Chương 7: Đạo diễn Lý: Chương trình có kịch bản!

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 7: Đạo diễn Lý: Chương trình có kịch bản!

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Duyệt không thể tin nổi, ở một đất nước mà phong trào trừ gian diệt ác đang rầm rộ khắp nơi, tổ sản xuất chương trình lại dám công khai đe dọa cậu.
Vừa rồi, khi cậu đang khoan khoái thưởng thức lon Coca khó khăn lắm mới có được, tắm mình trong nắng sớm ấm áp và làn gió mát lành, bên tai là tiếng các huynh tỷ nói cười vui vẻ, thỉnh thoảng đáp lại vài câu trong bầu không khí hòa hợp, thì một người đàn ông trung niên hơi béo, tóc thưa thớt, bỗng xuất hiện trước mặt cả nhóm.
Y đứng từ xa, cầm loa gọi lớn:
"Chú ý, xin toàn thể các vị khách mời hãy chú ý, giờ đây chúng tôi sẽ công bố một quy định mới của chương trình.
Vui lòng không gọi điện cho Bộ Công thương trong lúc ghi hình nhằm mục đích chiếm đoạt của công.
Nếu vi phạm, tổ sản xuất sẽ tịch thu di động của tất cả các khách mời."
Vừa nói, y vừa liếc Thời Duyệt một cái, ý tứ rõ ràng là nhắm vào cậu.
Người phản ứng đầu tiên là Triệu Nhân. Y nhặt một miếng lót ly mây, ném về phía đạo diễn, cười mắng: "Sao thế, đạo diễn Lý Vi Lý của chúng ta không chơi nổi nữa rồi sao? Bị Tiểu Duyệt chọc tức rồi à?"
Đạo diễn Lý không hề dao động, thậm chí còn ngang ngược nói: "Hay là mọi người cứ nộp điện thoại cho chúng tôi luôn đi."
Thời Duyệt nghe vậy liền trợn mắt há mồm, giật tay áo Trần Thư Ngữ: "Tỷ, bọn họ làm vậy là phạm luật rồi đúng không? Đây rõ ràng là uy hiếp trắng trợn! Lại còn định cướp điện thoại của chúng ta nữa!"
Nói đoạn, cậu chợt nhớ ra điều gì đó, bèn tiếp lời: "Hành vi này sẽ bị phạt tù từ 3 đến 10 năm thì phải!"
"Hay là mọi người cứ đưa điện thoại cho ông ta đi, sau đó đệ sẽ giúp mọi người tống ông ta đến Cục Cảnh sát, biết đâu đệ còn nhận được phần thưởng vì hành động nghĩa hiệp nữa đó. Tỷ, lúc đó tỷ sẽ không cần phải mệt mỏi vì chuyện bồi dưỡng cho đệ nữa rồi, đệ nổi tiếng là cái chắc."
Giọng nói ấy nghe thật chính trực và uy nghiêm! Cứ như thể chỉ cần đạo diễn Lý thật sự dám tịch thu điện thoại của bọn họ, công dân gương mẫu Thời Duyệt sẽ tống ông ta vào đồn để đổi lấy phần thưởng người tốt việc tốt.
Tất nhiên, nếu ánh mắt cậu nhìn đạo diễn Lý không chứa chút mưu mô bất lương nào, và nếu cậu không nhắc đến phần thưởng khi làm việc tốt, thì ý nghĩa thực thi công lý trong câu nói đó sẽ có sức thuyết phục hơn nhiều.
Nghe xong, Trần Thư Ngữ ngẩn người, sau hai giây để tiêu hóa lượng thông tin từ lời đệ mình vừa nói: "Ha ha ha ha ha khặc khặc khặc......" Tiếng cười chuyển từ bình thường sang biến thái chỉ trong một giây, vừa cười, nàng vừa vỗ bàn bôm bốp.
Với bộ dáng điên khùng này, còn đâu hình tượng tiểu hoa đán thục nữ nữa chứ.
Triệu Nhân, Ngô Nguyên Minh và Phạm Tinh Dương cũng cười đến mức sắp nội thương rồi.
Phạm Tinh Dương nằm bò ra bàn, vừa chỉ về phía Thời Duyệt, rồi lại chỉ về phía đạo diễn đang ngây ra như phỗng không nói nên lời: "Hô hô hố....!hộc...."
