Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 10
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau Tết, đại tỷ đã lâu không gặp dẫn chồng và con về nhà. Nàng chặt một chiếc chân lợn trước để đãi phụ thân. Ăn xong bữa cơm, đại tỷ đưa Hứa Nghiên đi, nói là nhờ nàng trông nom đứa trẻ.
Ngồi trên xe lừa, Hứa Nghiên lợi dụng thân hình nhỏ bé, chui vào chăn cùng với các cháu. Cơn gió này thật lạnh. Hứa Nguyễn vuốt mái tóc vàng xơ rối của tiểu muội, “Ở nhà không cho muội ăn cơm sao? Sao không lớn lên chút nào, lại còn gầy đến mức này, trên mặt chẳng còn mấy lạng thịt, nhìn thấy mà sợ.”
Hứa Nghiên nhìn tỷ phu đang đánh xe phía trước, có chút khó xử nói nhỏ: “Tính nết của cha mẹ tỷ còn lạ gì, chỉ biết ngồi ăn chờ chết. Hơn nữa trong nhà còn xảy ra chuyện, mấy năm tỷ không về nên không biết cũng là thường tình. Trước đây phụ thân sống chết đòi đi thi cử nhân, tiêu sạch tiền trong nhà, còn moi mười lăm lạng bạc của ba ca ca nữa. Đến bây giờ bọn họ vẫn chưa hồi phục lại được, trong nhà chỉ sống nhờ tiền thuê ruộng đất. Mấy tháng nay lão đầu ra phố viết thư thuê, kiếm được chút tiền là muốn ăn thịt, ông ấy chỉ biết lo cho cái miệng của mình. Ta ở nhà chỉ được cho chút cơm để không chết đói là may, ta không phải con trai lại còn không nghe lời ông ấy, nên không được ông ấy yêu thương.”
“Sao muội không đi tìm đại tỷ? Anh chị dâu cũng thế, đều ở trong một thôn mà thấy muội thành ra như vậy cũng không giúp đỡ. Muội nên mặt dày mà đến xin ăn, được bữa nào hay bữa đó.” Nói xong, Hứa Nguyễn lại ôm Hứa Nghiên khóc, nói mấy huynh muội đều số khổ, kiếp trước chắc đã giết cả nhà lão già đó, kiếp này mới phải làm con cái của ông ta.
“Khóc cái gì chứ, ta còn chưa khóc đây này. Ta thấy tỷ được tỷ phu nuông chiều đến yếu ớt rồi đó, có chút chuyện này đã rơi nước mắt. Mấy huynh tỷ chẳng phải cũng lớn lên như thế sao? Nhìn nhị ca tam ca bây giờ còn phải thuê nhà trong thôn để ở, bọn họ lại đều có mấy đứa con, nói không chừng còn đang mắc nợ nữa. Cả gia đình họ bị lão đầu làm cho không thể ngóc đầu lên nổi, nào dám xen vào chuyện ta sống chung với lão đầu chứ. Ta còn dễ dàng hơn họ một chút, lớn lên gả đi xa như tỷ, lão đầu cũng chẳng làm gì được ta, ta lại còn biết đọc biết viết, cuộc sống chắc chắn không tệ được.”
Hứa Nguyễn thấy ba đứa con đang dựng tai nghe lén, đưa tay nhéo tai từng đứa một, rồi cũng nhớ đến chuyện chính: “Tiểu Nghiên, phụ thân của tỷ phu đã qua đời rồi, bà mẫu của ta tuổi già sức yếu cũng không làm được việc gì. Ta phải đi theo tỷ phu ra ngoài chạy hàng, một chuyến đi mất hơn nửa tháng. Ta không yên tâm để ba đứa nhỏ ở nhà, nếu có chuyện gì xảy ra thì mạng ta cũng mất, nhưng tỷ phu đi một mình bên ngoài cũng không được. Cho nên đón muội đến đây, muội ở nhà chăm sóc ba đứa trẻ này giúp ta một thời gian. Trước khi đi ta sẽ chuẩn bị đầy đủ gạo lương thực, rồi để lại cho muội chút tiền. Muội cứ yên tâm ở nhà ta, thế nào? Cũng có thể bồi bổ cơ thể cho tốt.”
“Được, hiện giờ ta cũng không làm được việc gì, ở đâu cũng là ở.”
Đại tỷ phu Trần Kỳ nãy giờ không nói gì, mở lời, chỉ nghe hắn ta cười nói: “Tiểu muội đừng nói thế, muội có thể làm được nhiều việc lắm. Ta nghe tỷ tỷ của muội nói muội biết nhiều chữ, đến lúc đó còn phải phiền muội dạy dỗ mấy đứa cháu nữa. Nếu chúng không nghe lời thì cứ đánh, tỷ phu tuyệt đối không bênh vực chúng.”
Hứa Nghiên nửa thật nửa giả than phiền: “Hây, tỷ phu huynh quả nhiên là người chạy việc buôn bán bên ngoài, tính toán thật chi li, sắp xếp cho muội tuyệt đối không lãng phí một hạt gạo nào trong nhà huynh.”
Hắn ta cười lớn hai tiếng, cô em vợ này thông minh lại thú vị, nói chuyện thẳng thắn lại bạo dạn, giao tiếp với người khác cũng không hề e dè, sau này sẽ là một người tài giỏi. Hắn ta nói với giọng thân thiết: “Đón tiểu muội muội đến đây quả thật ta có lợi rồi, nhưng chúng ta là ai chứ, cháu của muội cũng không phải người ngoài, cái lợi này không rơi vào tay người ngoài, phải không? Muội cứ an tâm ở lại, về đến nhà để tỷ tỷ của muội hầm một nồi thịt chân giò thật lớn để bồi bổ cho muội. Có việc gì muội cứ nói thẳng, sau này có khó khăn thì gửi tin về, tỷ phu sẽ đến đón muội.”
“Được, tỷ phu huynh nói lời này muội ghi nhớ rồi, đại tỷ và ba cháu làm chứng cho muội đấy.”
Khởi hành vào buổi trưa, đường lại lầy lội khó đi, gần tối mới về đến nhà. Lấy trấn làm trung tâm, một nhà ở phía Nam một nhà ở phía Bắc, hai nhà cách nhau mấy chục dặm. Về đến nhà ai nấy đều lạnh đến cứng mặt, ăn vội vàng chút gì đó, ngâm chân nước nóng rồi đi ngủ, cũng không gặp được bà mẫu mà đại tỷ nói là nằm liệt giường.
Ngày hôm sau, Hứa Nghiên bị tiếng lợn kêu đánh thức. Hứa Nguyễn đang nấu cơm, thấy tiểu muội đi ra liền cười nói: “Dậy rồi, mũi có bị tắc không? Hôm qua không bị cảm lạnh chứ?”
“Không, tốt lắm, tỷ tỷ, ta đến giúp tỷ nhóm lửa.”
“Không không, không cần, một mình ta cũng làm được. Đám Tiểu An đang xem hàng xóm mổ lợn, muội cũng đi xem náo nhiệt một chút đi.”
Hứa Nghiên sờ mũi, ngượng ngùng rút lui khỏi bếp, chuyện làm bể nồi này ai cũng biết sao?
Tiếng lợn kêu đã ngừng, mạng lợn chắc cũng hết rồi. Ở cái thôn xa lạ này, nàng bước nhẹ nhàng đi về phía nhà hàng xóm, vừa bước vào cửa đã thấy người đàn ông chân dính đầy phân lợn chống tay nhảy ra khỏi chuồng lợn.
Đây chẳng phải là người đó sao? Sao ở đây cũng có thể gặp được?