Ai Là Chồng Nào?

Triêu Lộ Sanh Ca

Ai Là Chồng Nào?

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Cố Văn Sanh và Lưu Triêu hẹn hò, lúc ở trong công ty họ vẫn giữ thái độ như trước, đôi khi chạm mặt nhau cũng chỉ chào hỏi một cách khách sáo.
Hôm nay cũng vậy, hai người đang đi trên hành lang thì vô tình gặp nhau, bèn trò chuyện hỏi thăm một chút. Khi đi ngang qua, ngón tay Cố Văn Sanh khẽ cong lên, cọ nhẹ vào góc áo Lưu Triêu. Quá trình này chỉ diễn ra trong vài giây, Lưu Triêu dừng bước, quay đầu nhìn theo Cố Văn Sanh đã đi xa.
Buổi tối Cố Văn Sanh về nhà muộn hơn Lưu Triêu một chút, gần đây cậu thường xuyên phải tăng ca. Lưu Triêu đã nấu xong cơm tối ở nhà chờ cậu, tiểu thiếu gia đắc ý nói: “Anh cứ như cô dâu nhỏ chờ chồng đi làm về ấy.”
Lưu Triêu liếc nhìn cậu, Cố Văn Sanh giả vờ không thấy, gắp một đũa rau cần nhét vào miệng nhận xét: “Ừm —— mùi vị không tệ.”
Lưu Triêu giơ tay chạm nhẹ vào vành tai Cố Văn Sanh, tai Cố Văn Sanh hơi nhạy cảm, không kìm được rụt cổ lại. Khi rụt người lại vừa vặn kẹp lấy ngón tay Lưu Triêu.
Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên, trùng hợp chạm phải đôi mắt đang đong đầy ý cười của Lưu Triêu, tim cậu bất giác đập mạnh một nhịp, lập tức cúi đầu, hơi luống cuống nói: “Ăn cơm ăn cơm, cơm ngon lắm.”
“Ừm.”
Phản ứng của Lưu Triêu càng khiến Cố Văn Sanh thêm lúng túng.
Sau khi ăn cơm xong, Lưu Triêu bảo Cố Văn Sanh đi tắm, còn hắn thì ở lại trong bếp rửa bát.
Cố Văn Sanh tắm xong bước ra từ buồng tắm, làn da trắng nõn bị hơi nước nóng hun thành màu hồng phớt. Lưu Triêu bảo cậu nếu buồn ngủ thì đi ngủ trước, nói xong thì cũng đi tắm luôn.
Cố Văn Sanh lên giường, co chân lên, giơ ngón tay đếm.
Một, hai, ba… Lưu Triêu đã có năm ngày không chạm vào cậu rồi.
Cố Văn Sanh giật giật ngón chân, nhiệt độ trong phòng ngủ còn lâu mới cao được như trong phòng tắm, cơ thể vừa nãy còn nóng hổi đã dần trở nên mát lạnh, đến tận chân răng cũng thấy lạnh. Nhưng Cố Văn Sanh cũng không tự giác đắp chăn cho mình, tay cậu ôm lấy chân mình – động tác này thật sự có chút ấu trĩ, nhưng may mắn là Cố Văn Sanh có gương mặt đủ trẻ con, mái tóc đen mềm mại ngoan ngoãn rủ trên trán, gương mặt mang theo ý cười dịu dàng, trông vô cùng đẹp mắt.
Lưu Triêu rất nhanh đã bước ra khỏi phòng tắm, tay Cố Văn Sanh vẫn giữ nguyên động tác ôm lấy ngón chân. Hắn sải bước đến bên giường.
Đôi mắt Lưu Triêu sâu thẳm, hắn xoa xoa tóc Cố Văn Sanh, “Đang làm gì đấy?”
Trong đầu Cố Văn Sanh lúc này chỉ toàn là hình ảnh Lưu Triêu quấn khăn tắm đi đến bên giường, vô cùng gợi cảm, cậu chỉ biết trả lời theo bản năng: “Chờ anh.”
Lưu Triêu ngồi xuống bên cạnh cậu, đưa tay chạm nhẹ vào tai cậu. Vai phải Cố Văn Sanh hơi chùng xuống, Lưu Triêu kéo tay cậu lại.