Cảm giác khi có một vị khách mời chỉ chực chờ cơ hội tống mình vào Cục Cảnh sát sẽ như thế nào? Xin hãy để đạo diễn Lý của chương trình 《Hoan Nghênh Về Nhà》 trả lời cho câu hỏi này.
Đại khái đó chính là cảm giác muốn thuê ngay một đội ngũ luật sư thật hùng mạnh để có thể giải cứu mình mọi lúc mọi nơi.
Đây là lần đầu tiên y cảm thấy mình cần ý thức hơn trong việc mua bảo hiểm cho mái tóc vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu sợi của mình kể từ khi bắt đầu thực hiện chương trình.
Cái khó ló cái khôn, ý thức cầu sinh mãnh liệt trong đạo diễn Lý trỗi dậy. Y không màng đến sự chế giễu "vô nhân đạo" của những người bạn già đã tham gia từ mùa 1 mà cầm loa hét lên: "Xin quý vị khán giả đừng hiểu lầm, xin đừng hiểu lầm! Mọi thứ trong chương trình của chúng tôi đều đã được sắp xếp từ trước, tổ sản xuất sẽ không bao giờ làm những chuyện trái pháp luật, và sẽ tuân thủ tuyệt đối theo các quy định của nhà nước!"
"Nhưng hành động thực tế của mấy chú đã phạm vào điểm mấu chốt của pháp luật." Bạn nhỏ Thời Duyệt hóa thân thành sứ giả của chính nghĩa, chỉ ra điểm này một cách vô tình mà tàn nhẫn.
Đạo diễn Lý càng thêm rối rắm, suýt chút nữa là muốn kêu trời. Quả nhiên, khi con người ta hoảng loạn thì lại hay ăn nói bậy bạ: "Tất cả những quy định không hợp lý ở đây đều là vì muốn tạo hiệu ứng cho chương trình, xin mọi người đừng hiểu lầm, cũng đừng nhìn nhận nó ở góc độ quá nghiêm túc. Cũng xin các vị khách mời hãy tuân thủ theo quy tắc của trò chơi, vì nó chỉ là một trò chơi mà thôi! Chương trình của chúng ta là có kịch bản, mọi người đừng tưởng thật, đừng nghĩ nó là thật!"
Bộ dạng sốt ruột kia cứ như đang đeo một tấm biển lớn ngay trước ngực, trên đó ghi rõ mấy chữ: Chương trình là theo kịch bản cả, cái gì cũng là giả!
Một đạo diễn với hình tượng độc ác, ích kỷ, thế mà lại tự mình đi "vu khống" chương trình do chính mình làm ra là có kịch bản sẵn, chỉ để không phải vào đồn!
"Ha ha ha ha ha ha......"
"Ôi mẹ ơi khục khục khục......."
"Cứu, cứu đệ ha ha ha......!Đệ, đệ không muốn đột tử vì cười đâu ha ha ha ha ha...."
"Má ơi ha ha ha ha......!Đây, đây còn là đạo diễn Lý mà đệ biết sao ha ha ha ha......"
Trong số đó, Thời Duyệt là người cười vui nhất. Nụ cười của cậu còn mang chút thỏa mãn vì trả thù thành công, thậm chí còn cười thành tiếng ngỗng kêu giống như Phạm Tinh Dương: "Khẹc khẹc khẹc khẹc......"
Người không biết còn tưởng mình đi nhầm vào ổ ngỗng.
Đạo diễn Lý nghiến răng, oán hận liếc cậu trợ lý đang cố gắng nhịn cười ngay bên cạnh. Y hừ một tiếng, xách loa quay trở về phòng giám sát.
Vừa về tới, y đã gặp người nhân viên từng bị mình dạy dỗ sau sự kiện 5 lon Coca. Tất nhiên, nhân viên đó đã xem hết mọi chuyện vừa xảy ra thông qua màn hình giám sát, hắn vừa cố nhịn cười vừa biện minh cho bản thân: "Đạo diễn, đệ đã nói rồi mà, thằng nhóc Thời Duyệt đó không phải người thường!"
Đạo diễn Lý thở dài thườn thượt, vô cùng căm giận: "Đểu, quá đểu!"
Y sờ trán, hỏi anh nhân viên: "Xem thử xem, tóc huynh lại rụng nữa rồi đúng không?"
............
Sau khi mọi người cười xong, dần bình tĩnh trở lại, mới phát hiện đạo diễn Lý đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào. Nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi cũng có thể biết được, sắc mặt y chắc chắn đang xanh mét y hệt một con gà trống bại trận.
