Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Tiểu Quỳ bị lừa và kế hoạch của Hoàng phu nhân
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phụ thân, người lừa con! Tiểu Hoa vẫn còn ở đây mà!” Tối đến, con bé cùng mẫu thân lùa bò lợn về nhà. Thấy vẫn còn bốn con dê, y hệt hôm qua, nó sờ từng con một rồi chạy ngay vào nhà, việc đầu tiên là tìm phụ thân, người mà nó cho là hay lừa dối.
“Tiểu Hoa bị con ăn vào trưa nay rồi. Con kia là đệ đệ của Tiểu Hoa, tên là Đại Hoa.” Đồ Đại Ngưu không chịu thừa nhận, ôm lấy tiểu nha đầu đang trèo lên người mình, tiếp tục lừa gạt.
“Người lại lừa con nữa! Chỉ có Tiểu Hoa thôi chứ làm gì có Đại Hoa nào.” Đồ Tiểu Quỳ thấy hắn vẫn lừa mình, ôm cổ hắn, định đánh vào miệng hắn. Mẫu thân của bé từng dùng đế giày đánh vào miệng phụ thân khi phụ thân lừa dối người khác.
Đồ Đại Ngưu ngửa đầu ra sau, nắm lấy hai tay con bé, nghiêm mặt nhìn nó, lạnh lùng nói: “Con ngốc rồi à? Ai dạy con dám đánh ta? Ta là lão tử của con, chỉ có ta mới được đánh con thôi.”
Đồ Tiểu Quỳ sững sờ, ngơ ngác nhìn phụ thân. Thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, con bé vừa tủi thân vừa sợ hãi, nước mắt chực trào nhưng không dám khóc lớn.
Nhìn tiểu nha đầu nghẹn ngào nước mắt chực trào, Đồ Đại Ngưu có chút đau lòng. Hắn sờ vào chỗ miệng vừa bị con bé tát một cái, không đau, chỉ là bị tát như vậy khiến uy nghiêm bị tổn hại, mất mặt quá. Lúc nãy nổi giận nên mặt mới cứng lại, có lẽ đã dọa sợ tiểu nha đầu rồi. Hắn lập tức ôm con bé vào lòng, dùng giọng điệu dịu dàng dỗ dành: “Thôi được rồi, đừng khóc nữa. Con đánh người mà còn có lý sao? Lão tử bị đánh còn chưa khóc đây này.”
Không dỗ thì còn đỡ, vừa dỗ là vỡ tổ, tiểu nha đầu ôm cổ phụ thân gào khóc lớn, nước mắt nước mũi dây đầy cổ Đồ Đại Ngưu.
Hứa Nghiên vừa lùa bò lợn đến cửa nhà thì nghe thấy tiếng Đồ Tiểu Quỳ khóc oa oa. Nàng còn tưởng nha đầu bị té ngã hay va chạm gì, không kịp lo cho bò lợn nữa, vội vàng chạy vào hỏi: “Sao vậy? Sao lại khóc thảm thiết thế?”
Đồ Đại Ngưu chột dạ, cảm giác như mình lén đánh con người ta rồi bị tìm đến tận cửa vậy. Hắn cười gượng nói: “Là ta trêu chọc con bé, ta đang dạy dỗ nó đấy.” Sợ mẫu thân của sấp nhỏ trách mình, hắn lại giải thích: “Tiểu nha đầu đánh người, còn nói ta lừa nó, trèo lên người ta định đánh vào miệng ta.”
Bàn tay Hứa Nghiên vươn ra rồi lại rụt về, nàng liếc xéo Đồ Tiểu Quỳ, nhíu mày nói: “Nên dạy! Dám đánh phụ thân con! Nuôi thành ra đứa ngốc rồi. Lần sau mà đánh nữa thì đánh trả lại đi, đánh cho tay con bé chảy máu luôn.”
Tiếng Đồ Tiểu Quỳ khóc lớn dần nhỏ lại, con bé ôm cổ phụ thân càng thêm chặt. Đồ Đại Ngưu cũng thở phào nhẹ nhõm, nhận ra hành động của tiểu nha đầu, hắn dừng lại một chút, thuận theo ý con bé mà không đặt nó xuống đất.
