Chương 16: Diêm vương đến cửa

Tuý Quỳnh Chi

Chương 16: Diêm vương đến cửa

Tuý Quỳnh Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhớ lại việc Tư Đồ Thịnh từng dùng điển cố để cảnh cáo mình, Sở Lâm Lang vội vàng bày tỏ rằng nàng không phải là người phụ nữ lạm quyền, không dám can dự vào chuyện của phu quân.
Tư Đồ Thịnh nghe vậy không nhịn được mà hơi nhíu mày: "Phu nhân cho rằng ý ta nói là như vậy sao?"
Hắn ta cười tự giễu rồi giải thích: "Hai vị nữ tử này tài trí thông minh, không hề thua kém nam nhi cùng thời, tuy thân là nữ nhi nhưng lại có thể giúp nước yên dân, chứ không như những kẻ hủ lậu, thiển cận kia chỉ biết chê bai mà không biết chấp nhận..."
Sở Lâm Lang chớp chớp mắt, thử thăm dò: "Vậy... Tư Đồ đại nhân nói những điều này là kể chuyện xưa, hay là... khen ngợi nô gia?"
Tư Đồ Thịnh nghĩ một lát, thản nhiên nói: "Tại hạ có việc cầu xin, tất nhiên phải nói lời dễ nghe, tiếc là tài tâng bốc (*) so với phu nhân vẫn kém một chút..."
(*Tài đội mũ cao ở đây chỉ tài ăn nói, tâng bốc người khác.)
Sở Lâm Lang thở phào, vội cười hì hì nói: "Ta từ nhỏ ít đọc sách, tất nhiên nghe không hiểu lời lẽ uyên thâm của tiên sinh, ngài có việc gì cần nô gia giúp, cứ nói thẳng là được."
Cái danh sách các khoản mục địa phương này có gì quan trọng chứ? Cần gì phải tâng bốc nàng như vậy? Sau này nàng nhất định sẽ sai người đưa đến.
Tư Đồ Thịnh cảm tạ Sở phu nhân rồi định quay người rời đi. Nhưng vừa đi được mấy bước, hắn ta lại dừng lại, quay đầu cân nhắc một chút rồi hỏi: "... Chu đại nhân đối đãi với phu nhân có tốt không?"
Sở Lâm Lang nói chuyện với vị này phải hết sức cẩn trọng, nghe hắn ta đột nhiên hỏi vậy, nàng ngẩn người, nhưng miệng đã lập tức đáp: "Chàng ấy là phu quân của ta, tất nhiên đối đãi ta rất tốt."
Tư Đồ Thịnh liếc nhìn Sở Lâm Lang, khóe miệng dường như mang chút ý châm chọc: "Thấy phu nhân hết lòng giúp đỡ lang quân, mong hắn một đường thăng tiến, không biết có từng nghe câu 'Hối giáo phu quân mịch phong hầu' chưa?" (*)
(*Hối giáo phu quân mịch phong hầu mang nghĩa là hối tiếc vì đã bảo phu quân tìm cách được phong tước hầu.)
Tư Đồ Thịnh im lặng một lúc, tiếp tục nói: "Cần biết việc trên đời đều có được có mất. Phu nhân phải biết dừng đúng lúc, tránh để mất nhiều hơn được.."
Nói xong, hắn ta cũng không nói thêm gì nữa rồi quay người ung dung rời đi.
Vị này nói chuyện vốn lúc nào cũng úp mở, Sở Lâm Lang luôn không hiểu được thái độ thật sự của y.
Nàng nghe mà đầu óc mơ hồ, liền vô thức bước lên mấy bước, đứng từ chùa núi trên cao nhìn Tư Đồ Thịnh men theo con đường vừa tới, sải bước đi xuống núi.
Nhìn con đường nhỏ hắn ta đi, Sở Lâm Lang chợt nhận ra: Chẳng lẽ... hắn ta vừa rồi nhìn thấy mình từ núi đối diện nên mới men theo con đường núi nhỏ này mà tới như vậy sao?
Nếu vậy, những lời của mấy bà nhiều chuyện, hắn ta nhất định cũng đã nghe thấy rồi.
Chắc chắn là nghe Chu Tùy An bị thê tử hung dữ quản lý chặt chẽ, ngay cả nạp thiếp để nối dõi tông đường cũng không dám, Tư Đồ Thịnh mới nói như vậy chứ?
Lời nói ẩn ý chẳng lẽ đang ám chỉ Chu Tùy An sau này làm quan to sẽ bỏ rơi thê tử nghèo hèn? Không đúng, nếu quan nhân đắc tội với hắn ta, hắn ta hẳn nên coi mấy lời đồn đại vô căn cứ đó là trò cười mà nghe.
