Chương 12

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Niệm Niệm thật sự muốn rời đi.
Trước đây, cô chỉ quanh quẩn bên cạnh Lục Lệ Thành mà không hề suy nghĩ nhiều, dường như chưa từng hình dung quá rõ về cái chết.
Nhưng từ khi tin tức về cái chết của cô được lan truyền, dường như cả thành phố A ai nấy đều biết đại tiểu thư Hứa Niệm Niệm chết trẻ. Kể từ khi cô tận mắt chứng kiến nỗi đau khổ của Lâm Thiếu Sâm và cha Hứa khi hay tin cô qua đời, cô không thể xem cái chết của mình là chuyện nhỏ nữa.
Càng không cần phải nói…
Bây giờ cả thành phố A đều đang đồn rằng chủ tịch tập đoàn Lục Thị, thiên chi kiêu tử Lục Lệ Thành, sau khi đại tiểu thư Hứa gia qua đời thì hoàn toàn phát điên.
Bởi vì anh không đến công ty, cũng không ra khỏi cửa, mỗi ngày đều tự nhốt mình trong phòng, sống lay lắt bên thi thể.
Thi thể đó chính là Hứa Niệm Niệm.
Dù sau khi chết, bộ dạng của cô rất khó coi, nhưng anh vẫn chi rất nhiều tiền để sử dụng kỹ thuật bảo quản tiên tiến nhất nhằm giữ gìn cô.
Mỗi sáng anh sẽ chọn đồ giúp cô, dịu dàng hỏi cô: “Hôm nay thời tiết bên ngoài rất tốt, em muốn mặc váy không, muốn mặc váy màu nào?”
Mỗi khi dùng bữa, anh sẽ đặt cô ngồi đối diện mình, cùng cô ăn cơm.
Mỗi buổi chiều anh sẽ đẩy cô đi dạo ngắm hoa. Đồng thời tự tay kết một bó hoa thật đẹp tặng cô.
Chập tối mỗi ngày anh sẽ đưa cô cùng ngắm mặt trời lặn, thủ thỉ bên tai cô những lời tận đáy lòng mà anh chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai.
Thậm chí đến cả buổi tối, anh còn ngủ cùng cô.
Buổi sáng khi thức giấc anh sẽ nói: “Chào buổi sáng, Niệm Niệm, anh yêu em.”
Buổi tối khi đi ngủ anh sẽ nói: “Ngủ ngon, Niệm Niệm, cầu xin em hãy xuất hiện trong mơ, dù chỉ một lần, có được không?”
Điều nực cười là…
Anh sống lay lắt bên thi thể nhưng hoàn toàn không biết, người anh ngày đêm nhớ nhung thật ra ngay từ đầu đã ở bên cạnh anh dưới hình hài linh hồn.
Vậy nên đương nhiên anh không nghe thấy từng lời hồi đáp của cô.
“Lục Lệ Thành, chào buổi sáng.”
“Nếu thời tiết bên ngoài đẹp như vậy, vậy em mặc váy màu vàng đi.”
“Món ăn hôm nay không tệ, em rất thích.”
“Kỹ thuật kết hoa của anh kém quá, lần sau phải học hỏi nhiều hơn rồi.”
“Không được, Lục Lệ Thành, đừng muốn gặp em trong mơ nữa, quên em đi, em rút lại ước nguyện trước đây, em không mong anh yêu em nữa, em muốn anh sống cho thật tốt.”
Anh quá điên cuồng rồi.
Điên cuồng đến mức đến cả cô cũng không thể chịu đựng nổi nữa.
Nếu sớm biết anh vốn dĩ không hề muốn cô chết, nếu sớm biết cái chết của cô đem đến đau khổ cho mọi người, có lẽ… lúc đó cô đã không ra đi dứt khoát như vậy.
Lúc đó cô chỉ muốn được giải thoát.
Thật ngốc mà.
Nhưng mọi thứ đều không thể quay lại.
Vậy nên cô chỉ có thể hy vọng mình sớm biến mất.
Có lẽ đau khổ của mọi người đều bắt nguồn từ hơi thở, từ mùi hương của cô vẫn còn vương vấn trên thế gian này.
Có lẽ đợi đến khi cô biến mất hoàn toàn, Lâm Thiếu Sâm và cha Hứa mới có thể bước ra khỏi nỗi đau mất đi cô nhanh hơn chút.
Lục Lệ Thành cũng có thể từ từ quên đi cô, yêu lại một người khác.
Chứ sẽ không như bây giờ, bà Lục và mẹ Lục đến khuyên không biết bao nhiêu lần, nhưng Lục Lệ Thành như bị ma ám, hoàn toàn không nghe khuyên bảo gì, cả ngày chỉ ôm lấy thi thể, trông như muốn sống cùng nó đến hết đời vậy.
Hứa Niệm Niệm thật sự rất sốt ruột, cô thật sự sợ cả đời anh sẽ sống thế này.
May là trong lúc tất cả mọi người đang không biết phải xoay sở thế nào, có một ngày, thi thể của cô không hiểu vì sao lại biến mất.
Buổi sáng Lục Lệ Thành thức giấc, vừa mở mắt ra thì không thấy cô nữa.
Cả chiếc giường là một khoảng trống rỗng.
Hứa Niệm Niệm tuy ở bên cạnh Lục Lệ Thành mọi lúc nhưng không phải từng giây từng phút, đương nhiên cũng không biết rốt cuộc là ai đã đánh cắp thi thể của cô.
