Chương 2: Chiếc Kẹo Bông Gòn Hình Thỏ

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 2: Chiếc Kẹo Bông Gòn Hình Thỏ

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn cứ 097.
Khu quản lý lính đánh thuê trong căn cứ náo nhiệt như một cái chợ. Trên màn hình điện tử lớn đang hiển thị những nhiệm vụ mới do quân đội công bố. Một số lính đánh thuê đang yêu cầu nhận tiền thưởng, số khác thì rướn cổ dài ra nhìn chằm chằm màn hình, cố gắng tìm kiếm những nhiệm vụ ít nguy hiểm hơn.
Thế nhưng, trên tinh cầu này làm gì còn nhiệm vụ nào không nguy hiểm nữa.
Những nhiệm vụ tương đối nhẹ nhàng một chút thì thường chưa kịp công bố đã có vài đội lính đánh thuê giành lấy bằng cách riêng của họ – dù ở thời đại nào thì “quen biết” vẫn hữu dụng như cũ. Những người phụ trách công bố nhiệm vụ đều là người ký sinh cấp thấp, địa vị trong quân đội rất nhỏ, công việc tuy nặng nề nhưng tiền kiếm được lại chẳng bao nhiêu. Một số đội lính đánh thuê luôn chú ý đến những người này, thỉnh thoảng đưa cho họ một vài thứ tốt để đổi lấy những nhiệm vụ tương đối nhẹ nhàng hơn.
Còn những lính đánh thuê đầu óc không nhanh nhạy lắm thì chỉ có thể thành thật đứng trước màn hình lớn mà tìm kiếm nhiệm vụ cho mình.
Cách đây không lâu, nhiệm vụ béo bở nhất là đi tiêu diệt sào huyệt Nhộng trùng – đã bị đội lính đánh thuê của Tắc Sắc giành được. Ba chiếc thiết giáp hạng nhẹ của đội đã lên đường làm nhiệm vụ, thế nhưng đến giờ vẫn chưa trở về. Không ít người đoán rằng họ sẽ không bao giờ trở về được nữa.
“Lần này Tắc Sắc quả thật nông cạn. Sào huyệt Nhộng trùng lớn như vậy mà cũng dám nhận, đội đó ít người như vậy sao mà đủ sức làm.”
“Tôi nghe nói anh ta vừa mới chiêu mộ được người mới.”
“Đi tìm chết à? Người mới gia nhập mà cũng đi, ngại mình sống lâu quá hay sao?”
“Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, những sào huyệt trùng đó cũng cần phải có người đi xử lý. Nếu Tắc Sắc thất bại thì quân đội có công bố nhiệm vụ lại lần nữa không?”
“Cũng có thể quân đội sẽ tự mình làm.”
“Ai mà biết được.”
Trong đại sảnh, một số người đang tán gẫu, một số khác thì đi nhận nhiệm vụ, cũng có một số lính đánh thuê trở về an toàn đến nhận “Quân công”.
“Quân công” là cách nói vui của các lính đánh thuê. Khi lính đánh thuê hoàn thành nhiệm vụ sống sót trở về thì có thể đến chỗ quản lý nhận về một khoản tiền điện tử. Số tiền đó được chuyển trực tiếp vào tài khoản trên thiết bị liên lạc cá nhân để các lính đánh thuê trang trải cuộc sống trong căn cứ.
Có một số lính đánh thuê đến từ Phương Đông, cảm thấy nói chữ 'tiền' nghe có vẻ thấp kém quá nên đã đổi thành “Quân công”.
Bỗng nhiên, bên ngoài cửa lớn của khu quản lý ồn ào náo nhiệt. Mấy lính đánh thuê đang bàn tán về sào huyệt Nhộng trùng cũng chạy ra xem, trong đó có người kinh ngạc nói: “Đó không phải là Tắc Sắc sao? Bọn họ đã trở về rồi sao?”
“Nhưng hình như đội của họ thiếu rất nhiều thành viên.”
“Ơ, tên công tử bột kia là ai?”
“Cậu ta hả? Chính là thành viên mới mà Tắc Sắc chiêu mộ lần này đó. Không chết đúng là may mắn.”
Lúc rời khỏi căn cứ, đội ngũ của Tắc Sắc có tổng cộng 31 người, thế nhưng lúc này chỉ còn 9 người, trong đó có 5 người bị nhiễm virus, đã bị cách ly.
Nghê Vũ đứng ở vị trí cuối cùng trong đội ngũ. Cậu vẫn mang kính màu hoa mân côi nhạt, không để ý đến những lời xì xào bàn tán xung quanh, khuôn mặt nghiêm túc nhìn thẳng về phía trước.
