222. Chương 222

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn thuộc thể loại Linh Dị, chương 222 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng ngày đại thọ sáu mươi tuổi của Tề lão đầu, Đồ Đại Ngưu đã sớm hoàn tất việc chăm sóc mấy chục con lợn ở nhà, rồi tắm rửa, thay quần áo một lần nữa, cùng cả nhà lên trấn.
Đồ lão hán xoa hai bàn tay vào nhau, càng gần đến trấn ông lại càng thấy hối hận: “Ta không nên đến. Ta xuống xe đi bộ về cho rồi.”
“Đã đến đây rồi, sắp tới nơi rồi còn về làm gì? Ngồi cho vững, đừng để ngã trẹo chân.” Đồ Đại Ngưu đưa tay ra sau chắn ngang, sợ lão đầu thật sự nhảy xuống xe.
“Aiz, ta chỉ là lão già lụ khụ, nhà họ Tề ta mới chỉ gặp qua hai đứa nhỏ, sao dám vác mặt đến dự tiệc? Người ta nhìn vào lại bảo mặt dày. Cả nhà già trẻ lớn bé đều đến, nói không chừng còn có người bảo chúng ta đi ăn chực, thật đấy, để ta về đi.” Lão hán lo âu, sợ vì bản thân mà làm mất mặt nhi tử tôn tử, ông không nên nghe lời Đại Ngưu, cứ ở nhà một mình tự nấu tự ăn cho thong dong.
“Người cũng sắp sáu mươi rồi, đi xem người ta tổ chức đại thọ sáu mươi thế nào để lấy hơi ấm, sau này chúng con cũng sẽ tổ chức cho người như vậy. Ăn tiệc thôi mà, thêm mình người cũng chỉ chiếm thêm một chỗ, nhà giàu người ta không để ý chuyện đó đâu, có người đến góp vui họ còn mừng không kịp nữa là.” Đồ Đại Ngưu đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ, nếu là mình tổ chức đại thọ cho lão phụ thân, Hàng gia, Cố gia, Tề gia mang theo cả già trẻ đến thì hắn chắc chắn sẽ rất hoan nghênh, càng đông người càng náo nhiệt.
Hơn nữa, giống như Hứa Nghiên nói, lão đầu không có khuê nữ cũng chẳng có nhi tử nào khác, quanh năm suốt tháng không có họ hàng để qua lại, suốt ngày thui thủi ở nhà nuôi lợn đến mức trở nên ít nói hẳn. Đưa ông ra ngoài chơi chút, huyện thì xa xôi không có cách nào nên ông chỉ có thể trông nhà, còn trên trấn gần thế này thì nên mang ông theo, chỉ cần giải thích thêm vài câu với chủ nhà là được.
Quả nhiên, Đồ Đại Ngưu vừa nói thế, Đồ lão hán không còn kêu đòi xuống xe về nhà nữa. Sáu mươi tuổi là một cột mốc quan trọng, người có thể sống qua tuổi sáu mươi mà không đau bệnh thì không nhiều, có con cái tổ chức tiệc mừng lại càng là một vinh dự hiếm có.
Trong con ngõ ngoài cửa Tề gia đã đậu mấy chiếc xe bò. Đồ Đại Ngưu đổ đống cỏ tươi từ trên xe xuống đất, đặt thùng nước vào góc tường, buộc bò vào cọc gỗ, rồi xách theo lễ mừng thọ bước vào cổng lớn Tề gia.
Người canh giữ ở cổng là nhị nhi tử của Tề lão đại phu, hắn ta không quen biết Đồ Đại Ngưu, nhưng thấy cả nhà này đi lại quen đường quen lối nên cũng không hỏi nhiều. Hắn nhiệt tình chào hỏi rồi vẫy tay gọi một gã sai vặt đang đi ngang qua: “Ngươi đi gọi đại ca ta, nói có khách đến, ta không quen biết, để huynh ấy ra tiếp đón.”
Gã sai vặt khi đuổi kịp người nhà họ Đồ vừa bước vào cửa thì thấy đại gia đã gặp mặt họ rồi, liền lặng lẽ chuồn đi làm việc của mình.