Đến khi Lục Lệ Thành như người mất hồn, trong lúc sai người đi tìm kiếm, anh thô bạo đá đổ mấy chiếc bàn trà, cuối cùng mới tìm được tung tích thi thể.
Là Liễu Nguyệt đã đánh cắp ra ngoài.
Còn hiện tại thi thể đang ở nhà hỏa táng.
Liễu Nguyệt đã tốn nhiều công sức như vậy để đánh cắp thi thể của cô ra ngoài, vậy mà chỉ vì đem cô đi hỏa táng.
Lúc đầu Hứa Niệm Niệm không biết Liễu Nguyệt có ý đồ gì, cho đến khi thấy vẻ mặt gần như sụp đổ của Lục Lệ Thành khi nghe đến ba chữ “nhà hỏa táng”, cô đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
Liễu Nguyệt…
Ngay từ đầu, điều cô ta muốn không phải là báo thù cô.
Dù sao người đã chết, dù có hận hơn nữa còn có thể báo thù sao?
Mục đích cô ta đánh cắp cô đi đều là vì Lục Lệ Thành.
Sau khi Lục Lệ Thành biết tung tích thi thể thì lập tức ra ngoài, trên đường đi, anh phóng với tốc độ nhanh nhất, thậm chí chưa đến hai mươi phút đã đến nhà hỏa táng nơi Liễu Nguyệt đang đợi.
Nhưng lúc đuổi đến thì thi thể của cô đã bị đưa vào lò thiêu, đầu, thân, tay, chân, từng tấc một bị đẩy vào rồi biến mất trước mặt mọi người.
Lửa lớn dữ dội, thỉnh thoảng phát ra tiếng tanh tách.
Lục Lệ Thành nghe tiếng lửa vang lên bên tai, tim anh như bị thiêu đốt theo, anh giống như kẻ điên, không mảy may suy nghĩ mà lao vào ngọn lửa, như muốn lập tức phá nát cửa lò.
“Dừng lại! Dừng lại cho tôi! Đừng thiêu nữa! Các người dừng lại, thả Niệm Niệm của tôi ra!”
Tuy sớm biết Lục Lệ Thành điên cuồng, nhưng Hứa Niệm Niệm không ngờ anh có thể làm chuyện điên rồ đến mức tột cùng như lúc này.
Nhưng cô vẫn không ngăn lại được.
Trong lúc cô tuyệt vọng, một giọng nói bỗng vang lên.
“Lệ Thành!”
Liễu Nguyệt vẫn luôn đứng cạnh bên thấy vậy vội lao qua ôm chặt anh: “Lệ Thành, anh không thể vào đó, sẽ chết đấy, mọi chuyện sẽ ổn thôi, rất nhanh sẽ ổn thôi!”
Gương mặt điển trai của Lục Lệ Thành đầm đìa nước mắt, ánh mắt chẳng hề để tâm đến người đang ôm chặt mình, cả trái tim đều đặt vào ngọn lửa đang cháy bừng bừng kia.
Anh thô bạo đến mức không thể tưởng tượng nổi, nói rằng anh muốn giết người tại chỗ cũng không quá lời.
“Cút! Liễu Nguyệt, cô điên rồi! Ai cho cô làm vậy! Ai cho cô động vào Niệm Niệm của tôi!”
Dường như không ngờ Lục Lệ Thành lại kích động như vậy, Liễu Nguyệt cũng không kìm được mà lớn tiếng gào lên: “Sao em không được làm như vậy? Rác phải vứt vào thùng rác, người chết phải cho vào lò thiêu, Hứa Niệm Niệm đã chết rồi, cô ta đã chết rồi!”
“Lệ Thành, dựa vào đâu cô ta chỉ là một cái xác mà anh vẫn đối xử tốt với cô ta như vậy? Tại sao từ nhỏ đến lớn mọi thứ tốt đẹp đều thuộc về cô ta! Cô ta là tiểu thư, còn em là đầy tớ, cô ta hằng năm đều nhận học bổng nhờ tài năng nghệ thuật, còn em thì chỉ nhận trợ cấp, cô ta được vô số người vây quanh mỗi ngày, còn em thì bị khinh thường, đến cả anh, người duy nhất em thích, trong tâm trí anh cũng chỉ có cô ta. Vì sao chứ, rốt cuộc là vì sao chứ!”
“May mà cô ta chết rồi, cô ta chết thật quá tốt, quá đúng lúc, nếu cô ta còn không chết, em sợ em không kìm được mà ra tay với cô ta mất!”
“Tại sao chứ, rõ ràng cô ta đã chết rồi, sao vẫn còn một đám người đứng ra bênh vực cô ta, vạch trần cái gọi là sự thật giúp cô ta. Lệ Thành, em thừa nhận là em gạt anh, nhưng em thật sự thích anh, anh nhìn em đi. Hứa Niệm Niệm chết rồi, cô ta không còn là cái gì cả, anh nhìn lại em đi, em mới là người đang sống sờ sờ đây. Em không tin anh chưa từng yêu em, em không tin anh đối với em chỉ có lòng cảm kích, chắc chắn anh từng yêu em, có đúng không? Chúng ta làm lại từ đầu được không!”
“Cút, tôi chưa từng yêu cô, chưa bao giờ!”
Lục Lệ Thành nói xong, đột nhiên đẩy Liễu Nguyệt ngã xuống đất, bất chấp tất cả xông vào ngọn lửa.