Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 86: Tình yêu và sự sẵn lòng
Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực ra, người ta đến là để xin lỗi. Nhưng Khương Tư Ý không chỉ phang, mà còn phang một cách dữ dội đến mức khiến trời đất rung chuyển.
Toàn bộ ánh mắt trong văn phòng tầng một đều đổ dồn về phía Khương Tư Ý.
Thật không thể tin nổi, vợ của sếp trông rất đoan trang, khí chất thanh cao, thế mà khi ra tay lại mạnh đến nỗi ngay cả thùng rác cũng không còn nguyên hình.
Mặt Khương Tư Ý đỏ bừng như gấc, không dám mở miệng nửa lời, được Lâm Gai hộ tống, cô vội vã lủi vào văn phòng như một con mèo chạy trốn.
Cửa vừa đóng xong, cô nhìn thấy nụ cười trên môi Lâm Gai vẫn chưa tắt.
"Đừng cười nữa mà..." Đến cả đầu ngón tay Khương Tư Ý cũng ửng đỏ.
"Được, không cười nữa." Lâm Gai nói xong, vớ lấy cốc nước che đi nửa khuôn mặt, nhưng khóe môi vẫn cong lên một cách tinh nghịch.
"Lâm Gai!" Thỏ con ăn chay cũng có ngày hóa mãnh hổ. Không chỉ lấy thùng rác đập tới tấp, cô còn lao vào người Khương Tư Ý. Khương Tư Ý muốn bịt cái miệng cười gợi cảm của Lâm Gai, nhưng cú vồ của cô lại khiến cô mất đà, ngã nhào vào lòng chị. Cô bịt được miệng nhưng phải trả giá bằng việc ngồi chồm hỗm trên đùi người ta, thật là nhục nhã.
Cửa chính và cửa sổ đều bằng kính trong suốt. Tư thế này, được đặt trong bối cảnh văn phòng ngăn nắp của Lâm Gai, càng trở nên bí mật và gợi cảm.
Gương mặt vốn nóng ran, giờ lại như bốc lửa.
Cô muốn đứng dậy, nhưng một bàn tay đã giữ chặt eo cô, ép cô ngồi lại sát hơn.
Vẫn chưa dừng lại, hai cánh tay còn luồn qua hông, siết cô vào lòng.
Lâm Gai: "Đã cài dây an toàn, em yêu không sợ ngã."
Khương Tư Ý: "...Ai cần dây an toàn, em muốn xuống cơ!"
"Muốn ngồi thì ngồi, muốn đi thì chưa chắc đã đi được." Lâm Gai không buông, cằm còn tì nhẹ lên ngực em, ngước đôi mắt đắm đuối nhìn em, giọng ngọt như mật: "Sao phải ngại, mấy lần chị lao vào vì em, chị có bao giờ sợ mất mặt đâu. Em có biết, khoảnh khắc em đứng ra bảo vệ chị trông ngầu đến thế nào không? Sau này, ông Chu cứ thấy bóng chị từ xa là phải tránh đường. Vì có chị Tiểu Khương bảo kê rồi, ai dám bắt nạt chị nữa chứ."
Nghe thấy cái danh xưng "chị Tiểu Khương", Khương Tư Ý bật cười nhưng vẫn cau mày.
"Vớ vẩn."
Lâm Gai tiếp tục nịnh bợ, "Nửa đời còn lại của chị, xin phó thác hết cho chị Tiểu Khương."
Cơn sóng cảm xúc dâng trào sau nỗi sợ hãi vừa qua. Nghe những lời vừa trêu chọc vừa an ủi của Lâm Gai, lòng cô vui như pháo hoa, đôi mắt tự nhiên cong lên thành hình lưỡi liềm.
Khi Khương Tư Ý không cười, đôi mắt cô sâu thẳm như ao. Nhưng một khi đã cười, nó lại như làn sương mỏng phủ trên mặt trà vừa pha, thanh tao mà quyến rũ, khiến trái tim người đối diện tan chảy.
Cô khẽ cọ tai mình vào vành tai em, để dỗ em hạ nhiệt, để tự mình nóng lên.
Ngón tay lướt dọc sau gáy Khương Tư Ý, từ từ luồn vào mái tóc, cảm nhận hơi nóng còn vương lại trên da thịt sau cơn chấn động. Cô dịu dàng xoa bóp, để em thư giãn.
Cảm giác căng thẳng và ngượng ngùng dần tan biến qua từng nhịp thở.