Ngô Nguyên Minh không màng hình tượng mà ngồi bệt ra đất, y xoa cái bụng đau vì cười của mình rồi giơ ngón cái lên với Thời Duyệt: "Không ngờ đệ học Luật cũng giỏi quá nhỉ, làm tốt lắm!"
Triệu Nhân cũng vui vẻ hớn hở mà khen ngợi: "Tiểu Duyệt, đệ chính là khách mời đầu tiên có thể làm đạo diễn phải đau đầu trong suốt lịch sử của chương trình này đấy, giỏi lắm!"
Thời Duyệt nở một nụ cười xấu hổ: "Có gì đâu, thật ra đệ chỉ muốn tới đây làm nền, nhưng bọn họ quá đáng thật chứ bộ."
Trước thì bị bà chủ lừa gạt, sau thì bị tổ sản xuất chèn ép, thế là bản tính của Thời Duyệt đã buộc phải thức tỉnh.
"Giờ thì đệ đã tin chuyện huynh sắp không kiềm hãm được sức mạnh nguyên thủy bên trong mình rồi! Huynh đừng kìm nén làm gì cả, đệ sẽ chỉ điểm cho huynh để trả thù cho đệ!" Phạm Tinh Dương nhìn Thời Duyệt bằng ánh mắt sáng lấp lánh, còn vô cùng nịnh nọt mà chủ động rót trà cho cậu: "Nếu đệ mà cũng lanh lợi được bằng một nửa của huynh thôi thì đã không bị tổ sản xuất ăn hiếp xuyên suốt từ mùa 1 đến mùa 2 rồi."
Quả là biết người biết ta, ngay khoảnh khắc đó, ai cũng có thể thấy Phạm Tinh Dương sùng bái Thời Duyệt đến mức nào, dù gì thì đây cũng là người vừa mới tới đã khiến tổ sản xuất bị hố tận hai lần cơ mà!
Phải biết rằng tổ sản xuất chương trình 《Hoan Nghênh Về Nhà》 của họ nổi tiếng là "đểu" và "tàn nhẫn". Trông tên gọi thì ấm áp thế thôi, nhưng thật ra lại tràn ngập một đống quy định máu lạnh. Lần nào bọn họ cũng phải đấu đá với ekip này, nhưng mười lần thì đã thua đến chín.
Vốn dĩ Phạm Tinh Dương và những người khác đều phải chấp nhận số phận, thi thoảng mới giả vờ chống cự để tạo điểm nhấn cho chương trình.
Ấy vậy mà đâu ai ngờ được, một người mới như Thời Duyệt, một đứa nhỏ xinh xẻo nhẹ nhàng như thế lại có thể "đểu" ngược lại với tổ sản xuất chứ!
Phạm Tinh Dương phục, thật sự hoàn toàn phục! Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, hắn còn có xúc động muốn nhận Thời Duyệt làm sư phụ.
Biết đâu nhận sư phụ xong thì đệ có thể sống sót khỏi các chương trình tạp kỹ trong tương lai thì sao!
Ánh mắt Trần Thư Ngữ dành cho Thời Duyệt lại càng sáng rỡ. Đứa nhỏ này thật sự sẽ tỏa sáng.
Đẹp trai, biết diễn xuất, có duyên, vô cùng có tố chất của một nghệ sĩ giải trí.
Người như thế phất lên chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, huống hồ cậu lại còn có nhiều ưu điểm như vậy, sao không nổi tiếng cho được chứ! Trần Thư Ngữ đã có thể đoán trước được rằng sau chương trình thì Thời Duyệt sẽ "hot" đến cỡ nào.
Nàng và Lão Trình, đã tìm được một bảo vật rồi!
Thời Duyệt lại không nhìn thấu được suy nghĩ của Trần Thư Ngữ. Thấy tỷ nhà mình đang nhìn mình không chớp mắt, đứa nhỏ có chút chột dạ, cậu sờ mũi, nở một nụ cười nịnh nọt: "Tỷ à, hay là đệ kiềm chế lại một chút ha?"
Dù gì thì cũng phải giữ thể diện cho bà chủ. Nếu Trần Thư Ngữ không muốn cậu đấu với tổ sản xuất nữa, thì cậu sẽ tém tém lại một chút.
"Đừng, đừng làm thế!" Người mở miệng ngăn cản cậu lại là Triệu Nhân: "Tiểu Duyệt à, đệ có sao thì cứ vậy đi, muốn thế nào thì cứ làm thế đó, chỉ cần đệ thích là được."