Dù sao đường đường là tri huyện một châu lại bị phu nhân quản lý hậu viện nắm quyền hành, ngay cả việc nạp thiếp để nối dõi cũng không được thì phải là hạng người bất lực vô dụng đến mức nào chứ?
Nàng hiểu ý ngầm của Tư Đồ Thịnh lúc nãy rồi. Câu "hối giáo phu quân mịch phong hầu" kia, hẳn là Tư Đồ Thịnh đang mỉa mai nàng rằng nếu ghen tuông như vậy, chi bằng ở vùng quê nghèo này sống yên ổn cả đời với phu quân bất lực vô dụng không có tiền đồ đi?
Như vậy chẳng phải là làm lỡ tiền đồ của Chu Tùy An sao?... Hối giáo phu quân mịch phong hầu, quả thật có chút đạo lý. Nếu nàng và Chu Tùy An cứ sống nghèo khổ ở quê, mỗi ngày lo toan chuyện cơm ăn áo mặc, cho dù nàng không thể sinh nở cũng sẽ không có chuyện sóng gió nạp thiếp như bây giờ.
Nhưng Chu Tùy An ngoài là phu quân còn là ân nhân cứu mạng của nàng. Tình có thể nhạt, nghĩa thì mãi còn!
Nàng sao có thể vì suy nghĩ nhỏ nhen của mình mà hủy hoại đi tiền đồ tốt đẹp của phu quân?
Sở Lâm Lang không phải như vị phu nhân của viên thư lại kia, cho dù tay có cầm cơm trộn mỡ lợn, cũng không nỡ lòng cho phu quân ăn...
Trên đường về hôm đó, Sở Lâm Lang có hơi lơ đễnh, ngay cả tri phủ phu nhân hỏi mấy lần cũng suýt không đáp lời được.
Khi về đến nhà, Đông Tuyết lén báo với nàng, nói hôm nay bà lão nhân lúc nàng không có nhà mà tìm mấy bà mối về.
Nếu là trước kia, Sở Lâm Lang nhất định sẽ dập tắt ý định này ngay lập tức, tuyệt không để lại hậu họa gì. Mấy chiêu trò qua lại này là vở kịch quen thuộc của mẹ chồng và nàng dâu rồi. Nhưng Đông Tuyết phát hiện, lần này nàng nói xong, đại nương tử vẫn thản nhiên như không hiểu ý.
Đông Tuyết sốt ruột, đang định nói thêm thì Sở Lâm Lang lại như không có việc gì mà nói: "Sau này bà bà làm gì cũng không cần nói cho ta nghe. Bà bà là trưởng bối trong nhà, không phải là chuyện ta có thể xen vào."
Đông Tuyết thấy chán nản, chỉ có thể đi ra ngoài, hỏi nhỏ Hạ Hà: "Đại nương tử sao vậy?"
Hạ Hà lắc đầu, chỉ đến bếp dặn nấu chút chè trái cây, để nguội ở ngoài rồi bưng vào cho đại nương tử.
Nàng cũng lờ mờ hiểu tâm trạng đại nương tử, hẳn là nàng cũng đã mệt mỏi rồi.
Quần áo tốt đến đâu, mặc lâu cũng khó tránh rách. Chẳng lẽ vì rách một chút là vứt đi mua mới? Đó là cách làm của nhà giàu có. Xuất thân nghèo khó, ai chẳng vá víu dùng cả chục năm?
Hạ Hà cảm thấy nhân duyên với đại nương tử nhà họ, e là cũng có đạo lý như vậy?
Đây là bộ áo gấm tốt nhất đại nương tử có được đời này, sau này cũng khó tìm cái khác, sao có thể vì hơi rách là tùy tiện vứt bỏ?
Đại quan nhân giờ cũng làm quan rồi, gia cảnh Chu gia cũng thay đổi, đạo vợ chồng ở với nhau e là cũng phải thay đổi một chút.
Hạ Hà thở dài, bưng chè trái cây chậm rãi bước trên lối đi lát đá trắng phủ tuyết, mong rằng đại quan nhân nhớ kỹ tình cảm của nương tử, đừng để lòng nàng cũng dần nguội lạnh mới được...
Lại nói Lục hoàng tử ở lại Liên Châu hơn nửa tháng nhưng ngoài việc chém giết mấy tên vô lại ám sát hoàng tử ra thì không có động thái gì khác.
