Chương 2: Nhậm chức

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 2: Nhậm chức

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

So với việc hồn phi phách tán, trở thành quỷ cũng chẳng có gì đáng ngại.
Thế nhưng...
·
Thời gian: Nửa đêm 12 giờ.
Địa điểm: Núi rừng.
Nhân vật: Nửa sống nửa chết, lơ lửng giữa không trung.
Nguyễn Tiêu nâng Ấn Thành Hoàng, ngón tay run rẩy, lòng cậu cũng thấp thỏm không yên.
Là một tiểu Thành Hoàng cuối cùng của Hoa Quốc mới nhậm chức, khi đang trong trạng thái ma quỷ, tài sản duy nhất cậu còn lại chỉ là chiếc Ấn Thành Hoàng này, cùng với một chút tín ngưỡng còn đọng trên đó. Việc cậu cần làm bây giờ là chiêu gọi quỷ đến.
Thật sự quá nghèo.
Nguyễn Tiêu mặt không biểu cảm nghĩ, quả thực là cảnh người nghe thương tâm, kẻ thấy rơi lệ.
Nếu coi tín ngưỡng là tiền của Thành Hoàng gia, thì số tín ngưỡng còn sót lại trong Ấn Thành Hoàng đại khái chỉ tương đương một trăm đồng. Mà việc chiêu gọi quỷ cần đến tín ngưỡng, mỗi lần chiêu phải tốn 30 điểm tín ngưỡng.
Tính toán kỹ lưỡng, cậu cũng chỉ có thể chiêu gọi được ba lần.
Nếu chiêu gọi ba lần xong mà vẫn không thể thuận lợi "khai trương", thì khối thân xác đang nhờ bóng râm của Ấn Thành Hoàng mà tạm thời duy trì, khó khăn lắm mới dưới ánh nắng khôi phục bình thường này sẽ lại cứng đờ – thậm chí không chừng qua một thời gian nữa, còn sẽ bốc mùi thối rữa.
Để có thể đường hoàng trở về trường học vài ngày sau, Nguyễn Tiêu thề, với một trăm điểm cơ hội ít ỏi này, kiểu gì cậu cũng phải tìm được một con quỷ cần giúp đỡ, bộc lộ thân phận Thành Hoàng của mình, rồi kiếm thêm vài chục đến trăm điểm tín ngưỡng nữa.
Nguyễn Tiêu đặt ngón tay lên Ấn Thành Hoàng, cẩn thận rót vào 30 điểm tín ngưỡng.
Ngay khi tín ngưỡng được truyền vào, Ấn Thành Hoàng liền tỏa ra một luồng thần tính uy nghiêm, nặng nề, khuếch tán từng vòng từng vòng ra bên ngoài.
Nguyễn Tiêu hắng giọng nói: "Ngô* là bổn Huyện Thành Hoàng, cô hồn dã quỷ trong phạm vi trăm dặm, tốc tốc đến gặp ta!"
(*cách xưng "ta" thời xưa)
Lời thoại khiến người ta thấy xấu hổ này....
Thế nhưng, hiệu quả lại rất tốt.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng gió âm u từ bốn phương tám hướng thổi tới, khiến cành cây xung quanh kêu xào xạc. Gió âm càng lúc càng lớn, trong rừng dần dần xuất hiện rất nhiều bóng dáng lờ mờ, lơ lửng.
"Hu..."
"Tham kiến... Thành Hoàng gia..."
"Hu... hu..."
"Tiểu quỷ bái kiến..."
"Đến... muộn..."
Nguyễn Tiêu khó khăn nuốt nước bọt, cố gắng khắc phục nỗi sợ hãi trong lòng, nhìn kỹ từng bóng ma lờ mờ này.