Một nụ hôn được đặt nhẹ lên vành tai, đổi lại là một cái rùng mình khe khẽ.
"Đó là hoa tặng chị hở?" Cô nhìn thấy bó hồng đen trên bàn qua bờ vai Khương Tư Ý.
Khương Tư Ý gật đầu.
"...Bà xã chị có gu thật đấy." Giữa lời khen, Lâm Gai chợt ngừng lại một nhịp rất nhỏ. Cô nhìn thấy lọ thuốc nằm ngay cạnh bó hoa.
Em biết rồi?
Trong lúc tâm trí Lâm Gai còn đang quay cuồng, hai bàn tay Khương Tư Ý đã ôm mặt cô, nâng lên, buộc cô phải nhìn thẳng.
Lâm Gai: ?
Khương Tư Ý: "Chị không cần nghĩ cách giấu giếm, em đã thấy hết rồi."
Lâm Gai: ...
Lọ thuốc ở sau lưng, chẳng cần quay đầu lại.
Khương Tư Ý: "Và không phải mới thấy, em đã thấy từ hồi ở trên đảo."
Lúc đó cô không hỏi, nhưng cô biết đó là gì. Thuốc điều trị chứng sợ không gian hẹp, mất ngủ triền miên và rối loạn lo âu.
Lâm Gai để em ôm mặt mình, ngón tay miết nhẹ bên hông em, thành thật khai báo: "Bác sĩ nói uống xong đợt này là có thể thử ngưng thuốc. Khi đó, chị sẽ trở thành một người hoàn toàn bình thường, có thể dành cho em tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời."
"Chị đã dành tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên đời rồi, và tất cả những gì chị trao cho em đều luôn là tốt nhất." Khương Tư Ý cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu được sự khẩn thiết, "Tiểu Hữu, em không chỉ muốn cùng chị chia sẻ mật ngọt, mà còn muốn cùng chị gánh vác mọi đắng cay. Tất cả của em là của chị. Và ngược lại, quá khứ của chị, tương lai của chị, hạnh phúc và khổ đau của chị... tất cả, cũng là của em. Là của em."
Sự chiếm hữu mãnh liệt này của Khương Tư Ý khiến đôi mắt Lâm Gai trở nên mơ màng. Bé nai ăn cỏ nhà cô cháy thế này.
Đôi môi đỏ mọng như lời mời gọi đầy cảm xúc vì dâng trào.
Nụ hôn sâu khiến Khương Tư Ý nóng ran. Sợ rằng sẽ mất kiểm soát ngay tại đây, đôi tay đang chống trên vai Lâm Gai đẩy rồi níu, giọng nói mềm nhũn: "Đừng ở đây mà..."
Đâu làm ở đây được. Lâm Gai biết em hay ngại, cô cũng không muốn em khó xử.
Nhưng bà xã quyến rũ chết người.
Nhịn không nổi.
Bó hồng Black Baccara được Lâm Gai ôm trọn trong vòng tay suốt chặng đường, mang theo ngọn lửa tình cuồng si về đến tận nhà.
Cạch.
Cửa khép lại, bó hồng đen rơi lả tả trên giường, sắc hoa đỏ thẫm tương phản mãnh liệt trên nền ga giường hồng sương khói.
Làn da trắng như tuyết dưới nắng đông. Một bàn tay trắng ngọc ngà vân vê trên nền tuyết ấy, nhào nặn, khắc lên những dấu ấn độc quyền.
Ánh mắt Khương Tư Ý hoàn toàn tan rã. Dưới thắt lưng được lót cái gối mềm. Đôi mắt ngấn nước bị kích thích thấm đẫm đến mê dại. Mái tóc đen tuyền xõa tung trên mặt ga, bàn tay lần xuống tìm kiếm, vít mái đầu đã được buộc gọn của Lâm Gai.
Một vết cắn đỏ hồng hiện rõ trên bắp đùi non. Năm ngón tay Lâm Gai xòe rộng, dễ dàng nâng bổng đôi chân trắng nõn ngà ngà.
Đầu lưỡi tựa lưỡi dao mềm, lại như ngọn lửa, luồn lách vào sâu thẳm cơ thể Khương Tư Ý. Một cảm giác chưa từng biết đến, thiêu đốt cô đến mức từ gốc đùi lan đến tận thắt lưng như muốn tan chảy.
