Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử
Chương 3: Hé lộ thân thế
Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta ra tay có chừng mực, đây chỉ là vết thương nhỏ, dù không được chữa trị thì máu cũng sẽ tự cầm.
Bốn ngày sau, ta đã dựng xong mười sáu ngôi mộ, vừa đúng một nửa số mộ cần dựng.
Cũng trong ngày hôm đó, nhà ta lại đón thêm một vị khách không mời nữa.
Đó là Tào Thừa, trưởng tử của Tào gia, một trong ba đại gia tộc lừng lẫy tại kinh thành.
Tào Thừa và Liễu Vân Sơ đối đáp với nhau: “Đa tạ Liễu huynh, công lao to lớn này, Tào gia chúng ta sẽ cùng huynh chia sẻ.”
Sắc mặt Liễu Vân Sơ khó coi đến mức như sắp nhỏ nước.
Khi ta đang dựng bia lập mộ, Tào Thừa tiến đến ngồi xổm, hoàn toàn không màng bùn đất vấy bẩn bộ y phục lộng lẫy của mình, rồi đưa tay giúp ta đắp mộ.
Ta vẫn dùng lời từ chối cũ.
“Việc trong nhà ta, không tiện nhờ người ngoài. Công tử nếu muốn giúp, trừ phi cưới ta.”
Tào Thừa nhìn ta với ánh mắt đầy ý cười.
“Từ xưa đến nay chỉ có quân vương chọn bề tôi, chưa từng có bề tôi từ chối quân vương. Công chúa đã có lệnh, thần sẽ tuân theo.”
Ta cũng mỉm cười, không từ chối nữa.
Tào Thừa khó đối phó hơn Liễu Vân Sơ nhiều, ta e rằng không thể trì hoãn thêm được nữa.
Đến bây giờ thì như vậy, cũng đã đủ rồi.
Chỉ trong một đêm, những ngôi mộ còn lại đã được dựng xong.
Ta lại trì hoãn thêm một ngày, lấy cớ muốn khắc bia cho mẫu thân.
Liễu Vân Sơ và Tào Thừa đứng sau lưng ta, lặng lẽ nhìn ta từng nhát từng nhát khắc lên dòng chữ “Mộ của từ mẫu Điền Tư An”.
Ta chôn hũ tro cốt của mẫu thân dưới tấm bia, rồi lại lạy ba lạy trước mộ phần của người.
Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, sống chết khó lường.
Vì vậy, mẫu thân hãy ở lại đây, không cần theo ta mạo hiểm, cũng không cần phải lo lắng cho ta.
Cho đến khi ta hoàn thành xong những việc này, cũng không có ai đến quấy rầy nữa.
Liễu Vân Sơ im lặng nhìn ta hoàn tất mọi việc, sau đó lên tiếng: “Ngươi quả nhiên là công chúa.”
“Tại sao lại nói vậy?”
Cả hai đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
“Chẳng lẽ công chúa không biết sao?”
Ta còn tỏ ra ngạc nhiên hơn cả họ.
“Tại sao ta phải biết? Chẳng phải chính các ngươi nói ta là công chúa sao?”
Sau một lúc lâu, Tào Thừa nhìn Liễu Vân Sơ với ánh mắt kỳ lạ, rồi chủ động giải thích.
“Chuyện này kể ra thì dài dòng lắm.”
“Mười tám năm trước, bệ hạ từng lưu lạc dân gian, được một nữ lang y cứu giúp. Hai người dần nảy sinh tình cảm, hứa hẹn trọn đời. Tên của nữ lang y đó chính là Điền Tư An.”
“Dám hỏi công chúa năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Mười sáu tuổi.”
“Vậy thì không sai rồi. Mười sáu năm trước, ngày mồng ba tháng bảy, bệ hạ được nghênh đón trở về triều. Ngày mồng bốn tháng bảy, bệ hạ lên ngôi, lập nữ nhi họ Liễu làm hoàng hậu. Trong hai năm đó, bệ hạ luôn sống cùng Điền phu nhân. Chắc chắn công chúa là huyết mạch của bệ hạ.”
“Không biết ngày sinh của công chúa là vào khi nào?”
Ta nhìn thẳng vào mắt Tào Thừa, đáp: “Mồng ba tháng bảy.”
Tào Thừa khựng lại một chút, rồi đưa tay về phía ta.
“Công chúa, xe ngựa của Tào gia ta êm ái thoải mái. Lần này nhập kinh, không biết có may mắn được cùng công chúa đồng hành hay không?”
Liễu Vân Sơ với sắc mặt lạnh lùng, lập tức chặn Tào Thừa lại.
“Tào trưởng công tử vốn phong lưu phóng túng, trong xe ngựa chưa chắc đã sạch sẽ. Gia phong họ Liễu ta nghiêm chỉnh, xin công chúa cùng ngồi với ta.”
Ta có ấn tượng khá tốt với Tào Thừa.
Thế nên, ta đã lên xe ngựa của Liễu Vân Sơ.
Vừa lên xe, Liễu Vân Sơ đã rót trà. Ta cũng tự rót cho mình một chén, tay khẽ xoay chén trà.
Liễu Vân Sơ nhìn ta hai lần rồi nói: “Cách ngươi xoay chén trà, giống hệt bệ hạ.”
Ta tùy tiện đáp lời: “Ừ, vậy chắc không phải trùng hợp.”
Liễu Vân Sơ nghẹn lời, rồi lại hỏi ta: “Công chúa lần này thân thế được hé lộ, sau này phú quý vô hạn, trong lòng thật sự không vui sao?”
Ta thành thật hỏi lại: “Trầm giang tế thần, một đường hướng về cái chết. Liễu công tử cho rằng ta nên vui sao?”
Liễu Vân Sơ nhất thời mất bình tĩnh, làm đổ cả chén trà.
“Ngươi sao lại biết chuyện này? Ai đã nói với ngươi?”
Ta đỡ lấy chén trà hắn vừa làm đổ.
“Ta trẻ đẹp, phong hoa tuyệt đại, công tử nhất kiến chung tình đối với ta, không nỡ thấy ta chết nên đã nói cho ta biết chuyện này. Công tử thấy thế nào, có hợp lý không?”