Xuân Muộn - Kỷ Hứa
Lời Mời Cưới Từ Hoa Thành
Xuân Muộn - Kỷ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tưởng Vọng Thư cuối cùng cũng tìm được một công việc ở tiệm sách. Công việc thường ngày của cô là sắp xếp sách và văn phòng phẩm, thỉnh thoảng có vài học sinh mua sách sẽ hỏi cô vài câu về sách.
Dù lương không cao nhưng bù lại công việc nhàn nhã, mỗi ngày chín giờ sáng đi làm và năm giờ chiều tan ca. Tan ca cô còn có thể ghé tiệm của Tưởng Kỵ phụ giúp một tay, Tưởng Vọng Thư rất hài lòng với công việc này.
Chủ tiệm sách là một phụ nữ hơn ba mươi tuổi, có vẻ rất quý Tưởng Vọng Thư, vừa phỏng vấn chưa được mấy câu đã quyết định nhận cô. Biết cô vừa trở về từ thành phố khác, bà chủ còn bảo cô có thể dời lại một hai tuần nữa mới bắt đầu đi làm, không cần vội vàng.
Tưởng Vọng Thư vốn định ngày hôm sau đi làm, nhưng trên đường về tiệm của Tưởng Kỵ, cô đã nhận được điện thoại của sếp cũ, chị Hoan.
Lúc đó cô vừa bước vào tiệm, Tưởng Kỵ đang bưng tô mì bò lên thì thấy cô đứng ở cửa từ xa. Anh đặt tô xuống bàn, mắt nhìn về phía cô, rồi thấy cô lấy điện thoại ra khỏi túi. Dường như có người gọi đến nên cô quay lưng lại, bước vài bước ra ngoài cửa tiệm.
Tưởng Kỵ nhíu mày nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ là khi tiếp tục làm việc thì lại có chút lơ đễnh, cả tâm trí đều hướng ra bên ngoài.
“A Kỵ!”
Tiếng gọi bên ngoài vang lên, Tưởng Kỵ tay đang trụng thịt bò nhưng ánh mắt lại thất thần, ngay cả tiếng gọi bên ngoài cũng không nghe thấy. Mãi đến khi dì phụ quán vỗ vào người, anh mới hoàn hồn: “A Kỵ, bên ngoài có người gọi.”
Tưởng Kỵ hoàn hồn, khẽ đáp lời, vớt thịt bò vào chén, rắc thêm nắm hành lá lên trên, rồi bưng ra ngoài.
Một ông chú đang thò đầu vào thì thấy anh bưng mì ra, vẫy đũa gọi anh lại: “A Kỵ, chưa đến tuổi chú mà đã lãng tai rồi à?”
Đó là lời trêu chọc không có ác ý, Tưởng Kỵ khẽ mỉm cười, vừa bưng tô mì bò đến bàn khách, vừa lớn tiếng hỏi chú: “Chú cần gì?”
Người đàn ông khoảng bốn năm mươi tuổi, trông có vẻ thô kệch nhưng tướng mạo lại không tệ. Trên người chú mặc bộ quần áo xám xịt, có lẽ là vừa mới tan ca. Ở tiệm của Tưởng Kỵ có rất nhiều công nhân làm ở công trường đến ăn, có lẽ vì ở đây có thể xin thêm mì miễn phí, chủ quán lại dễ gần, công nhân công trường ăn nhiều cũng không ngại nên họ rất thích đến đây ăn.
Quả nhiên, chú đưa tô cho anh: “Thêm chút mì đi.”
Tưởng Kỵ nhận lấy tô, đáp “Ừ” một tiếng, tầm mắt lại nhìn ra ngoài cửa thấy Tưởng Vọng Thư quay lưng lại với anh, tay vẫn đang cầm điện thoại.
Tưởng Vọng Thư nhận được điện thoại của sếp cũ tên Hoan. Chị ấy nói mình sắp kết hôn và muốn mời cô đến Hoa Thành dự đám cưới. Tưởng Vọng Thư muốn từ chối, vì dù có từ chối cũng không sao, dù sao thì sau này họ cũng không còn liên hệ gì nữa. Chỉ là trước đây khi còn làm việc, chị Hoan đối xử với cô rất tốt.
Trước đây Tưởng Vọng Thư làm việc ở một công ty tư nhân nhỏ, chị Hoan là chủ của công ty đó. Biết cô sống một mình nơi đất khách quê người nên thường xuyên quan tâm cô, khi đi công tác cùng, chị ấy cũng rất quan tâm chăm sóc cô. Chị ấy là một người sếp rất rộng rãi, chưa bao giờ cắt xén lương nhân viên, ngày lễ tết còn luôn phát thưởng đầy đủ cho nhân viên.