Số lượng bóng ma ở đây nhiều hơn cậu dự đoán rất nhiều, nhưng lại không có hai người mà cậu muốn thấy nhất... Cậu nghĩ, không có cũng tốt. Cha mẹ là người tốt như vậy, chắc chắn đã sớm đầu thai vào nhà tốt rồi. Chờ cậu tích cóp đủ tín ngưỡng sẽ dùng Ấn Thành Hoàng tra thử xem cha mẹ đầu thai đi đâu, biết đâu có thể lén nhìn một cái thì sao?
Đám bóng ma vô cùng ngoan ngoãn, vẫn duy trì những hình dáng khó diễn tả hết, rậm rịt vây quanh Nguyễn Tiêu. Chúng có con rũ tay đứng trên cây, dưới gốc cây; có con đầu tóc đen che mặt bay lơ lửng trên cỏ khô; có con người sưng vù còn chảy nước; có con ôm đầu, cổ trụi lủi ngồi dưới đất; có con ngửa đầu phun ra chiếc lưỡi dài cả mét...
Nguyễn Tiêu chưa từng gặp nhiều quỷ như vậy – không, cậu là chưa từng thấy quỷ bao giờ. Giờ thì cậu đã hoàn toàn biết mình đã cáo biệt xã hội khoa học rồi. Cậu cũng hiểu, nếu muốn "khai trương" kiếm tín ngưỡng, dù sao cũng phải nhìn rõ, nghe hiểu được chứ? Thế nên, giữa vô vàn bóng ma ấy, những quỷ ảnh quá mơ hồ thì loại bỏ trước một đám; những quỷ ảnh tương đối rõ ràng nhưng không thể nói ra lời nguyên vẹn thì lại loại bỏ thêm một đám nữa. Cuối cùng, chỉ còn lại ba con.
Ba con quỷ này trông cực kỳ đáng sợ: một con treo cổ, một con chết đuối, một con quay đầu. Chúng le lưỡi ngoằn ngoèo, thân thể sưng vù, máu me nhầy nhụa, không một con nào giữ được gương mặt nguyên vẹn.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Nguyễn Tiêu.
"Ta là Thành Hoàng mới nhậm chức, các ngươi uổng mạng, có oan khuất gì thì cứ nói ra."
Một con quỷ ôm đầu của mình, quỳ gối trước mặt Nguyễn Tiêu, giọng nói ú ớ, hàm hồ: "Khởi bẩm Thành Hoàng gia, tiểu quỷ là Điền Tứ, là người Khánh triều. Năm đó, thấy tiền nổi máu tham nên đã giết một thương nhân. Bị bắt chém đầu cũng là trừng phạt đúng tội, tiểu quỷ không có oán khí. Chỉ là khi còn sống, tiểu quỷ làm ác nhỏ không ngừng. Nghe nói xuống âm phủ sẽ phải vào địa ngục, nên đã từ bỏ đầu thai, ở giữa khu mồ hoang làm cô hồn dã quỷ."
Một con quỷ từ mấy trăm năm trước?
Nguyễn Tiêu nói: "Nếu ngươi không có việc gì, vậy có thể đi."
Điền Tứ vội vàng quỳ xuống dập đầu: "Tiểu quỷ bái biệt Thành Hoàng gia."
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, con quỷ đang ôm đầu trông có vẻ thành thật bỗng nhiên bùng nổ. Cái đầu trong nháy mắt đã bay đến trước mặt Nguyễn Tiêu, hai mắt trợn trừng, một hàm răng bén nhọn nhắm thẳng yết hầu cậu mà cắn tới!
Tiếng quỷ cười âm trầm vang vọng: "Thành Hoàng gia, nếu ngài nhân từ như vậy, không bằng phát chút thiện tâm, để tiểu quỷ ta nuốt thêm chút quỷ lực..."
Nguyễn Tiêu hoảng sợ, đột nhiên lùi về sau. Nhưng tốc độ của đầu quỷ nhanh hơn cậu nhiều, mùi tanh hôi xộc thẳng vào chóp mũi, khiến cậu buồn nôn. Cậu căng thẳng đến mức lưng toát mồ hôi, vội vàng trừ mười điểm tín ngưỡng. Trong khoảnh khắc, Ấn Thành Hoàng phát ra một luồng sáng trắng, ngay lập tức đóng băng cái đầu quỷ lại.
