67. Chương 67: Tâm sự đôi chút

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 67: Tâm sự đôi chút

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa ăn cơm xong, tôi gọi video cho vợ, em đang nấu sữa.
Các bạn từng uống loại sữa bán lẻ chưa? Thường là từ bò của những người nông dân tự nuôi, vắt sữa xong đựng trong xô nhỏ, đi xe máy bán cho từng nhà, cân theo ký. Loại sữa này hoàn toàn tự nhiên, không chất bảo quản, mua về phải tự đun sôi mới uống được, rất thơm, khác hẳn loại bán trong siêu thị.
Giờ ở các thành phố lớn không biết còn ai bán không, chứ ở khu nhỏ quê tôi vẫn còn mua được.
Vợ tôi nói mai là Tết rồi, hôm nay chú bán sữa vẫn đi xe máy giao hàng, thấy tội nghiệp nên khi trả tiền, em đã đưa thêm một chút tiền.
Tôi hỏi em đưa bao nhiêu.
Em nói hai trăm.
Tôi bảo: "Chà, lại làm việc thiện à, em không làm chú bán sữa giật mình đấy chứ?"
Em nói: "Sợ chứ, nhưng em nói sắp Tết rồi, em gửi chú một chút lộc may mắn, dạo này bên ngoài đang ồn ào vì dịch viêm phổi, chúng ta cùng bình an ăn Tết vui vẻ."
Nhìn em cúi đầu nghiêm túc nấu sữa, dù cách xa nghìn dặm, lòng tôi vẫn ấm áp.
Tôi nói: "Được, xem vợ anh này, thật là chu đáo biết bao."
Em làm việc tốt không thích được khen, sẽ ngượng. Em ngẩng đầu lườm tôi qua màn hình điện thoại, nói như ông cụ non: "Cứ coi như tích đức cho con cháu vậy, ồ, mình cũng chẳng có con cháu, thế thì tích đức cho kiếp sau đi."
Tôi nói đúng đúng đúng, mong kiếp sau em cũng gặp được anh.
Em vung muỗng, làm bộ làm tịch nói: "Câu này phải để em nói chứ!"
Tôi bảo thế chẳng giống nhau à.
Em nghĩ một lúc, thấy cũng có lý, nhưng không cãi lại được, tức nghẹn, đành bất lực nói: "Sao em lại thích anh chứ..."
Trước đây vợ tôi cũng hay nấu sữa cho tôi uống, nói sẽ giúp dễ ngủ, mỗi tối trước khi đi ngủ lại ép tôi uống một cốc lớn. Dễ ngủ hay không thì tôi không nhớ rõ, nhưng thời gian đó lại thật sự làm tôi béo lên không ít.
Mai là giao thừa, tôi cũng phải về nhà bố, chắc không có thời gian lên viết lách linh tinh nữa. Vốn dĩ hôm nay nhóc Chiến đã giục tôi, nhưng nhà còn ít đồ chưa dọn dẹp xong, tôi bảo thằng nhóc đợi thêm một ngày nữa. Tôi định mùng một đến thăm vợ, chưa nói với em, muốn cho em một bất ngờ.
Nhân tiện đây, tôi cũng chúc mọi người năm mới vui vẻ, cả nhà cùng vui, hạnh phúc mỹ mãn nhé.