Chị Hoan rất thích cô. Năm đó Tưởng Vọng Thư đi phỏng vấn đã hứa với chị ấy sẽ làm đủ năm năm, vậy mà chưa làm được hai năm cô đã xin nghỉ, trong lòng vẫn luôn có chút áy náy. Giờ đây chị Hoan không những không nhắc chuyện cũ mà còn nhiệt tình mời cô đi tham dự đám cưới, còn nói sẽ lo tiền xe cho cô. Tưởng Vọng Thư thật sự không biết phải từ chối thế nào nên đành phải đồng ý.
Khi đi vào tiệm của Tưởng Kỵ, vẻ mặt cô hơi chùng xuống. Tưởng Kỵ có lẽ nghĩ cô lại không tìm được việc làm nên lo lắng hỏi: “Sao vậy?”
Tưởng Vọng Thư lắc đầu, tỏ vẻ không muốn nói thêm: “Anh cứ bận đi.”
Tưởng Kỵ không nói thêm gì nữa, tập trung trụng mì đang làm dở. Sau khi nhờ dì bưng cho khách thì anh mới quay sang nấu cho Tưởng Vọng Thư một tô.
Tưởng Vọng Thư không muốn ăn, có lẽ vì vừa khỏi sốt nên không có khẩu vị lắm, cũng có thể vì đang lo lắng mấy ngày nữa phải đến Hoa Thành nên cô vừa ăn vài miếng thịt bò đã đặt đũa xuống.
Tưởng Kỵ bề ngoài bận rộn với công việc nhưng thực chất vẫn luôn ngầm chú ý Tưởng Vọng Thư. Thấy cô chỉ ăn vài miếng rồi lại lười biếng dùng đũa trộn qua trộn lại đống mì trong tô, anh nhíu mày hỏi cô: “Em thấy không thoải mái à?”
Tưởng Vọng Thư lắc đầu, rồi nói thêm: “Anh cứ bận việc của anh đi.”
Tưởng Vọng Thư không muốn Tưởng Kỵ đang bận rộn lại phải phân tâm lo lắng cho cô, nhưng lời này lọt vào tai Tưởng Kỵ thì lại khiến anh cảm thấy không mấy dễ chịu. Lòng anh vốn dĩ đã có chút khó chịu vì cô cứ mãi gọi điện thoại bên ngoài, giờ đây cô lại chẳng chịu nói chuyện với anh. Trước đây cô không ở bên thì anh bận rộn cũng đành, giờ cô đã về rồi, có chuyện gì có thể quan trọng hơn cô sao?
Trong lòng Tưởng Kỵ có chút uất ức, trên mặt lại không biểu lộ gì, chỉ là tăng tốc hoàn thành công việc. Tối nay sẽ sớm dọn dẹp rồi về nhà hỏi cô sau.
Tưởng Kỵ chở cô về bằng xe điện. Trên đường Tưởng Vọng Thư cũng im lặng không nói gì, chỉ nắm lấy thanh vịn phía sau xe, nhìn cảnh vật lướt qua trên đường rồi im lặng về đến nhà.
Tưởng Vọng Thư bị gió thổi suốt đoạn đường cảm thấy hơi lạnh, về đến nhà liền muốn đi tắm. Cô định lên lầu, Tưởng Kỵ vừa dừng xe đã gọi cô lại: “Nguyệt Lượng.”
Tưởng Vọng Thư quay đầu lại, khẽ “Ừm” một tiếng đáp lời.
“Khoan đã.” anh nói.
Tưởng Kỵ cúi đầu dựng xe xong, đóng cửa lại, bỏ lại sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Anh nhìn Tưởng Vọng Thư, mũi cô hơi đỏ vì gió lạnh, trên mặt lại có vẻ ủ rũ, như đang tự giận dỗi, trông có chút đáng yêu. Tiếng “Ừm?” vừa rồi cũng như phát ra từ trong mũi, nghe mềm mại vô cùng.
Tưởng Kỵ mềm lòng, cục tức kìm nén suốt đoạn đường bỗng dưng tan biến. Anh lại thấp giọng hỏi cô: “Không thoải mái à? Hay là đang không vui?”
Tưởng Vọng Thư biết mọi cảm xúc của mình đều không qua mắt được Tưởng Kỵ. Vốn dĩ cô cũng định nói với Tưởng Kỵ chuyện đi Hoa Thành, chỉ là chưa biết mở lời ra sao.
Cô biết Hoa Thành đối với cô và Tưởng Kỵ mà nói khá đặc biệt, dù sao cô cũng đã sống ở đó sáu năm. Cô sợ Tưởng Kỵ sẽ không vui nếu cô đến đó, hơn nữa bản thân cô cũng có chút không muốn đi. Không phải vì nơi đó để lại cho cô ký ức tồi tệ đặc biệt nào, chỉ là về lại Bình Nam vài ngày, cô đã quen với việc làm một người im lặng bên cạnh Tưởng Kỵ, cảm giác này thật sự rất dễ chịu. Nếu về Hoa Thành tham dự đám cưới chắc chắn sẽ phải giao thiệp.