Nguyễn Tiêu thở hổn hển mấy hơi, kinh hồn chưa định mà nhìn cái đầu quỷ đang giãy giụa bay trước mặt mình, rồi đột nhiên quay đầu lại! Quả nhiên, cậu đối mặt với hai gương mặt quỷ khủng bố khác. Đôi mắt quỷ kia tràn đầy vẻ thèm khát, tư thế cũng đang rục rịch chực chờ.
Nguyễn Tiêu giận sôi trong lòng.
Thật đúng là người lành bị kẻ khác khinh, quỷ lành bị quỷ cắn! Dù sao cậu cũng là một Thành Hoàng gia, dù có nghèo cũng không thể để quỷ bắt nạt chứ? Lúc này, một sự tàn nhẫn dâng lên, cậu không còn sợ hãi nữa, liền nhấc chân cao lên, bổ thẳng vào đầu quỷ.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Nguyễn Tiêu hung hãn nhấc chân, dẫm dẫm dẫm lên cái đầu quỷ, dẫm đến đặc biệt có tiết tấu.
Mười cú đá qua đi, cái đầu quỷ bị đá văng, miệng đầy răng quỷ, quỷ khí bay vọt ra ngoài vèo vèo. Toàn bộ cái đầu đều nhỏ đi một cỡ, mà đầu quỷ nhỏ một cỡ thì thân quỷ cũng nhỏ hơn một cỡ, còn trở nên càng lúc càng mờ nhạt.
Điền Tứ sợ hãi, gã nào ngờ tiểu Thành Hoàng vừa rồi còn rất dễ nói chuyện mà giờ lại bạo lực đến vậy? Bèn liều mạng dập đầu xin tha mạng.
"Thành Hoàng gia tha mạng, Thành Hoàng gia tha mạng! Tiểu quỷ không phải cố ý, chỉ là không cẩn thận... không cẩn thận để cái đầu kia, đó đều là do cái đầu nó tự làm, không phải bổn ý của tiểu quỷ!"
Trong mắt Nguyễn Tiêu cũng bốc hỏa: "Còn dám giả vờ vô tội với ta, ngươi tưởng ta là kẻ điếc à? Hôm nay ta không đánh ngươi đến mức biến thành quỷ chết thật thì ta không phải là tiểu bá vương xóm này!"
Cậu nghiến răng nghiến lợi dẫm cái đầu quỷ thành một đoàn quỷ khí. Quỷ thể của Điền Tứ cũng co rụt lại, co đến chỉ còn bằng ngón tay, hình thái mơ hồ tựa như một sợi khói nhẹ có thể tiêu tán bất cứ lúc nào, trông đặc biệt thảm hại.
Ở một bên kia, quỷ chết đuối và quỷ thắt cổ im như ve sầu mùa đông, lập tức dập tắt ý định muốn nuốt chửng Thành Hoàng.
Mãi đến khi Nguyễn Tiêu dẫm con quỷ chặt đầu đến chỉ còn một ngụm quỷ khí, cậu mới quay đầu lại, bình hòa lộ ra một nụ cười âm trầm: "Các ngươi tự giới thiệu một chút, nói oan tình của mình đi?"
Lúc này, vừa đúng lúc có một trận gió nhẹ thổi đến, sợi khói nhẹ vừa rồi đang giãy giụa bay lượn, cuối cùng vẫn bị thổi tan.
Quỷ chết đuối và quỷ thắt cổ vội vàng khôi phục lại bộ dạng khi còn sống của mình, biến thành một thiếu phụ dung mạo xinh đẹp và một bà cụ mặt mày sạch sẽ nhưng hơi tái xanh.
Thiếu phụ là quỷ chết đuối, trông chừng 30 tuổi, mái tóc dài được búi gọn gàng. Cách ăn mặc quần áo của cô ta đại khái là từ những năm nửa dân chủ của thế kỷ trước.