Dù biết nói ra sẽ phá hỏng bầu không khí, nhưng Cố Văn Sanh vẫn mở miệng nói: “Tay em vừa chạm chân đó.”
Lưu Triêu kéo tay cậu đến gần môi mình, hơi thở phả vào tay cậu. Cậu hơi rụt ngón tay lại, sau đó Lưu Triêu cúi đầu ngậm từng ngón tay cậu vào miệng, cẩn thận liếm láp. Cố Văn Sanh thoáng ngẩn người, trơ mắt nhìn.
Cậu không biết mình có nên lên tiếng nhắc Lưu Triêu lần nữa hay không, nhưng nhìn Lưu Triêu thì hình như hắn chẳng bận tâm việc tay cậu vừa chạm chân…
Tiểu thiếu gia hơi bối rối.
Động tác sau đó của Lưu Triêu khiến cậu hoàn toàn không còn lo lắng nữa – Lưu Triêu đẩy cậu ngã xuống giường, một tay nắm lấy cổ chân cậu, chậm rãi lướt qua từng tấc da thịt, từ dưới lên trên, thậm chí còn trêu chọc cả lòng bàn chân Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh liếm môi, có chút vui vẻ hỏi: “Muốn làm sao?”
Dương vật đã cương cứng của Lưu Triêu cọ vào giữa hai chân cậu – đó chính là câu trả lời tốt nhất.
Chỗ đó của hắn đã cương cứng rất lớn, Cố Văn Sanh cảm nhận được.
Tay Lưu Triêu vuốt nhẹ qua mu bàn chân trắng nõn của cậu, Cố Văn Sanh không kìm được rụt ngón chân. Hơi thở nóng rực của Lưu Triêu phả vào cổ cậu, khiến cậu lại muốn rụt cổ.
“Giúp anh cởi quần lót.” Lưu Triêu nói.
Nếu đã muốn làm rồi thì còn mặc quần lót làm gì nữa? Cố Văn Sanh thầm trợn mắt trong lòng. Cậu đưa tay lên định kéo góc quần nhưng bị Lưu Triêu giữ lại.
Lưu Triêu lại nói: “Giúp anh cởi.” Hắn nói nhưng tay vẫn giữ chặt cổ tay Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh rướn người thấp xuống một chút, Lưu Triêu không ngăn cản, còn rút bàn tay đang đặt trên mu bàn chân cậu ra.
Cố Văn Sanh tiếp tục trườn xuống thấp hơn. Tay trái của cậu được tự do, nhưng cậu không dùng nó để chạm vào Lưu Triêu. Thay vào đó, cậu dùng răng cắn chặt mép quần lót của Lưu Triêu, kéo xuống từng chút một. Dương vật cương cứng lập tức bật ra. Cố Văn Sanh theo bản năng nhắm mắt, vật đó rất lớn, bên trên còn rỉ ra chất lỏng trong suốt. Cố Văn Sanh không chần chừ suy nghĩ mà trực tiếp ngậm lấy.
Từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rên khẽ của Lưu Triêu. Cố Văn Sanh chợt thấy có chút đắc ý. Cậu há to miệng, nuốt vào nhả ra con quái vật khổng lồ kia, tay nắm lấy phần gốc của Lưu Triêu, ngón út xinh xắn lướt nhẹ qua tinh hoàn.
Lưu Triêu suýt chút nữa đã không kìm được. Tay hắn luồn vào tóc Cố Văn Sanh. Cố Văn Sanh ngậm vào nhả ra một hồi, sau đó lè lưỡi liếm liếm lỗ sáo của Lưu Triêu, rồi ngước mắt nhìn lên.
Lưu Triêu đang nhìn chăm chú vào cậu. Cố Văn Sanh lè lưỡi, vô cùng gợi tình liếm láp phần thân dương vật của hắn.
Cố Văn Sanh đang dụ dỗ hắn. Ngay cả trước khi hai người hẹn hò, tiểu thiếu gia đã lén nghĩ đến chuyện làm sao để khiến Lưu Triêu “tinh trùng lên não”.