Tắc Sắc đã làm xong thủ tục. Những người may mắn còn sống sót trở về lần lượt tiến lên nhận “Quân công”.
Lúc đến phiên Nghê Vũ, cậu tháo thiết bị thông tin cá nhân xuống, đưa cho một tên lính bụng bự.
Đó là một người ký sinh thỏ. Có lẽ là làm việc hăng say quá nên khuôn mặt đã hiện lên những đặc điểm của thỏ mà hắn vẫn chưa nhận ra, đôi tai thỏ màu xám bẩn thỉu cũng đã rũ xuống vai.
“Tổng cộng được 390 đồng vàng.” Người ký sinh thỏ đã làm xong thủ tục, trả lại thiết bị thông tin cá nhân cho Nghê Vũ, lộ ra hai cái răng cửa vàng khè do bị thuốc lá kém chất lượng làm ố. “Này! Như cậu mà cũng có thể ra khỏi sào huyệt Nhộng trùng à?”
Nghê Vũ cúi xuống nhìn tên béo này, học theo ngữ điệu của hắn ta mà nói: “Này! Anh như vậy mà còn chưa chịu giảm béo à?”
Người ký sinh thỏ kia tức giận đến đôi tai cũng dựng thẳng đứng: “Dám cười nhạo tôi! Cậu không biết đây là địa bàn của ai à?”
Khu quản lý lính đánh thuê thì tất nhiên là địa bàn của quân đội rồi.
Nhưng mà những quân nhân tinh anh sẽ không bao giờ bước tới những nơi như thế này, vì vậy ở đây được một đám quân nhân cấp thấp “thống trị”.
Lính đánh thuê muốn nhận được nhiệm vụ thì nhất định phải có quan hệ tốt với những người này.
Tên người ký sinh thỏ này đã được bọn lính đánh thuê nịnh bợ quen rồi, nay bỗng nhiên bị một người mới cười nhạo thì lập tức gân cổ lên đòi hỏi: “Cậu nói xin lỗi tôi mau.”
Nghê Vũ lười đến mức ngay cả nhìn hắn ta thêm lần nữa, trực tiếp đi ra cửa luôn.
Ở căn cứ này càng lâu sẽ càng hiểu rõ rằng không thể đắc tội với những nhân vật nhỏ này. Bọn lính đánh thuê đứng xem náo nhiệt đều cảm thấy người mới đến này khá thú vị, không ngừng có người lớn tiếng hỏi thăm xem tên công tử bột đó được Tắc Sắc moi ra từ đâu.
Mặc kệ là ở thời đại nào thì nơi tập trung nhiều đàn ông vẫn luôn không thiếu những lời lẽ thô tục. Không bao lâu sau, chủ đề đã bị chuyển sang “vấn đề” kia, trong đại sảnh truyền ra những tiếng cười quái dị. Hưu An, người vẫn không có hảo cảm với Nghê Vũ, bỗng nhiên rống to: “Tất cả đều câm miệng hết mịa nó đi.”
Trong căn cứ này có hai khu vực: khu quân sự và khu sinh hoạt. Phía ngoài cùng là khu quân sự do Quân đoàn 097 đóng quân – căn cứ này được gọi là Căn cứ 097 bởi vì nó được xây dựng để bảo vệ Quân đoàn 097. Bao quanh khu quân sự chính là khu sinh hoạt, nơi này có mấy chục ngàn người và người ký sinh sống cùng nhau. Tuy nhiên, mặc dù là khu sinh hoạt nhưng cũng có rất nhiều đội quân nhỏ thay phiên nhau canh gác.
Trong “thời đại nạn”, mỗi mảnh đất được chọn làm căn cứ đều trở thành khu vực khép kín. Bên trong sẽ được quản lý theo hình thức bán quân sự, mọi người đều mất tự do, ở trong những căn phòng chật hẹp giống tù nhân, ngửa đầu nhìn lên bầu trời xám xịt.
Thế nhưng, việc giữ mạng sống còn chưa đảm bảo được thì việc có được tự do hay không thật ra cũng không còn quan trọng nữa.
Được sống tiếp mới là vấn đề quan trọng nhất.
Sau khi ra khỏi khu quản lý lính đánh thuê, Nghê Vũ liền chia tay đám người Tắc Sắc. Cậu không phải là thành viên của đội Tắc Sắc, không cần phải qua lại với họ sau khi nhiệm vụ kết thúc.
Ở căn cứ, ban đêm và ban ngày cũng không có gì khác nhau. Mặc dù mặt trời đã lặn, nhưng vì đề phòng sinh vật biến dị tấn công mà mọi ngóc ngách trong căn cứ đều được đèn năng lượng công suất cao chiếu sáng như ban ngày.
