà cảm kích đến mức không biết phải làm sao.
Bà cũng không có thứ gì tốt để cảm tạ, thấy trời đã muộn, thành tâm thành ý nói: “Xuyên Tử, Liễu ca nhi, lát nữa tới nhà ăn cơm đi, gọi cả Xuân Mai tỷ và Bảo muội nữa, cho thêm phần náo nhiệt.”
Thẩm Liễu nhìn sang Cố Quân Xuyên, thấy nam nhân gật đầu, cậu cũng đáp lại: “Dạ.”
“Vậy ta về làm trước, chờ cơm nấu xong rồi, ta bảo Hổ Tử gọi các con.”
Thím Cát gọi Trịnh Hổ cùng đi ra ngoài, như thể sợ họ không đến, bà quay đầu lại dặn dò: “Quyết định rồi đấy nhé, nhất định phải đến nhà dùng cơm.”
Cố Quân Xuyên đứng lên tiễn người đi, cười gật đầu: “Quyết định rồi ạ, sẽ đến mà.”
Hệt như lúc trước Cố Tri Hi nói, làm gì có học sinh nào mà không sợ tiên sinh. Trịnh Hổ không dám ăn cơm với Cố Quân Xuyên cho lắm, nhưng khi người ta đến thật thì nhóc vẫn vui vẻ. Nhóc bước đến cửa, chào tạm biệt: “Xuyên ca, Tiểu Liễu ca, đệ về trước.”
Cố Quân Xuyên gật đầu, Thẩm Liễu nhìn hai người, mím môi cười tủm tỉm: “Lát nữa gặp.”
Cửa thư phòng khẽ đẩy ra, mặt trời đã ngả về phía tây, bên ngoài gió lớn nổi lên, trời trở lạnh.
Trên mặt thím Cát vẫn nở nụ cười tươi rói, trước khi đi, bà còn đến phòng Triệu Xuân Mai thông báo một tiếng, rồi mới dắt Trịnh Hổ về.
Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi tiễn người đi, sau đó cùng nhau đến thư phòng.
Cửa đóng kín, Cố Tri Hi gập ngón tay gõ nhẹ: “Ca, muội và mẹ vào nhé.”
Bên trong có tiếng đáp lời, cửa khẽ mở ra, Cố Tri Hi nhìn hai người đang trò chuyện, nói: “Hai người bàn bạc xong rồi sao? Muội thấy thím vui lắm đó.”
Thẩm Liễu cười tủm tỉm gật đầu: “Bàn rồi, sau này nhóc Hổ sẽ đến đây học viết chữ.”
“Thật không?” Cố Tri Hi tròn xoe mắt, nhìn về phía Cố Quân Xuyên, hơi lo lắng: “Ca bận như vậy, còn thời gian không?”
“Nhóc Hổ thông minh nghe lời, thật ra không cần tốn sức lắm.”
Triệu Xuân Mai nghe vậy cũng vui, Cố Quân Xuyên vốn trầm tính, sau khi chân bị thương thì không thể ra ngoài, một tháng hiếm khi có hai ba ngày gặp gỡ người khác.
Giờ Trịnh Hổ đến đây đọc sách viết chữ, thư phòng sẽ luôn có chút náo nhiệt.
Đã quyết định lát nữa sẽ đến Trịnh gia ăn cơm, Triệu Xuân Mai không nhóm bếp nữa, nhưng bà vẫn bước vào bếp.
Thẩm Liễu đúng lúc đang ở trong phòng, cậu dọn củi lửa từ phòng chứa củi vào nhà để dùng cho ngày mai, đang chất đống ở một góc thì thấy Triệu Xuân Mai đang thu dọn giỏ rau, cậu nhẹ giọng hỏi: “Mẹ ơi, cần con giúp không ạ?”
Triệu Xuân Mai liếc mắt nhìn cậu một cái, vội gọi cậu lại: “Cục vàng nhìn giúp mẹ xem, mấy thứ này đã được chưa?”
Thẩm Liễu bước qua, thấy trong cái rổ nhỏ trên bệ bếp đựng vài thứ: có trứng vịt muối vừa ướp mấy hôm trước, dưa mới hái ngoài ruộng, còn có một lọ tương ớt mẹ tự tay xay.
Thẩm Liễu khẽ nhíu mày: “Cái này để làm gì vậy ạ?”
“Định tặng cho thím Cát của con.” Triệu Xuân Mai thở dài, “Bà ấy mang nhiều đồ đến đây như vậy, tốn không ít tiền bạc. Đưa tiền cho bà ấy thì bà ấy chắc chắn không nhận, mẹ định lát nữa ăn cơm sẽ đưa lại một ít quà.”