"Đúng vậy, đệ có đâm tổ sản xuất cũng được luôn, bọn huynh sẽ bảo vệ cho đệ." Ngô Nguyên Minh cười tủm tỉm, hắn ta sờ cái bụng bia của mình: "Đệ cũng muốn hóng chuyện vui!"
Hai huynh lớn đã nói như vậy rồi, Trần Thư Ngữ lại càng muốn hơn bất cứ ai khác: "Tự do phát huy đi, Thời Tiểu Duyệt!"
"Tuân mệnh!" Thời Duyệt nở một nụ cười tươi rói rồi đứng dậy hành lễ với các huynh tỷ của mình. Cậu đã có thể yên tâm, không cần phải chịu đựng nữa rồi.
Dù tổ sản xuất có tức tối thì chương trình vẫn phải tiếp tục.
Từ trước đến nay, Phạm Tinh Dương vẫn luôn là một thành viên chủ chốt, nhiệm vụ của hắn là đưa các khách mời đi làm những việc nặng nhọc.
Hai huynh lớn sẽ theo hỗ trợ hoặc ở lại trong nhà để nấu ăn. Lần này cũng vậy, Phạm Tinh Dương bắt Thời Duyệt phải thoa kem chống nắng, sau khi mặc bộ đồ chống thấm nước vào, cả hai đi đào củ sen trong ao bùn.
Trần Thư Ngữ là bóng hồng duy nhất trong cả nhóm, tất nhiên sẽ được ưu tiên. Nhiệm vụ của nàng là ở nhà nhặt rau và làm chút việc vặt.
Thời Duyệt chưa đào củ sen bao giờ, nhưng cậu thấy nó cũng khá thú vị. Phạm Tinh Dương là một người hoạt bát, Thời Duyệt cảm thấy vô cùng vui vẻ khi có một người hợp cạ như thế. Cả hai lúc thì ồn ào nhốn nháo, lúc thì lại đồng tâm hiệp lực.
Trưa hôm đó, khi Triệu Nhân đến gọi hai đệ của mình về, cả hai đã kề vai sát cánh, trở thành bằng hữu chí cốt của nhau.
Hai chàng trai đặt hai rổ củ sen to đùng xuống trước mặt tổ sản xuất chương trình với vẻ kiêu ngạo. Nhất là Thời Duyệt, đứa nhỏ cảm thấy nhiều củ sen như vậy chắc chắn sẽ đổi được rất nhiều tiền. Đừng nói chi tới món Gà Hải Nam của tỷ Trần, mà có khi Phật Nhảy Tường cũng sẽ nằm trong tầm tay.
Nhưng đời nào đẹp như mơ. Đằng kia vẫn là anh nhân viên lúc trước, vẫn là gương mặt lạnh lùng ấy. Sau khi cân ký xong, hắn nói với vẻ dửng dưng: "Giảm giá còn 207, đổi được nửa con gà."
Số tiền đó mà đem ra ngoài có khi còn mua được hai ba con, bởi vậy mới nói, tổ sản xuất đúng là quá độc ác.
Thế nhưng lần này Thời Duyệt lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Cậu không xù lông nữa mà xòe tay ra, nói với người nhân viên kia: "207, làm ơn cho đệ xin tiền mặt ạ."
Anh nhân viên lập tức cảnh giác: "Cầm tiền mặt làm gì?"
Thời Duyệt chỉ vào tấm bảng ghi đầy đủ nội dung chi tiết các nội quy trong chương trình mà đạo diễn đã dán lên từ lúc nào, vô cùng kiêu căng: "Trên đó không có quy định là không được đi ra ngoài mua đồ."
Anh nhân viên: "............" Chết tiệt, tự dưng hắn muốn cảm thán một tiếng "quả nhiên" ghê.
"Làm sao, bắt bọn đệ làm việc xong rồi tính quỵt tiền à?" Thấy đã lâu mà vẫn không nhận được câu trả lời, Thời Duyệt nhướng mày: "Có sợ Sở Lao động không?"
Đạo diễn chỉ nói không cho phép gọi điện cho Cục Công thương, chứ không hề nói không cho phép gọi điện cho Sở Lao động à nha.
"......" Vẻ mặt anh nhân viên cứ như đưa đám. Hắn xoay người, rống về phía phòng giám sát của đạo diễn: "Đạo diễn!!! Đệ muốn nghỉ việc!!!"