Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Gà Trống Gặp Họa, Tiểu Quỳ Trổ Tài
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, biết Trương Mạn đã rời đi, Hứa Nghiên cũng gạt chuyện này sang một bên. Dù sao không có quan hệ thân thích gì, nàng cũng không thể thúc giục Đại Ngưu đến Ngõa Tử Lĩnh giúp đỡ Trương Mạn. Hơn nữa, đây không phải chuyện có thể giải quyết một sớm một chiều. Chỉ cần đến gần một chút thôi cũng dễ sinh ra không ít lời đàm tiếu. Người lớn có thể phân biệt được đúng sai, nhưng không thể để Tiểu Quỳ nghĩ phụ thân mình là người không đứng đắn.
“Mẫu thân, trong ruộng còn việc gì nữa không ạ?” Tiểu Quỳ bắt được châu chấu mang về cho gà ăn. Thấy Tiểu Ngư cũng sán lại gần, bé liền chia cho nhóc hai con.
“Hết rồi, con hỏi làm gì?” Hứa Nghiên đang phơi rau khô. Đã là cuối tháng Mười, chẳng bao lâu nữa sẽ có sương giá, rau xanh trong vườn mà không thu hoạch sớm sẽ bị đông lạnh hết.
“Chúng ta lên trấn đi chợ đi, ở thôn chẳng có gì vui cả.” Bé đổ túi vải đựng châu chấu, dế mèn xuống bậc thềm, bước tới muốn giúp mẫu thân thu hoạch rau, nhưng bị Hứa Nghiên đẩy ra: “Tay không rửa mà dám sờ vào rau, dơ chết đi được. Ta vừa thấy con kéo chân châu chấu lúc nó chảy ra nước xanh xanh mà.”
“Con đã lau sạch rồi.” Bé cứng miệng đi vào nhà bếp rửa tay, rồi nhấc vạt áo lên nhìn. Đến cả bé cũng không phân biệt được vệt tối màu kia là nước cỏ xanh hay máu châu chấu nữa.
Hứa Nghiên bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng không thể hiểu nổi tại sao một đứa con gái lại không thích sạch sẽ như vậy. Không, cũng không thể nói thế được. Nha đầu Tiểu Quỳ này tay dơ thì quẹt lên người, có thể mặc quần áo bẩn trên người cả ngày, nhưng thấy phân gà lại phải đi vòng, đi ngang cái hố phân còn làm bộ nhéo mũi.
“Oa~”
Nghe tiếng Tiểu Ngư khóc, Hứa Nghiên và Tiểu Quỳ đều quay lại nhìn. Chỉ thấy nhóc ôm ngón tay vừa khóc vừa chạy về phía cửa, phía sau còn có một con gà trống lớn đang đuổi theo.
“Sao thế?” Hứa Nghiên bước tới chỗ nhóc. Thấy tay nhóc vẫn còn nắm một con châu chấu chỉ còn lại cái đầu, nàng liền biết là con gà trống đã đến cướp thức ăn từ tay nhóc. Nàng cầm lấy con châu chấu ném xuống đất, rồi lật tay nhóc xem xét kỹ lưỡng. May mắn là chưa bị mổ rách da.
“Gà mổ con đúng không? Đừng khóc. Mẫu thân sẽ giết nó, chúng ta ăn thịt. Dám cướp thức ăn từ tay người, đúng là sống đủ rồi. Con xem, tay con vẫn ổn, không chảy máu này.” Hứa Nghiên nắm tay nhóc thổi phù phù, ngồi xổm đợi nhóc mắt đẫm lệ chớp chớp xem xét kỹ từng mảng da thịt trên tay. Da thịt trên người quý giá lắm, rách một chút da thôi nhóc cũng phải quấn khăn tay ba vòng dưỡng ba ngày.
Đồ Tiểu Ngư xác nhận tay mình vẫn ổn, cũng không đau nữa, liền chỉ vào con gà trống vẫn còn quanh quẩn ở cửa nói: “Giết nó, ăn thịt.”
“Giết, mẫu thân bắt đây.” Nàng kéo nhóc mập đứng dưới mái hiên, để tránh nhóc đứng trong sân vướng chân.
Nàng vào nhà lấy một nắm gạo rắc vào bên trong cổng lớn. Con gà trống sắp phải vào nồi kia lập tức vỗ cánh chạy vào trước tiên. Hứa Nghiên cúi người không động đậy, đợi nó thò cổ cúi xuống mổ ngay trước mặt mình, nàng liền nắm chặt cổ nó. Những con gà khác đang ăn gạo bị dọa sợ mà chạy tán loạn.