Cơ thể mềm nhũn mất hết sức lực, mặc cho chị tùy ý sắp đặt. Có vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, đôi môi hôn lên "đôi cánh" sau gáy, khoảnh khắc sau đã chuyển thành cắn nhẹ, rồi lại từ từ day cắn.
Đôi cánh nhỏ ửng hoàn toàn, run lên từng hồi như muốn bay đi, song Lâm Gai ngậm chặt trong môi. Khắp nơi là dấu vết của riêng Lâm Gai.
Tiếng kích thích của người trong lòng cực khẽ, nhưng phản ứng của cơ thể lại mãnh liệt đến thế. Giọt nước long lanh trượt dọc đốt ngón tay, rơi xuống mặt giường, đọng trên cánh hoa Black Baccara, tựa như giọt sương đêm.
Cô được bế đến bên cửa sổ, bàn tay thon thon chống lên mặt kính, lúc gần lúc xa theo từng nhịp chuyển động. Hơi nước lan dần trên ô cửa. Tuy không nhìn thấy gương mặt, cũng có thể thấy vành tai đang từ màu hồng chuyển sang sắc đỏ thẫm.
Vầng trăng cuối thu ngâm mình trong sương lạnh, ánh trăng trắng toát bao bọc cơ thể ửng hồng vì thủy triều, soi rọi vệt nước lấp lánh nơi xương quai xanh.
Lâm Gai nhận ra, Khương Tư Ý từng gầy đến mức vai cũng cấn người, nay được nuôi cho đầy đặn hơn.
Da thịt dưới lớp mỡ mềm ngày một căng đầy, nét non nớt dần phai, đường cong nơi bờ vai cũng trở nên mềm mại. Hai nụ hoa căng tròn nặng trĩu oằn xuống cành, tuy nhiên vòng eo em thon gọn lạ thường.
Trong nét quyến rũ vừa chớm nở kia ẩn giấu một sức hấp dẫn vô thức, nó là mời gọi thấm đẫm sức nặng của thủy triều.
Nụ hôn lướt từ bờ vai xuống hõm cổ, người con gái được hôn đến mê loạn nghiêng đầu lại tìm kiếm đôi môi chị.
Họ xâm chiếm môi lưỡi của nhau, ánh trăng ngoài sân dần lặn về tây, đôi môi quyện vào nhau nhuốm màu tuyết trắng xanh của trời đông.
Cơn tuyết lớn sau ba mùa vắng bóng lại một lần nữa bao trùm cả thành phố. Sân nhà phủ đầy tuyết trắng. Gió thổi qua, tuyết trên ngọn cây rơi lả tả, bày ra màu bạc lóa mắt.
Bình minh lên, đã gần đến giờ đi làm. Nụ hôn kết thúc trong sự luyến tiếc khôn nguôi.
Khương Tư Ý thắt đai áo khoác cho chị, chị quàng chiếc khăn ấm áp cho cô.
"Tối gặp ạ." Gương mặt Khương Tư Ý vẫn còn ửng hồng, cô vịn vai chị, đặt lên môi chị thêm một nụ hôn.
Lâm Gai: "Chị có quà cho em."
"Quà ạ? Hôm nay là lễ gì cơ?" Hình như chẳng phải ngày lễ nào, còn mấy ngày nữa mới đến giao thừa.
"Là ngày chị muốn em được vui." Lâm Gai đưa cho em một tập hồ sơ. Trong đó là toàn bộ giấy tờ bàn giao của một công ty chuyên phục chế tác phẩm nghệ thuật.
Đôi mắt Khương Tư Ý tròn xoe.
Là công ty khởi nghiệp của mẹ!
Ngày đó, khi công ty mà mẹ cô đã đổ vào không biết bao nhiêu tâm huyết bị Khương Lạc bán đi, cô và chị gái thì mới chập chững trên con đường sự nghiệp. Tuy có một khoản tài sản mẹ để lại, họ cũng lực bất tòng tâm, phải trơ mắt nhìn tâm huyết của mẹ rơi vào tay kẻ khác.
Thoắt cái đến năm nay, cả hai chị em bước sang một trang mới của cuộc đời và tài chính vững vàng.
Thực ra Khương Tư Ý muốn hỏi kinh nghiệm của Lâm Gai, học cách thu mua một công ty, để mang nơi này trở về.
Thế mà chuyện cô còn chưa kịp ngỏ lời, Lâm Gai đã âm thầm thu xếp xong xuôi.