Chẳng bao lâu, chiếu chỉ của bệ hạ được ban xuống. Nghe ý tứ dường như có phần khiển trách Lục điện hạ, sai hắn ta sớm ngày về kinh, còn việc còn lại giao cho mấy quan viên thu xếp.
Điều này khiến các quan viên mới cũ ở Liên Châu thở phào nhẹ nhõm. Họ không cầu có công, chỉ cầu vô tội, sớm đưa vị Phật này đi là được.
Trong tiệc rượu tiễn Lục hoàng tử, Chu Tùy An lại uống thêm mấy chén với Tư Đồ Thịnh.
Chu Tùy An là người thanh cao, trong lòng vốn khinh thường những thói giả dối nơi quan trường, nhưng Tư Đồ Thịnh này tuy có hơi lấn quyền nhưng làm người lại khiêm tốn, kiến thức uyên bác, rất hợp ý hắn.
Hai người nâng ly cạn chén, trò chuyện đôi chút về chuyện gia đình.
Nói đến chuyện mình chưa có con nối dõi, mẫu thân sắp xếp nạp thiếp cho hắn, Tư Đồ Thịnh liếc hắn một cái, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Chu đại nhân còn trẻ, cần gì phải nóng vội như vậy. Ta thấy ngài trên đường làm quan còn có thể thăng một bước nữa, hậu viện có quá nhiều thê thiếp ngược lại sẽ vướng chân vướng tay..."
Chu Tùy An nghe mà trong lòng có hơi dao động, vội nâng mắt lên nhìn Tư Đồ Thịnh, nhưng hắn ta chỉ mang vẻ mặt thản nhiên, nói đây là lời Lục hoàng tử khen ngợi hắn.
Có lời lẽ như vậy, Chu Tùy An về phủ cũng mang một gương mặt đỏ ửng rạng rỡ, phấn khích nói với Sở Lâm Lang rằng Tư Đồ Thiếu sư ám chỉ hắn có thể thăng một bước.
Sở Lâm Lang nghe xong lại cảm thấy mấy lời khách sáo này chỉ như lâu đài trên không, Chu Tùy An nếu quá để bụng sẽ khó tránh khỏi thất vọng.
Chu Tùy An cảm thấy Sở Lâm Lang coi thường hắn. Hắn tự cho rằng tài học của mình không thua kém vị thiếu sư Tư Đồ Thịnh kia, chỉ là thiếu chút cơ hội, không may mắn ở lại kinh thành như hắn ta thôi!
Tương lai còn dài, hắn, Chu Tùy An này sớm muộn gì cũng sẽ vào kinh làm quan, làm rạng danh gia tộc họ Chu!
Sở Lâm Lang mỉm cười lắng nghe, vui vẻ nói: "Đúng đúng, phu quân nhà ta quả thật hơn nhiều người trong kinh thành, ta chỉ đợi được đội mũ phượng áo choàng, trở thành mệnh phụ phu nhân mà thôi!"
Chu Tùy An nắm tay Sở Lâm Lang, rất trịnh trọng mà nói: "Nương tử theo ta chịu nhiều khổ, ta sớm muộn gì cũng sẽ khiến nương tử vinh hiển vô hạn, để những kẻ coi thường nàng không dám ngẩng mắt nhìn nàng!"
Chu Tùy An khí chất ôn hòa, nhưng trong mắt vẫn mang chút tính cách trẻ con của thiếu niên. Nhưng lời này của hắn đầy vẻ gánh vác của một người đàn ông trưởng thành.
Sở Lâm Lang từ từ dựa vào lòng phu quân, giọng điệu mang chút u buồn: "Có một câu này của chàng, sau này cho dù ta có chịu thiệt thòi... cũng đáng."
Một lúc, hai vợ chồng nảy sinh chút tình cảm ấm áp hiếm có sau mấy ngày nay, Chu Tùy An thuận thế hôn lên má Sở Lâm Lang, nhưng đôi uyên ương chưa kịp quấn quýt đã nghe bên ngoài có bà tử gọi: "Đại quan nhân, phu nhân mời người qua!"
Sở Lâm Lang vội vàng thoát khỏi vòng tay Chu Tùy An, còn Chu Tùy An thì gắt gỏng: "Mẫu thân có việc gì? Nếu không gấp, lát nữa ta qua."
Lúc vừa nghe nhạc phụ Sở Hoài Thắng đến cửa, Chu Tùy An như bị bỏng, lập tức nhảy dựng lên, hơi hoảng sợ quay sang Sở Lâm Lang nói nhỏ: "Ông... ông ấy sao lại đến?"
Hắn thậm chí quên mất, Lục hoàng tử tuy đi rồi, nhưng vị nhạc phụ kia còn đáng sợ hơn cả Lục điện hạ.