Nghĩ đến đây, giọng Tưởng Vọng Thư lại nghẹn ngào đôi chút: “Vài ngày nữa, có lẽ em sẽ phải đi Hoa Thành một chuyến.”
Tưởng Kỵ khựng lại, lòng anh trùng xuống: “Cái gì? Em lại đến đó làm gì?”
Đi Hoa Thành làm gì? Đi mấy ngày? Đi lúc nào thì về? Liệu có còn quay về không? Một loạt câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng Tưởng Kỵ. Anh mím môi, nuốt hết vào trong, chỉ là đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào Tưởng Vọng Thư, như thể sợ bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cô.
Tưởng Vọng Thư khẽ giải thích: “Sếp cũ của em kết hôn, mời em đến dự đám cưới của chị ấy, là thứ Bảy tuần này. Em không tiện từ chối nên đã đồng ý.”
Thì ra là đi dự đám cưới.
Tưởng Kỵ thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại cảnh giác: “Em đi mấy ngày?”
“Ừm…” Tưởng Vọng Thư cúi đầu suy nghĩ. Cô đi Hoa Thành đường xá xa xôi, đã đến Hoa Thành rồi, chắc chắn phải hẹn Hà Giao Giao. Nếu đến Hoa Thành mà không tìm cô ấy, Hà Giao Giao chắc chắn sẽ giận dỗi. Cô tính toán thời gian, nhíu mày do dự nói: “Có lẽ… ba ngày, bốn ngày?”
Tưởng Kỵ im lặng một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Anh đi cùng em.”
Tưởng Vọng Thư rõ ràng ngây người. Cô không ngờ Tưởng Kỵ lại muốn đi cùng cô, nhất thời không biết nói sao. Tưởng Kỵ khẽ ho khan, cho rằng giọng mình vừa rồi hơi cứng nhắc, lại dịu giọng hơn một chút nói: “Dù sao thì anh cũng chưa nhìn thấy nơi em từng sống.”
Lời này nghe thật đáng thương một cách kỳ lạ, lại có chút hèn mọn. Tưởng Vọng Thư nhất thời có chút không đành lòng, cô quên mất việc tiệm mì của Tưởng Kỵ có cần mở cửa không, chỉ vô thức đáp: “Được, vậy mấy ngày nữa mình cùng đi đi.”
Biểu cảm căng thẳng của Tưởng Kỵ lúc này mới giãn ra. Anh suy nghĩ rồi bổ sung: “Anh không đi cùng em đến tiệc cưới, anh chỉ đi xem xung quanh thôi.”
Tưởng Vọng Thư lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Tưởng Kỵ không tham dự tiệc cưới mà chỉ đi cùng cô đi xe tới rồi lại đi xe về… giống như đang giám sát cô vậy, như thể sợ cô đi rồi sẽ không quay lại nữa.
Đúng là mấy năm trước cô chẳng phải cũng đi rồi không quay lại sao? Cô là người đã có tiền lệ, sao có thể trách Tưởng Kỵ nghi ngờ chứ? Nếu cô là Tưởng Kỵ, thì có lẽ cô cũng không muốn nghe đến hai chữ Hoa Thành nữa.
Trái tim Tưởng Vọng Thư chợt chua xót, giống như ăn phải một quả cam thật chua vậy, một cảm xúc chua xót khó tả tràn ngập lồng ngực cô. Cô mím môi, giọng nói nhỏ dần: “Vậy chúng ta ở đó thêm mấy ngày, em dẫn anh đi xem những nơi em thường lui tới.”
Cuối cùng trong mắt Tưởng Kỵ cũng ánh lên ý cười. Sự nghi ngờ trong lòng anh cuối cùng cũng biến thành sự nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc được đi xem nơi cô đã sống những năm qua thì lòng Tưởng Kỵ khẽ rung động. Thực ra anh đã muốn đi từ lâu lắm rồi, chỉ là sợ làm phiền cô, cũng sợ gặp mặt mà không có gì để nói khiến cô khó xử nên anh chưa bao giờ đề cập đến.
Anh chưa từng nghĩ đến việc coi sáu năm không có nhau này là một nút thắt trong lòng mình, dù sao anh cũng chưa từng trách cô. Nói cho cùng thì chắc là trong lòng anh vẫn có chút để ý. Không biết sáu năm qua cô đã sống cuộc sống như thế nào, tốt đến mức ngay cả nghĩ đến anh cũng không màng tới sao?
Vì vậy, anh gần như lập tức gật đầu đồng ý, như sợ Tưởng Vọng Thư đổi ý, đến mức biên độ gật đầu cũng lớn hơn: “Được.”