“Mẫu thân, con giúp người đun nước được không ạ?” Tiểu Quỳ hỏi.
“Không cần con đâu, con ra ngoài chơi đi. Mẫu thân tự làm được, con còn nhỏ mà.” Hứa Nghiên cầm dao ngồi xổm bên rãnh nước, nhổ một nhúm lông trên cổ gà, rồi một nhát dao xuống là con gà mất mạng.
“Vậy con đi gọi phụ thân về xào rau.” Bé kéo Tiểu Ngư chạy ra ngoài.
“… Quay lại.” Hứa Nghiên ngửa đầu trợn trắng mắt, bất lực nói: “Ta không xào rau, sẽ không làm hỏng con gà trống này đâu. Con không cần đi gọi phụ thân con, giờ trời còn sớm mà.”
“Ồ, vậy con không đi nữa.” Được cam kết như vậy, bé quay người lại, rồi chỉ dẫn Tiểu Ngư chơi quanh nhà.
“Hừ, con muốn ăn món ta xào còn chưa được nữa đâu, sau này đừng có mà hối hận.” Hứa Nghiên cố gắng vãn hồi thể diện cho mình, lẩm bẩm nhỏ giọng khi vào nhà nhóm lửa.
Tiếp đó là bưng chậu ra ngoài nhổ lông gà, mổ gà làm sạch bụng, chặt gà thành miếng, ngâm nước cho ra hết máu. Đồ Tiểu Quỳ đều theo sát bên cạnh, thậm chí ngồi trên ghế đẩu trước bếp canh chừng. Hứa Nghiên nghĩ con bé muốn đi chợ, liền hứa với bé: “Con ra ngoài chơi đi. Ngày mai ta dẫn con đi chợ, còn hỏi thăm biểu tẩu con xem có muốn mua gì không.”
Đồ Tiểu Quỳ kinh ngạc nhìn chằm chằm mẫu thân, nghĩ rằng mẫu thân đang muốn đuổi mình đi. Bé lắc đầu như trống bỏi, từ chối: “Trời còn sớm, lát nữa con đi.”
Thấy mẫu thân cho gà vào nồi thêm nước ngâm, con bé bật dậy, kéo tay mẫu thân nói: “Đi thôi, chúng ta dẫn Tiểu Ngư lên núi chơi, đi thăm biểu tẩu con.”
“Chẳng phải con nói trời còn sớm sao? Khoan đã, ta rửa tay đã. Lần này sao con lại không chê tay ta tanh nữa?” Nàng thuận theo lực kéo của con bé bước ra khỏi cửa. Cho đến khi ra khỏi thôn, Hứa Nghiên mới phản ứng lại, nhận ra vừa rồi Đồ Tiểu Quỳ sợ nàng ở nhà hầm gà!
“Nha đầu thối.” Hứa Nghiên vừa buồn cười vừa bực mình nhìn tiểu nha đầu đang nhảy tưng tưng phía trước, lẩm bẩm: “Toàn là mưu mẹo.”
Khi Đồ Đại Ngưu về nhà nấu cơm, Hứa Nghiên ngồi trước bếp nhóm lửa, nhìn tiểu nha đầu trong sân mà mách tội với hắn. Đồ Đại Ngưu cười lắng nghe, đậy nắp nồi lại rồi kéo nàng đứng lên. Hắn rất tự nhiên ngồi xuống nhóm lửa, đợi nàng nói xong, hắn nén lòng tự hào xuống, dỗ dành: “Lát nữa ta sẽ xử lý con bé. Nha đầu dám giở mưu mẹo với mẫu thân mình, ghê gớm thật.”
Đáng tiếc âm cuối mang theo tiếng cười đã tiết lộ cảm xúc của hắn. Bị Hứa Nghiên xấu hổ đấm một cú, nàng để lại một câu “Tiểu Quỳ giống hệt chàng”, rồi ra khỏi nhà bếp.
Đồ Đại Ngưu một mình trong nhà bếp cười ha ha, vẫy tay gọi tiểu cô nương đang nép bên cửa nhìn vào. Hắn kéo bím tóc nhỏ của con bé khen: “Khuê nữ ta đúng là nha đầu linh hoạt.”
“Giống người, giống người.” Bé đáng yêu nhón chân dựa vào đùi phụ thân.
“Miệng nhỏ này của con thì không giống ta, quá biết nói chuyện rồi.” Đồ Đại Ngưu vui vẻ cười không khép được miệng.