Nghê Vũ sống ở Khu 20. Từ khu quản lý lính đánh thuê đến Khu 20 phải đi qua một “Quảng trường Dân Sinh”. Nghê Vũ nghe nói, trước khi Đại Nạn xảy ra thì quảng trường có nghĩa là trống trải, thoáng đãng, ở đó không có bất kỳ vật cản nào, là nơi thích hợp cho người ta đến để tập thể dục, đi bộ, thậm chí là khiêu vũ.
Thế nhưng bây giờ, chức năng của quảng trường đã thay đổi.
Người không có năng lực làm lính đánh thuê thì cũng cần phải sống. Cứ đúng giờ là quân đội sẽ phát một ít tiền điện tử để họ duy trì mức sống cơ bản nhất. Còn người muốn nâng cao chất lượng cuộc sống thì tự tìm cách, làm lính đánh thuê hay quân nhân đều có tiền cả.
Ở quảng trường có rất nhiều cửa hàng chen chúc, chỉ to bằng lồng thú hoang cỡ lớn. Ở đây cái gì cũng bán – điều kiện tiên quyết là không trái với quy định của quân đội (quy tắc của căn cứ).
Nghê Vũ không có hứng thú với những thứ khác, mỗi lần đi qua quảng trường cũng chỉ đến khu ẩm thực.
“Lại đến rồi?” Bán kẹo bông gòn không kiếm được bao nhiêu tiền, cho nên Trần không thuê được vị trí tốt để mở tiệm, chỉ có thể đứng ở một góc nhỏ ngoài rìa quảng trường.
Tuy nhiên, sạp hàng của anh ta rất đặc biệt. Trên giá lúc nào cũng cắm đầy kẹo bông gòn xinh đẹp đủ mọi màu sắc, giống như từng đám mây đẹp đẽ, thu hút đám nhóc con sinh ra ở căn cứ, chưa một lần ra ngoài khám phá thế giới bên ngoài.
Ở trong căn cứ thì không thể nhìn thấy mây. Dù cho vào thời điểm sáng nhất thì bầu trời cũng chỉ có một màu chì.
Những đứa trẻ nơi đây ngay cả đám mây có hình dạng gì cũng không biết.
Một cây kẹo bông gòn có giá 0.1 đồng vàng. Mỗi lần Trần đặt kẹo bông vào tay mấy đứa trẻ sẽ nói cho chúng biết, mây có hình dạng như thế này.
Nghê Vũ trả cho Trần 1 đồng vàng: “Làm cho tôi cái to nhất, nhiều màu sắc nhất.”
Trần cười to: “To nhất cũng không tốn nhiều tiền như vậy.”
Nghê Vũ nói: “Anh cứ cầm đi.”
Năm phút sau, kẹo bông gòn bảy màu đã được làm xong. Trần muốn làm đặc biệt nên đã làm một cây kẹo bông gòn hình thỏ.
Nghê Vũ nhíu mày: “Thỏ?”
Trong mắt cậu, thỏ không phải là thứ tốt lành gì.
Tên tai to mặt lớn ở khu quản lý lính đánh thuê kia cũng là một con thỏ.
Đám trẻ chưa từng nhìn thấy cây kẹo bông nào đẹp thế nên cứ chạy theo sau Nghê Vũ.
Nghê Vũ cắn một phát, cắn rớt cái tai thỏ ngay trước mặt bọn trẻ.
Lúc này, đứa trẻ chạy trước nhất đã bị dọa cho khóc ré lên.
Nghê Vũ cười tủm tỉm, trong mắt tràn đầy vẻ cười nhàn nhạt.
Từ cửa hàng kẹo bông gòn đi về phía tây khoảng 50m nữa sẽ có một quán ăn chuyên bán cơm thịt bò.
Lúc Nghê Vũ bước vào vẫn chưa ăn xong kẹo bông gòn.
Quán ăn rất đông khách. Nước sốt thịt ở đây đậm đặc hơn những nơi khác gấp đôi, thịt cũng nhiều, có thể phủ hết phần cơm bên dưới.
Tuy nhiên, thịt này cũng không phải là thịt bò thật sự, mà là thịt nhân tạo có vị bò.
Trong quán ngồi đầy người, phần lớn là lính đánh thuê. Nghê Vũ có hơi chần chừ – cậu tự hỏi, không biết có nên chen chúc với một đám đàn ông hôi hám hay là đi tìm một quán ăn khác rộng rãi hơn?
Sau ba phút, Nghê Vũ ngồi xuống chỗ trống trên bàn ăn lớn mười hai chỗ. Số thứ tự nhận cơm được đặt trước mặt, kẹo bông gòn trong tay cậu chỉ còn lại nửa cái đầu thỏ.