Khương Tư Ý sững sờ nhìn một loạt giấy tờ bàn giao, "Sao chị làm mà không nói với em một tiếng..."
Lâm Gai tỉ mỉ gỡ từng lọn tóc dài của Khương Tư Ý ra khỏi chiếc khăn quàng, "Chị học từ em. Cứ âm thầm làm, không nói nhiều."
Hạnh phúc đến mức chẳng biết nói gì hơn, Khương Tư Ý lao tới ôm Lâm Gai, rúc đầu vào lòng chị, cứ thế lì ra không chịu ngẩng lên.
Cú húc bất ngờ khiến Lâm Gai phải lùi lại nửa bước, cô thốt lên "Ôi giồi". Ai bảo bé nai ăn cỏ nhà cô tay chân mảnh khảnh, chứ lúc húc người thì lực cũng chẳng phải dạng vừa.
Cô mãn nguyện tận hưởng sức nặng của em trong vòng tay, dịu dàng xoa đầu.
"Sầm Lộc giúp đó, mình phải ghi nhớ công ơn của nhỏ."
Khương Tư Ý ở trong lòng gật đầu lia lịa.
Lâm Gai khẽ búng vào vành tai hồng hồng của em.
"Đi làm thôi phó giám đốc Khương sắp muộn giờ rồi đấy."
Trận tuyết lớn đầu tiên của năm lại mang đến một tin vui quá đỗi ngọt ngào.
Lúc vào phòng trà của công ty để pha cà phê, Khương Tư Ý gọi video cho chị gái.
Khương Tư Linh và Glenda trở về Tây Bán Cầu. Giáng sinh sắp đến, Glenda nói muốn đưa tình yêu về ra mắt gia đình.
Cuộc gọi mới kết nối, Khương Tư Ý báo ngay tin vui về công ty của mẹ đã được mua lại.
Khương Tư Linh hét oai oái, dọa Glenda đang bưng con gà tây ra bàn muốn ngã lộn cổ. Glenda phải loạng choạng biểu diễn xiếc một hồi mới giữ được con gà tây yên vị trên đĩa, may mà bữa tối của họ chỉ bị xây xước nhẹ ngoài da.
Khương Tư Linh: "Tiểu Hữu với bạn con bé lo hết rồi? Đỉnh thật sự, cảm giác kiểu như có người chị em thất lạc bao năm của nhà mình được về nhà ấy."
Khương Tư Ý cũng có chung cảm giác đó. Một mảnh ghép thiếu hụt đã thất lạc từ rất lâu, nay lại trở về với cuộc đời cô một cách diệu kỳ.
Trong lúc cô tỉ mỉ khâu lại từng vết thương cho Lâm Gai, thì Lâm Gai đang lặng thầm chữa lành những mảnh vỡ trong cuộc đời cô.
Công ty đã về, Lâm Gai giao nó lại cho Khương Tư Ý, để em học cách quản lý.
Dĩ nhiên, nếu không muốn học thì chẳng sao, Lâm Gai làm hết cho vợ.
Học cách điều hành một công ty thực sự khá tốt và là một lĩnh vực hoàn toàn mới, Khương Tư Ý cực kỳ hứng thú.
Hơn nữa, ở nhà còn có sẵn một cô giáo ưu tú.
Khương Tư Ý định bàn với giám đốc Ngô, xem công ty có thể hợp tác với bộ phận Kim thạch Ngọc khí, hỗ trợ việc phục chế các tác phẩm nghệ thuật rồi đi đấu giá hay không. Bắt đầu từ lĩnh vực quen thuộc, mọi việc sẽ thuận lợi hơn.
Khương Tư Ý bưng tách cà phê quay về phòng, gõ cửa văn phòng giám đốc Ngô.
Mới gõ cửa xong, cô nghe bên trong có một tràng âm thanh hỗn loạn như đánh nhau.
Khương Tư Ý, người trước nay vẫn quen gõ cửa rồi đẩy vào ngay, khựng lại.
Tiếng gì vậy nhỉ?
Mấy giây sau, giọng giám đốc Ngô mới cất lên: "Mời vào." Giọng bất thường.
Chẳng hiểu sao, đầu Khương Tư Ý tự động hiện lên cảnh tượng ngày nào đó, cô ngồi trên đùi Lâm Gai và hôn chị ngay trong văn phòng.
Không lẽ nào...