Cái sọt tre do thím Cát mang đến đang được đặt trên bệ bếp. Thẩm Liễu vén khăn vải lên nhìn vào bên trong, trong sọt có hơn mười củ mài tươi, đều đã được rửa sạch bùn đất cẩn thận. Trứng gà được xếp thành hàng ngay ngắn, ước chừng có đến hai ba mươi quả, nhiều thế này, e là đã tích cóp mấy ngày để mang đi bán.
Thím Cát là người thật thà, không bao giờ lợi dụng người khác. Cố gia vừa mới thu hoạch rau mới ngoài ruộng, vừa mới đưa sang một rổ rau tươi, chưa đầy vài ngày, thím Cát đã trả lại một ít lễ vật.
Hai nhà có qua có lại, cũng khá hòa hợp.
Thẩm Liễu nhìn Triệu Xuân Mai, chậm rãi nói: “Mẹ, thím Cát mang mấy thứ này tới chắc chắn không phải muốn được đáp lại đâu ạ.”
Nghe vậy, Triệu Xuân Mai dừng tay, rồi nghe Thẩm Liễu nói tiếp: “Thím Cát cảm thấy đã gây phiền phức cho nhà chúng ta, trong lòng cảm thấy có lỗi. Bây giờ người đáp lại như vậy, tấm lòng của bà ấy chẳng khác nào đổ sông đổ bể, không chừng còn khó chịu hơn. Hơn nữa, ban nãy, Quân Xuyên đã thương lượng với con rồi, sau này Hổ Tử đến nhà học chữ, sẽ không cần thím Cát mua giấy và bút mực. Huynh ấy dùng nhiều lắm, chia bớt cho Hổ Tử một ít cũng được.”
Học sinh đọc sách viết chữ, giấy và bút mực là thứ đắt nhất. Chỉ một tờ giấy có thể đổi một miếng thịt, tính toán như vậy, quả thật tốn không ít tiền bạc.
Triệu Xuân Mai suy nghĩ một lát, cảm thấy Thẩm Liễu nói có lý. Bà không ngờ tiểu ca nhi trầm tính này thật ra lại rất cẩn thận chu đáo. Bà gật nhẹ đầu: “Cục vàng nói đúng, là mẹ suy nghĩ nông cạn quá.”
“Mẹ không phải suy nghĩ nông cạn đâu ạ, là quan tâm quá nên hóa ra rối trí.” Thẩm Liễu cười rộ lên, “Quân Xuyên còn nói, hôm nay ăn cơm chắc chú Trịnh cũng có mặt ở đó, huynh ấy định mang hai bình Hoàng tửu qua đó, vừa nhâm nhi vừa trò chuyện.”
Cậu nhìn cái rổ nhỏ trong tay Triệu Xuân Mai: “Nhưng mà con thấy tương ớt mẹ làm cũng mới mẻ, chúng ta cũng mang đi.”
Triệu Xuân Mai cười rộ lên: “Được, nghe cục vàng hết.”
Màn đêm dần dần buông xuống, mây đen giăng kín bầu trời. Trong sân nhà họ Trịnh sáng rực. Khói bếp lượn lờ bay lên, trong nhà bếp liên tục truyền đến tiếng xào nấu, mùi hương theo gió thổi qua bức tường rào trong sân.
Trịnh Hổ thò đầu nhỏ vào gọi, Cố Tri Hi vội cười đáp lời: “Biết rồi, tới ngay đây.”
Trước đây, người nhà họ Trịnh không thường xuyên ăn cơm chung với nhau. Có đôi khi Trịnh Tùng Thạch tan làm muộn, bèn ăn luôn trong bếp.
Hôm nay mời người Cố gia sang, chiếc bàn gỗ táo tàu tròn đã lâu không dùng, hiếm khi được vào nhà chính, nay được lau chùi vô cùng sạch sẽ.
Lúc mọi người vào cổng lớn, Trịnh Hổ đang chờ trong sân. Nhóc con nghịch ngợm ngày trước, vì Cố Quân Xuyên đến, còn thay một bộ quần áo sạch sẽ tinh tươm. Sợ làm bẩn nên không dám ngồi xuống đất, nhóc dọn một cái ghế gấp nhỏ đến, chống khuỷu tay lên đùi, chống cằm ngồi ngoan ngoãn.
Thấy người đến, nhóc vội đứng lên, bước đến trước mặt họ, ngoan ngoãn chào hỏi từng người, rồi mới quay đầu gọi vào phòng: “Mẹ ơi! Thím tới rồi!”