Bọn lính đánh thuê đưa mắt nhìn cậu. Cậu coi như không có ai ở đó, lười đến mức ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm.
“Mới tới à?” Có người hỏi.
“Đội Tắc Sắc đó.” Có người đáp.
Có một tên công tử bột còn sống mà ra khỏi sào huyệt Nhộng trùng – xem ra tin tức này đã được truyền ra rồi.
Dường như mọi người xung quanh đều đang bàn tán chuyện về cậu, Nghê Vũ không vui nhíu mày.
May mà lúc này cơm thịt bò của cậu đã được bưng lên. Cậu khẽ cong mắt, vùi đầu ăn, tay trái vẫn còn cầm kẹo bông gòn.
Bọn lính đánh thuê chỉ thảo luận thêm trong chốc lát. Chờ đến lúc chủ quán chuyển màn hình sang kênh tin tức riêng của “Tiêu Ngạn” thì tất cả mọi người cùng đồng thanh hét lên đầy kinh ngạc.
Nghê Vũ vẫn không ngẩng đầu, thế nhưng tay cầm muỗng đã dừng lại.
Người xuất hiện trên màn hình kia là một chàng trai tuấn tú, tóc đen, mắt đen, quân phục đen. Trên vai gắn sao màu bạc, biểu thị thân phận của anh – Thiếu tướng.
Trầm Trì, người trẻ tuổi nhất mang sao ở căn cứ “Tiêu Ngạn”.
Người con trai đang đứng bên cạnh thiếu tướng mặc một bộ lễ phục màu trắng, tóc vàng, mắt xanh.
Mỹ nhân tóc vàng mắt xanh dường như đã không còn xuất hiện nữa, ít nhất thì ở Căn cứ 097 không có.
Đám lính đánh thuê hưng phấn huýt sáo vang trời, miệng nói toàn những lời thô tục, hận không thể khiến cho thiếu tướng biến mất để mình ôm mỹ nhân về nhà.
Người duy nhất không nhìn lên màn hình là Nghê Vũ.
Cậu nhanh chóng nhét thịt nhân tạo vào trong miệng, nước sốt và dầu mỡ chảy xuống cằm cậu. Cậu nghe những người đàn ông hôi hám này la lớn – đó là bạn đời mới cưới của thiếu tướng.
“Két!”
Tiếng kéo ghế nghe thật chói tai, Nghê Vũ đứng lên.
Những lời khó nghe dừng lại trong phút chốc, ánh mắt bọn lính đánh thuê lại đặt lên người cậu lần nữa.
Một người đàn ông cao to vạm vỡ bên cạnh cậu nói: “Mẹ kiếp, cậu đụng trúng tôi rồi!”
Nghê Vũ nâng cây kẹo bông gòn hình thỏ lên, đi ra cửa quán ăn, vừa đi vừa nói: “Bởi vì mùi mồ hôi trên người ông thật khó ngửi.”
Thỉnh thoảng trên đường sẽ có quân đội tuần tra. Nghê Vũ đi thẳng về Khu 20, muốn về chỗ ở thật nhanh để ngâm mình vào nước ấm.
Tất cả những nguồn tài nguyên thiên nhiên ở căn cứ đều thuộc quyền quản lý của quân đội, nước nóng cũng không ngoại lệ.
Mỗi lần tắm nước nóng từ 30 phút trở lên thì số tiền tiêu phí còn nhiều hơn mấy lần số tiền cậu ăn cơm thịt bò và kẹo bông gòn lúc nãy.
Nhưng cậu cũng không để ý nhiều như vậy.
Cậu chỉ muốn tắm, chỉ muốn tẩy sạch mùi hôi thối trên người mình.
Cát trên sa mạc đen hôi thối, xác thối trong sào huyệt Nhộng trùng hôi thối, mùi mồ hôi trên người của đám lính đánh thuê….
Tất cả đều phải rửa sạch.
Cậu rất ghét mùi hôi thối!
Trang phục chiến đấu bị cởi xuống, hình xăm che kín nửa phần lưng cuối cùng cũng lộ diện.
Nghê Vũ đứng dưới dòng nước nóng, tháo kính màu hoa mân côi xuống, nhẹ nhàng hít hít mũi, tay phải lau thật nhanh qua khóe mắt.
Nơi đó có giọt nước mắt vừa mới rơi xuống.
Trong quán cơm thịt bò –
“Mẹ kiếp!” Một tên lính đánh thuê da trắng đột nhiên vỗ bàn la lên: “Mẹ kiếp, vừa rồi tôi cảm thấy thằng ăn kẹo bông gòn hơi quen mắt. Đó không phải là người ký sinh vừa ly hôn với Trầm Trì sao? Làm gì mà phải lưu lạc đến chỗ chúng ta vậy?”