Ngay lúc cô định đợi hay là hôm khác quay lại, thì cánh cửa mở ra.
Không phải giám đốc Ngô, mà là Đoạn Ngưng.
Gương mặt Đoạn Ngưng ửng lên một vệt hồng đáng ngờ, cái vệt hồng tuyệt đối không nên xuất hiện vào lúc chín giờ sáng. Cô nàng định chuồn ra ngoài, tuy nhiên vẫn cố diễn cho tròn vai, nói với giám đốc Ngô đang ngồi trên ghế: "Vậy, về buổi đấu giá chủ đề năm mới, tạm thời bàn đến đây thôi, lần sau có phương án tốt hơn em sẽ lại trao đổi với giám đốc Ngô."
Giám đốc Ngô vắt chân ngồi, tay cầm một cây bút điện tử quay tít. "Ừm, được, Tiểu Đoạn về làm việc đi."
Khương Tư Ý: ...
Trời ạ, Đoạn Ngưng, bà diễn vai này không hợp miếng nào.
Còn nữa, Ngô Nhất Lộ, chị đang cố tỏ ra thả lỏng nhưng lại sợ tới mức giả trân kìa.
Đoạn Ngưng mới định đi, đã bị Khương Tư Ý kéo lại, đóng sập cửa.
Đoạn Ngưng và giám đốc Ngô: ?
Khương Tư Ý lẳng lặng cài giúp Đoạn Ngưng cái cúc áo sơ mi thứ ba, không hiểu vì sao lại bung ra.
Đoạn Ngưng: !
Khương Tư Ý còn chẳng dám nhìn thẳng vào giám đốc Ngô, liếc mắt một cái rồi nói: "Giám đốc Ngô, chị cũng lau cổ đi ạ."
Giám đốc Ngô: !!
Ngô Nhất Lộ soi gương, trên cổ có một dấu son y hệt màu son của Đoạn Ngưng.
Giám đốc Ngô cạn lời, lườm Đoạn Ngưng một cái cháy mặt.
Cho chừa!
Đoạn Ngưng: .
Khương Tư Ý giống như một bà mẹ già lo liệu xong xuôi cho hai đứa con, không khí trong văn phòng ba người lúc này có chút khó xử, cô đành nói: "Hai người... tiếp đi. Giám đốc Ngô, mình liên lạc qua WeChat ạ." Nói rồi cô mỉm cười đầy ý tứ, biết điều rời đi. Còn đóng cửa lại giúp.
Trong văn phòng lại chỉ còn hai người.
"Em đã nói rồi, Tư Ý là người nhà mà..." Đoạn Ngưng chớp chớp mắt, gãi gãi mặt. Cô nàng nhìn giám đốc Ngô gương mặt hoảng, ngại và tiếc nuối.
"Hay thôi... mình tiếp tục?"
Ngô Nhất Lộ: .
.
Công ty phục chế tác phẩm nghệ thuật đã thuận lợi ký được hợp đồng hợp tác lâu dài với bộ phận Kim thạch Ngọc khí.
Giám đốc Ngô cử Đoạn Ngưng đến làm việc trực tiếp với Khương Tư Ý.
Thế là hai người họ dành cả buổi chiều để "làm việc" về chuyện làm thế nào mà Đoạn Ngưng "vớt" được chị giám đốc.
Khương Tư Ý cho rằng hai người họ kiểu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hồi trước đã thấy có dấu hiệu rồi.
Đoạn Ngưng: "Thật không mày? Tao có nghĩ nhiều đâu, mà sau đợt đấu giá mùa thu, tự nhiên chị ấy nói tao ra ngoài chọc con nhà người ta, trêu hoa ghẹo bướm miết. Mà tao còn chẳng hiểu đâu là ngoài, đâu là trong. Nhưng để chứng minh là tao không có trêu hoa ghẹo bướm, nên... tao hôn luôn."
Khương Tư Ý chống cằm, "Logic trước sau của hai chuyện này là gì?"
Đoạn Ngưng: "Nói chung là, lúc chị ta nổi giận trông cực kỳ đáng hôn, mà lúc hôn xong mặt đỏ bừng lên cũng..." Nói đến đây thì ngượng không dám nói tiếp, cười khúc khích như mèo ăn vụng.
Khương Tư Ý hiểu cả, vui vẻ cụng ly trà chiều với cô bạn.
"Yêu đương vui vẻ nhé."
Đoạn Ngưng: "Yêu đương vui vẻ!"