Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử
Chương 4: Màn kịch của ta
Ván Cờ Của Công Chúa - Dương Dụ Hoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Vân Sơ nhíu mày lại.
“Ngươi sớm đã biết thân phận của mình, cố ý bày mưu kéo ta xuống nước.”
Ta đương nhiên biết thân phận của mình, không ai rõ ta là ai hơn chính ta.
Thật thú vị.
Ta nói dối trước mặt Liễu Vân Sơ nhưng hắn lại không thể bác bỏ lời nói dối của ta.
Trong mắt Liễu Vân Sơ lóe lên sát cơ.
Ta mỉm cười: “Công tử dám giết ta sao?”
Xe ngựa của Tào gia ngay phía sau.
Liễu Vân Sơ quả không hổ danh là đích tử thế gia, chỉ trong chốc lát đã lấy lại bình tĩnh.
“Chỉ vài ba câu nói, không có bằng chứng, mà ngươi đã muốn tính kế ta rồi sao?”
Ta kéo tay áo lên, lộ ra thủ cung sa trên cánh tay.
“Vậy ta sẽ biến thêm một trò ảo thuật cho công tử xem.”
Mấy ngày qua đào mộ, ta cố ý xắn tay áo lên, khiến không ít người đã trông thấy chấm thủ cung sa này rồi.
Ta đưa tay lên phủi nhẹ, chấm thủ cung sa liền biến mất trước mắt cả hai chúng ta.
“Công tử, sau khi xuống xe ngựa, tất cả mọi người sẽ biết rằng giữa ngươi và ta đã không còn trong sạch nữa.”
“Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, công tử không thể thoát khỏi ta đâu. Nếu ta vào cung làm điều gì không nên làm, chắc chắn sẽ bị đổ lỗi là do chuyện Tế Thần kích động, tất cả đều sẽ đổ lên đầu công tử.”
Giọng Liễu Vân Sơ càng lúc càng lạnh lùng.
“Vô liêm sỉ.”
Ta khẽ cười: “Kẻ sắp chết, hành sự tất nhiên không kiêng nể gì.”
“Nếu công tử không dám giết ta thì phải nghe theo ta.”
Một lúc lâu sau, Liễu Vân Sơ cuối cùng cũng hỏi ta.
“Ngươi muốn gì?”
Ta nhẹ giọng hơn.
“Công tử, mẫu thân ta chưa từng phụ bạc ai, thế mà bệ hạ sau khi trở về triều đã bỏ vợ cưới vợ mới, vứt bỏ mẫu thân ta như đôi dép rách. Là phận nữ nhi, ta chỉ muốn đòi lại công bằng cho mẹ mình.”
“Công tử yên tâm, dù ta có làm gì đi nữa, cũng không phải là kẻ thù của công tử.”
Liễu Vân Sơ trầm mặc hồi lâu: “Ngươi là một nữ tử tốt.”
Ta suýt bật cười vì câu nói này.
Quả nhiên Liễu Vân Sơ cũng là một nhân vật kỳ thú.
Hắn hứa với ta: “Những việc không tổn hại đến lợi ích của Liễu gia, ta có thể giúp ngươi.”
Ta hài lòng: “Tốt lắm, giờ thì ta và công tử đang yêu nhau say đắm rồi.”
Ta giơ tay đổ chén trà của Liễu Vân Sơ xuống đất.
Liễu Vân Sơ chằm chằm nhìn ta, ta thong thả nói: “Trà này không tốt cho sức khỏe, công tử đừng uống nữa.”
Tào Thừa và Liễu Vân Sơ đánh nhau trước cổng cung.
Tào Thừa vừa đánh vừa chất vấn: “Gia phong Liễu gia nghiêm cẩn là như thế này sao?”
Liễu Vân Sơ bị dồn lùi mấy bước: “Tào Thừa, ngươi đừng xen vào chuyện của người khác.”
Ta vừa ngăn Liễu Vân Sơ, vừa khuyên Tào Thừa.
“Tào công tử, ta và Liễu công tử hoàn toàn trong sạch, chấm thủ cung sa đó là ta vô tình làm mất, thực sự không liên quan gì đến Liễu công tử.”
“Vả lại, Tào công tử, ngươi đánh như thế này không giết được người đâu. Huyệt thái dương, yết hầu, gáy, thận lưng, những chỗ đó đều là huyệt hiểm, có thể đảm bảo một kích mất mạng, đại la kim tiên cũng không cứu nổi.”
Liễu Vân Sơ nghe vậy, ngoảnh lại trừng mắt nhìn ta.
Trong lúc xô đẩy nhau, ta phát hiện chiếc túi thêu hoa mai đeo bên người đã bị mất. Hai người dừng tay, rồi cùng nhau giúp ta tìm kiếm chiếc túi thêu.
Đang tìm kiếm được nửa đường, Tào Thừa và Liễu Vân Sơ bị một tiểu thái giám gọi đi, nói là bệ hạ truyền triệu.
Chỉ còn lại mình ta.
Ta liền men theo con đường tiếp tục tìm kiếm.
Những cung nữ trong cung thấy ta, đứa nào đứa nấy vội vàng cúi đầu, bước chân dồn dập, vội vã rời đi.
Ta gọi họ, cũng chẳng ai thèm đáp lại.
Họ cứ giả vờ như không nhìn thấy ta.
Ta đã trở thành một kẻ vô hình.
Liễu Hoàng hậu ghét ta, điều đó có thể hiểu được.
Huống chi việc Liễu Hoàng hậu hay ghen tuông vốn chẳng phải chuyện bí mật.
Hoàng đế con cháu thưa thớt, thường xuyên nạp phi nhưng phong thủy trong cung không dưỡng người, cứ đón một người vào lại chết một người.