Chỉ là cậu có tà tâm nhưng không có gan, chỉ có ý tưởng chứ chưa dám thực hiện.
Bây giờ hai người đã hẹn hò, cậu mới có gan dụ dỗ Lưu Triêu – và Lưu Triêu đúng là đã bị cậu dụ dỗ thành công.
Lưu Triêu đã có chút không thể chờ đợi hơn nữa mà muốn đâm thúc vào tiểu huyệt mềm mại kia ngay bây giờ. Hắn kéo Cố Văn Sanh lại, trao một nụ hôn ướt át với cậu. Nước bọt từ miệng cả hai chảy xuống. Trên tay Lưu Triêu bóp gel bôi trơn, chất lỏng lành lạnh chảy trên tay hắn. Hắn mò đến miệng huyệt mềm mại, mắt cũng vừa vặn chạm phải đôi mắt ướt nhèm của Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh dùng tóc cọ cọ lên vai hắn, có chút không cam lòng nói: “Anh còn chưa bắn mà… ưmm…”
Lưu Triêu đâm nửa ngón tay vào trong cơ thể cậu.
Cố Văn Sanh ưm ưm hai tiếng. Sau khi cơ thể dần quen với cảm giác có vật lạ xâm nhập, tay cậu lại bắt đầu không yên, “Anh vẫn chưa bắn mà…” Cậu nắm chặt dương vật của Lưu Triêu, nhẹ nhàng tuốt. Lưu Triêu cùng lúc đó thêm một ngón tay nữa, cả hai ngón tay bắt đầu ra vào.
Mỗi lần Cố Văn Sanh lên xuống, ngón tay của Lưu Triêu lại tiến sâu thêm một chút.
Cuối cùng thì Cố Văn Sanh không chịu nổi nữa, buông tay mở chân ra hiệu cho hắn tiến vào.
Lưu Triêu lấy chất lỏng chảy ra từ phía trước, lau qua lau lại trên miệng huyệt đã được mở rộng đến mềm mại ướt át của Cố Văn Sanh, cọ thêm mấy lần rồi cắm vào.
Dương vật cương cứng thô to tách thịt đường ruột ra tiến vào cơ thể, lưng Cố Văn Sanh căng thẳng, hai chân móc chặt lấy người Lưu Triêu.
Hậu huyệt của Cố Văn Sanh bao bọc chặt chẽ dương vật của Lưu Triêu. Lưu Triêu di chuyển vài lần, tinh hoàn lắc lư vỗ nhẹ lên mông Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh tự tuốt dương vật của mình vài lần, sau đó để nó lay động dưới sự thúc đẩy va chạm của Lưu Triêu.
“Sâu quá.” Cố Văn Sanh lay động hông mình để phối hợp với động tác của Lưu Triêu. Dương vật đâm vào hậu huyệt phát ra tiếng nước vô cùng xấu hổ, âm thanh “bạch bạch” đầy ẩm ướt đủ khiến người ta phát điên không ngừng vang lên bên tai cả hai.
“Sâu lắm sao?” Lưu Triêu làm chuyện xấu, thúc mạnh vào bên trong.
Khi bị đâm vào điểm nhạy cảm nhất kia, ngón chân trắng nõn mềm mại của Cố Văn Sanh nhanh chóng co rút lại. Lưu Triêu nắm lấy chân cậu, khiến hai chân cậu mở rộng hơn nữa. Tiếng va chạm không dứt bên tai, Lưu Triêu nghiêng đầu liếm lên bắp chân cậu.
Cố Văn Sanh không chịu nổi, cảm giác ngứa ngáy ẩm ướt khiến cậu không khép được môi mình. Tiếng rên rỉ tuôn ra từ trong miệng cậu, âm thanh nhuốm đầy sắc tình dâm mỹ, khiến động tác của người ở trên cậu càng thêm hung ác.
“Ai là chồng nào?” Lưu Triêu đột nhiên kề đến bên tai cậu nói.
Đầu óc Cố Văn Sanh đã nhũn ra như bột, hoàn toàn không hiểu Lưu Triêu đang nói gì.