Bà cụ chính là quỷ thắt cổ, dáng vẻ sau khi rút chiếc lưỡi dài một mét về thì trông vẫn rất hiền lành, có vẻ như mới chết chưa lâu.
Nguyễn Tiêu nhìn dáng vẻ sạch sẽ tinh tươm của hai người, nhếch môi, nghiến răng: "Các ngươi đã xảy ra chuyện gì, muốn ăn ta sao?"
Vừa rồi làm ra vẻ kinh dị như vậy chính là để dằn mặt cậu sao? Cơ bản là không coi một Thành Hoàng như cậu ra gì, vậy mà bây giờ lại có thái độ đoan chính đến thế.
Quỷ chết đuối và quỷ thắt cổ liếc nhau, nơm nớp lo sợ.
Nguyễn Tiêu khiến Ấn Thành Hoàng tỏa ra uy thế, đe dọa mà lướt qua một vòng.
Sau một hồi do dự, quỷ chết đuối nói: "Thành Hoàng gia, ngài... nhìn có vẻ là một quỷ mới. Cái ấn kia thật ra có chút đáng sợ, nhưng cũng khi mạnh khi yếu. Lúc trước, khi ngài phát ra lời triệu hoán thì uy lực mạnh đến mức chúng tôi không thể ngăn cản mà phải đến. Nhưng khi đã ở đây rồi thì không còn đáng sợ như vậy nữa. Hơn nữa, chúng tôi đều là lệ quỷ, trên người oán khí nặng nề. Nếu có thể... nuốt chửng ngài, vậy thì lợi ích đúng là không kể xiết." Cô ta không nhìn ra Nguyễn Tiêu có hài lòng hay không, liền cẩn thận bổ sung thêm: "Thành Hoàng gia đừng trách móc. Điền Tứ kia trong phạm vi mười dặm đều là ác quỷ nổi tiếng, ngay từ đầu đã không có ý tốt rồi. Nhưng tiểu phụ nhân tuyệt đối không phải ác quỷ. Tiểu phụ nhân chỉ là trong lòng có chút lệ khí giày vò, đôi khi không thể tự khống chế, thật sự không có ý xấu."
Quỷ thắt cổ cũng vội vàng phụ họa: "Lão bà tôi đây vừa mới chết, oán khí nặng nên không thể khống chế được. Thành Hoàng gia, lão bà tôi cũng chưa từng làm chuyện xấu gì. Xin ngài tha thứ cho bà già này nhất thời tham lam, xin lỗi..."
Nguyễn Tiêu nghe vậy, đã hiểu ra.
Ấn Thành Hoàng vì sao lúc mạnh lúc yếu? Khi triệu hoán thì trừ tín ngưỡng, nhưng khi đã triệu đến rồi thì không tiếp tục trừ nữa. Cậu cũng thật sự là một quỷ mới, lệ quỷ nhìn thấy cậu yếu xìu, bèn muốn bắt nạt.
Nhưng nhờ chuyện con quỷ chặt đầu vừa rồi, Nguyễn Tiêu cũng coi như ngã một lần khôn hơn một chút. Đừng tưởng rằng có Ấn Thành Hoàng trong tay thì ghê gớm. Nếu cậu không cẩn thận, đừng nói là sống lại, e rằng sẽ chết nhanh hơn nữa.
Hai nữ quỷ này nói oán khí của mình nặng nên không thể tự khống chế, điều này có khả năng, cậu tạm thời tin tám phần. Nhưng nếu nói hai người họ hoàn toàn không có ý xấu, chưa từng làm chuyện xấu gì... cậu phải có lý do để hoài nghi.
Nguyễn Tiêu đề phòng, hướng Ấn Thành Hoàng khắc hai điểm tín ngưỡng, chiếu thẳng vào hai nữ quỷ này – nếu từng làm việc ác, sẽ xuất hiện ánh sáng màu đỏ như máu tượng trưng cho tội nghiệt.