Diêm vương chưa đi hết, làm sao yên tâm được?
Sở Lâm Lang thở dài, nàng sớm nên nghĩ đến Sở Hoài Thắng là người làm ăn, đều là cố gắng chiếm lấy lợi lộc. Giờ ông ta đến Liên Châu, làm sao có thể không gặp mặt con rể mà đi?
Hóa ra sau khi Lục điện hạ đi, Sở Hoài Thắng vẫn không đợi được Chu Tùy An, tức giận nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Tôn thị mắng một trận rồi lại sai người gọi Sở Lâm Lang đến gặp.
Nhưng ông ta chợt nghĩ, thay vì gọi người, chi bằng tự mình đến cửa chặn còn có thể nói rõ hơn, tránh để con nha đầu chết tiệt kia thoái thác không nhận lời.
Với tư cách là nhạc phụ, vốn không có lý do tự mình đến cửa nhà thông gia, nhưng Sở Hoài Thắng dựa vào thái độ vốn luôn ngỗ ngược trước mặt mình của đôi phu thê kia, ông lôi kéo Tôn thị, không hợp phép tắc mà tự mình đến cửa!
Triệu phu nhân vừa thấy thông gia bán muối này cũng đầu óc quay cuồng, vội vàng gọi con trai và con dâu qua, chắn cho một phòng khách đầy căng thẳng.
Thông gia đến cửa, cho dù không muốn tiếp đón đến mấy cũng phải bày tiệc đãi khách.
Khi món ăn bày đầy bàn, Sở Hoài Thắng không kiêng nể gì mà nói rõ mục đích của mình, bảo con rể xem làm sao sắp xếp tiền đồ cho anh vợ.
Nhìn cảnh tượng đó cứ như nha môn ở Liên Châu là sạp muối ông ta mở vậy.
Sở Lâm Lang không nhìn lông mày nhíu chặt của bà bà, chỉ vừa rót rượu cho phụ thân vừa hỏi: "Phụ thân có nghe nói lần này Lục hoàng tử ở huyện bên giết nhiều quan tham ô lắm không? Chỗ trống để lại thực sự không ít đấy!"
Chu Tùy An không ngờ Sở Lâm Lang lại mở đường cho phụ thân nàng như vậy, không nhịn được mà lấy tay áo che miệng, ra sức nháy mắt ra hiệu cho Sở Lâm Lang.
Nhưng Sở Lâm Lang lại như không nhìn thấy, tiếp tục mang vẻ mặt ôn hòa nói: "Tùy An nghe con nhắc đến, cũng tốn công suy nghĩ mấy việc, nhưng những vị trí trống đều liên quan đến tiền bạc. Người tiền nhiệm không chịu nổi cám dỗ nên bị chém đầu rồi. Chàng ấy nhắc với cấp trên về anh vợ của mình, cấp trên lại bảo chàng ấy cẩn trọng, nói mấy việc này cấp trên đều theo dõi chặt chẽ. Người của Lục hoàng tử còn chưa rút, nếu địa phận Liên Châu lại phạm phải tội tham ô, sợ không phải là tội bị chém đầu mà là liên lụy cả nhà cùng bị tịch thu tài sản và lưu đày... Chàng ấy về nói với con, con cũng khó xử. Phụ thân, người biết tính cách huynh trưởng con mà, thấy tiền bạc là không kìm lòng được. Con sợ huynh ấy không kiềm chế nổi, tay chân không trong sạch, liên lụy đến người. Gia sản nhà ta... nếu bị tịch thu, cũng là một khoản lớn đấy!"
Sở Nhân Phượng là cái tính nết ra sao, phụ thân hắn sao lại không biết? Nếu thật sự có được chức quan béo bở, chính là chuột sa chĩnh gạo, không ăn no căng bụng mới là lạ!
Nếu là bình thường, loại chức quan béo bở này thật khiến người ta đỏ mắt thèm thuồng. Nhưng Sở Hoài Thắng biết lời nữ nhi nói không sai, mấy ngày nay ở trạm dịch này đều nghe được là Lục hoàng tử lại chém đầu quan viên nào đó.
Những cái khác còn được, nhưng khi nghe nữ nhi nói nếu con trai làm quan có thể khiến ông bị phạt tịch thu gia sản, Sở Hoài Thắng lập tức đứng ngồi không yên.
Sở Hoài Thắng hơi tức giận nói: "Ai bảo ngươi tìm chức quan nguy hiểm vậy cho huynh trưởng ngươi, nhàn hạ chút là được rồi!"