“Con đã nói rồi mà, người ta không để ý thêm một người hay bớt một người đâu.” Ngồi trước sân khấu kịch, Đồ Đại Ngưu đưa lão phụ thân một viên thuốc an thần, rồi quay sang hỏi Hứa Nghiên: “Nàng có thấy sắc mặt Tề đại ca có chút gì đó kỳ lạ không? Cảm giác nhiệt tình hơn trước, nhưng dường như lại chẳng có gì khác ngày thường, ta không thể diễn tả được cái cảm giác đó. Hơn nữa, lúc nói chuyện với ta, huynh ấy cứ nhìn ra phía sau lưng ta. Ta tưởng huynh ấy vội đi tiếp khách khác, bảo huynh ấy cứ bận việc đi thì huynh ấy lại nói không bận.”
“Chàng đang nói gì vậy? Ta không hiểu lắm, ta cũng không nhìn chằm chằm vào huynh ấy, chẳng thấy có gì kỳ lạ hết, chắc là hôm nay nhiều việc nên chàng cảm nhận sai thôi.” Hứa Nghiên không thấy có gì bất thường, nên cũng không để ý đến Đồ Đại Ngưu. Thấy xung quanh sân khấu có những đứa trẻ khác đang chơi đùa, nàng dặn ba đứa con: “Hôm nay đến làm khách, không được nghịch ngợm, không được gây chuyện.”
“Vâng, bọn con biết rồi.” Ba tỷ đệ nhà Tiểu Quỳ đều ngẩng đầu nhìn quanh, thấy bóng dáng A Lan ngoài cửa viện, liền chạy lạch bạch ra tìm cậu ta.
“Tề tiểu ca, hôm nay huynh cũng dỗ trẻ con à?” Bên cạnh A Lan có bốn, năm đứa trẻ, đứa lớn nhất cũng chỉ bằng Tiểu Hòe, còn có cả đại chất tử của huynh ấy, vì tên khó đọc nên mọi người gọi là Tiểu Tề. Có bọn trẻ bám lấy nên thảo nào huynh ấy mãi không đi tìm họ chơi.
“Ừm, các muội mới đến à?” A Lan nhìn chằm chằm vào Tiểu Quỳ, huynh ấy thầm so sánh chiều cao của hai người. Đỉnh đầu Tiểu Quỳ chắc là ngang mũi mình. Khi nhìn vào mặt muội ấy, trong mắt không có vẻ thẹn thùng như các tỷ tỷ, muội muội của bạn học. Bấy lâu nay huynh ấy cứ ngỡ là tiểu nha đầu thôn quê tính tình thuần phác, hóa ra là vì tuổi còn quá nhỏ, chưa biết rung động?
“Tề tiểu ca, huynh nhìn ta làm gì? Đâu phải không quen biết.”
“Muội cao thật đấy. Nhị tỷ của Tiểu Bàn lớn hơn huynh một tuổi mà còn thấp hơn muội một chút, tỷ ấy đã đính hôn rồi.” Nhắc đến chuyện hôn sự, huynh ấy cảm thấy mặt hơi nóng lên, nhưng cô nương đối diện lại chẳng có phản ứng gì, vẫn cười tươi rói nhìn xuống chân, tự hào bảo rằng qua hai năm nữa muội sẽ cao bằng mẫu thân muội.
Huynh ấy ậm ừ một tiếng, không biết nên nói gì tiếp. Trước đây dường như huynh ấy có bao nhiêu chuyện nói không hết với tiểu nha đầu: chuyện ở y quán, chuyện chó mèo nhà tiểu nha đầu, chuyện đứa đại chất tử nghịch ngợm không yên của huynh ấy…
“Mèo nhà muội thế nào rồi?” Lời vừa thốt ra, huynh ấy đã muốn cắn lưỡi. Chẳng phải mấy ngày trước vừa mới gặp muội sao? Quả nhiên thấy Tiểu Quỳ nhìn với vẻ kỳ lạ rồi hỏi: “Hả? Mèo nhà ta vẫn khỏe mà.”
“Ừm. Còn lũ cá chạch chúng ta bắt thì sao? Vẫn còn nhả bùn chứ? Muội có thay nước cho chúng không?” Huynh ấy thầm may mắn vì mình nhanh trí, lập tức nghĩ ra chuyện mới để hỏi, không để tiểu nha đầu dò xét vẻ kỳ lạ của huynh ấy nữa.
“Thay nước rồi, không nhả bùn nữa, bùn trong bụng đã nhả sạch rồi. Mẫu thân ta nói đợi lần sau các huynh đến nhà ta chơi, sẽ để phụ thân ta làm món chạch om đậu phụ cho các huynh ăn.” Tiểu Quỳ không muốn tán gẫu nữa, đột nhiên cảm thấy đi nghịch bùn với trẻ con cũng vui.