Cố Tri Hi và Thẩm Liễu đi cùng nhau, tiểu cô nương bước đến bên cạnh Thẩm Liễu, che miệng cười: “Nhóc Hổ thấy ca của muội là như bị khóa cầu vồng trói lại vậy, ngay cả bước đi cũng không vững.”
Cố Quân Xuyên đi đằng trước, Thẩm Liễu không nhịn được nhìn về phía nam nhân. Vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng, trầm tính nhưng đáng tin cậy, dù không nói gì, không hề nổi giận nhưng vẫn khiến người khác phải kiêng dè. Những ngày đầu khi cậu mới được gả vào, cũng sợ y.
Cậu mím môi cười tủm tỉm: “Vì huynh ấy trông hung dữ.”
Cậu quá xấu hổ không dám nói tiếp, nhưng Cố Tri Hi lại không chút ngại ngùng tiếp lời: “Nhưng thật ra lại là một người rất tốt, huynh thích huynh ấy đúng không?”
“Bảo muội!” Thẩm Liễu lén nhìn về phía trước, thấy thím Cát bước ra từ trong phòng, vội kéo tay áo Cố Tri Hi, nhỏ giọng nói: “Thím đến kìa.”
Thím Cát cười, dẫn người vào trong: “Trời lạnh rồi, sợ mang đồ ăn ra bàn sẽ bị nguội, nên đang hâm nóng trong nồi đây. Mọi người ngồi trước đi, sẽ dọn lên ngay thôi.”
Thấy Triệu Xuân Mai xách theo cái rổ, bà nhíu mày từ chối không chịu nhận: “Sao còn mang đồ đến vậy, khách khí quá.”
Triệu Xuân Mai vén khăn vải trên rổ lên: “Không phải đồ quý giá gì đâu, chỉ là Hoàng tửu mới làm ở đầu phố thôi, đám hán tử ở đây, dù sao cũng phải uống một chút chứ. Còn có cái này, là tương ớt ta tự tay xay, dù sao ngươi cũng phải nếm thử một chút.”
Thím Cát nhìn rổ, trên mặt hiện lên ý cười: “Vậy thì ta nhận, trước giờ ngươi làm món gì cũng ngon hết.”
Đang vào lúc cuối thu, trời mau tối, chẳng mấy chốc, ánh trăng đã treo cao trên bầu trời, sao sáng rực rỡ trên bầu trời đồng bằng.
Sợ nhà chính quá tối, thím Cát thắp hai ngọn đèn dầu. Hai ngọn đèn dầu sáng rực, chiếu sáng trưng bốn bức tường gạch.
Đồ ăn nhanh chóng được dọn lên bàn, phần lớn là rau theo mùa trên đồng bằng, được chế biến rất cẩn thận. Giấy niêm phong Hoàng tửu được mở ra, hương rượu nồng nàn lan tỏa khắp nơi.
Giữa bàn tròn là món chính, món cá mú hấp nguyên con. Bụng cá được xẻ dọc, bên trong nhét những lát gừng vàng nhạt để khử mùi tanh. Sau khi hấp xong thì khứa vài đường trên mình cá để lộ thịt cá trắng muốt như tấm lụa, bên trên phủ đầy sợi hành lá xanh mướt mắt. Hơi nóng chậm rãi bốc nghi ngút, hương thơm tươi ngon tràn ngập khắp căn phòng.
Trấn Bạch Vân nhiều núi ít sông, hải sản bán rất đắt. Nhà người bình thường chỉ có ngày lễ ngày Tết mới có thể ăn được.
Thím Cát cười nói: “Bảo cha Hổ Tử ra chợ mua lúc chiều hôm nay đó, tay nghề làm cá của ông ấy rất giỏi, mau nếm thử đi.”
Nghe vậy, Cố Quân Xuyên cầm đũa lên, cúi đầu gắp một miếng. Thịt cá non mềm, vào miệng thì tan ngay, y nhẹ giọng nói: “Ngon lắm ạ, hương vị giống lúc còn nhỏ.”
Nói rồi, y gắp miếng thịt ở chỗ mềm mịn nhất trên mình con cá, nhẹ nhàng đặt vào chén Thẩm Liễu.
Trịnh Tùng Thạch là một người thô lỗ, trước giờ luôn trầm mặc ít nói, cũng sẽ không nói mấy chuyện riêng tư. Ông nhìn về phía Cố Quân Xuyên, duỗi tay cầm bình rượu lên: “Uống rượu được không?”
Cố Quân Xuyên nâng chén lên: “Được ạ.”
“Vậy hai chúng ta uống một chén.”