Cậu suy nghĩ chừng một phút, mới nhớ ra chuyện mình trêu chọc hắn trên bàn ăn lúc nãy.
Lưu Triêu lại đâm sâu thêm một chút, “Hả?”
“A…” Tay Cố Văn Sanh nắm lấy lưng Lưu Triêu. Thật ra cậu đã từng nghĩ đến chuyện trên giường thì nên gọi Lưu Triêu là gì rồi, cậu nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy “A Triêu” là thích hợp nhất. Cho nên bây giờ cậu mềm mại gọi một tiếng “A Triêu”, như đang xin hắn khoan dung.
Dương vật của Lưu Triêu đang chôn trong cơ thể cậu hình như mới nhúc nhích một cái. Cố Văn Sanh nghĩ là mình gọi đúng rồi, nhưng giây sau, vật to lớn trong cơ thể lại thúc mạnh lên. Lưu Triêu nói: “Chưa đủ.”
Hắn muốn nhận được càng nhiều hơn từ con người tên Cố Văn Sanh này, mọi tham lam của hắn đều bắt nguồn từ Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh bị làm đến nỗi tiếng nói cũng vỡ vụn. Biết gọi A Triêu không có tác dụng, đành phải nói: “Anh… là, a, anh là…”
“Là gì nào?”
Cố Văn Sanh cảm thấy Lưu Triêu thật xấu tính. Ngón tay cậu vân vê dương vật của mình, vừa tuốt vừa khẽ rên rỉ chịu đựng va chạm mãnh liệt từ Lưu Triêu.
Lưu Triêu biết mình bắt nạt tiểu thiếu gia hơi quá đáng rồi, vừa định cúi đầu hôn dỗ dành tiểu thiếu gia bị bắt nạt, nhưng ngay lúc này Cố Văn Sanh lại ngẩng đầu lên, ghé vào tai hắn nói: “Anh là chồng em.”
Thế là Cố Văn Sanh càng bị bắt nạt dã man hơn.
Sau khi cậu bắn một lần, dương vật theo động tác đâm thúc của Lưu Triêu vô lực lay động. Cố Văn Sanh tự cảm thấy mình thật đáng thương, rồi lại không kìm được nhấc mông lên nghênh đón Lưu Triêu.
Cậu thích Lưu Triêu nhiều như vậy, và Lưu Triêu cũng thích cậu.
— Mà nếu như tinh lực Lưu Triêu không dồi dào như thế thì sẽ tốt hơn.
Cuối cùng Lưu Triêu đâm sâu mấy lần, rồi bắn vào trong cơ thể Cố Văn Sanh.
Bắn xong hắn không rút ra ngay lập tức, mà đưa tay nâng mặt Cố Văn Sanh lên hôn.
Dương vật trượt ra từ hậu huyệt, kéo theo tinh dịch dính dính dài thành sợi tơ. Cố Văn Sanh hơi co lại hậu huyệt, trách móc Lưu Triêu: “Anh lâu quá.”
Lưu Triêu ngồi dậy, lấy nước trên tủ đầu giường đưa cho Cố Văn Sanh. “Ngồi dậy uống nước đi, cổ họng em khàn rồi kìa.”
Cố Văn Sanh được Lưu Triêu đỡ dậy, nhe răng nhếch miệng cười: “Là lỗi ai?”
“Anh.” Lưu Triêu thoải mái thừa nhận. Hắn uống trước một hớp, sau đó mới đưa cho Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh đang muốn nhận cốc và đưa vào miệng, tay Lưu Triêu đang cầm cốc lại xoay một cái, đổi sang chỗ mà mình vừa mới kề miệng uống.
Cố Văn Sanh chớp mắt mấy cái, rồi uống nước.
Từ rất lâu trước đây, chỉ cần là nước mà Lưu Triêu đưa cho Cố Văn Sanh, hắn sẽ là người uống trước nhất – đây là chi tiết nhỏ mà Cố Văn Sanh chưa từng phát hiện, cũng là tư tâm nhỏ của Lưu Triêu.
Trước kia vì thích em nên mới âm thầm lén lút làm chuyện mờ ám, cuối cùng thì bây giờ cũng đã có thể quang minh chính đại làm cho em xem rồi.