Thấy Hứa Nghiên đi ra hậu viện dắt bò lợn, hắn vỗ vỗ vào mông con gái, nói nhỏ: “Nghe chưa, không được đánh phụ mẫu và a gia. Bọn ta là trưởng bối, làm gì có chuyện vãn bối đánh trưởng bối? Người ta biết được đều sẽ nói Tiểu Quỳ là nha đầu ngốc đấy.”
“Vâng.” Con bé vừa sụt sịt mũi vừa đồng ý.
Thấy mẫu thân đi ra hậu viện, con bé vùng vẫy đòi xuống đất, ngẩng đầu sờ vào miệng phụ thân, khẽ hỏi: “Có đau không?”
Đồ Đại Ngưu lắc đầu, lại cảnh cáo: “Không đau cũng không được đánh! Nếu có lần sau ta sẽ nghe lời mẫu thân con, đánh ta bằng tay nào, ta sẽ dùng thanh trúc nhỏ đánh vào tay con.”
“Con biết rồi.” Bé đáp một tiếng, cứ nhìn về phía hậu viện. Thấy người vẫn chưa ra, con bé liếc nhìn phụ thân, kéo kéo vạt áo hắn, rụt rè đi về phía hậu viện.
Đồ Đại Ngưu ngồi xổm trên bậc thềm nhìn theo. Không lâu sau, hai mẫu nữ vừa nói vừa cười đi ra. Tiểu nha đầu vẻ mặt nịnh nọt kéo váy mẫu thân, ngẩng đầu lấy lòng.
Nam nhân vẫn ngồi xổm, đầu quay theo người động đậy. Nhìn thấy hai mẹ con hòa thuận vui vẻ đi qua mình rồi lại ra ngoài, hắn cảm thấy mình làm uổng công. Rõ ràng người bị đánh là mình!
Đá bay cục đất trên bậc đá, hắn khạc một bãi nước bọt, trong lòng nghĩ: “Nha đầu đều thân thiết với mẫu thân, nhi tử chắc chắn thân thiết với phụ thân.”
*
Tại Hoàng gia, Triệu bà tử gọi nha đầu bên ngoài vào dọn dẹp bát đĩa bị đập vỡ, vén rèm chắn gió để tản mùi. Chỗ vương vãi trên đất là canh gà hầm đảng sâm đã nguội. Bà ta bước vào phòng ngủ, quan sát kỹ vị phu nhân mặt mày âm trầm, đứng một bên đợi người bình tĩnh lại rồi dò hỏi: “Phu nhân, hay là lão nô đi đến Đồ gia một chuyến? Bảo bọn họ không truy cứu nữa, chúng ta đưa bạc riêng? Để đưa lão gia ra trước đã?”
Hoàng phu nhân liếc nhìn Triệu Bà tử. Giờ phút này trong nhà chỉ có bà tử theo làm của hồi môn này dám nói chuyện này với mình, nhưng kiến thức của bà ta cũng chỉ có vậy. Hoàng Tích, cái tên lão cẩu đó dám làm trái lệnh của Huyện thái gia, lén lút mang đồ vật bị dịch bệnh vào trong huyện. Chuyện này đâu phải Đồ gia không muốn truy cứu là có thể thả người được.
Nhưng vẫn phải làm ra vẻ. Nhi tử tuổi còn nhỏ, các mối quan hệ làm ăn bên ngoài vẫn nằm trong tay tên khốn chó má đó, còn không thể khiến hắn ta có ý kiến gì về mình. Hoàng phu nhân dịch dịch móng tay, nói: “Chuẩn bị nửa xe lễ vật đã sắm sửa trong nhà, lát nữa ta sẽ đi đến Đồ gia một chuyến, bà đi không có tác dụng đâu.”
“Vâng, được ạ.” Triệu bà tử quay người ra ngoài sắp xếp. Vừa đi đến cửa lại bị người bên trong gọi lại: “Bảo đầu bếp nấu cho ta một bát cháo thịt nạc, bên ngoài trời lạnh.”
Ăn bát cháo thịt nạc thanh đạm, ngửi thấy mùi hương gà hầm còn sót lại trên đất, trong lòng nàng ta hối tiếc đã phí phạm đồ tốt. Chỉ vì tên nam nhân lòng đầy chất độc đó, thật lỗ vốn!