Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không ai sửa thì mấy thứ đó chỉ là một đống sắt vụn, sửa xong mới thành bảo bối. Thứ đáng giá nhất trong thương vụ này chính là kỹ thuật cốt lõi nằm trong tay tôi. Nếu anh không ưng thì thôi!”
Đường Niệm Niệm quay người bỏ đi ngay. Muốn chiếm lời của cô à, đúng là mơ đẹp!
Cô đích thân đến nhà máy vớ Hồng Tú đàm phán, cùng lắm thì tốn chút thời gian và công sức.
“Từ từ đã, cô vội thế làm gì. Chuyện gì cũng phải thương lượng chứ, hay là chia đôi?”
Bát Ca cười xòa, vội vã lựa lời. Chia đôi như vậy cũng lời chán rồi.
Đường Niệm Niệm mặt vẫn không đổi sắc, bước đi càng nhanh hơn. Cô đến cổng lớn, vươn tay kéo cửa ra.
“Bốn sáu đi, vậy thì bốn sáu! Tôi bốn, cô sáu!”
Bát Ca vội vàng nhào tới, chặn cửa lại, không cho Đường Niệm Niệm ra ngoài.
Tỉ lệ bốn sáu ông ta cũng hời lắm rồi. Kỹ thuật cốt lõi nằm trong tay cô gái này, ông ta không thể nào tranh giành được.
“Thu mua hết máy làm vớ bị hỏng từ cả hai nhà máy vớ Hồng Tú và Lệ Vân về đây. Chỉ cần không hỏng quá nặng, tôi đều có thể sửa chữa được.”
Đường Niệm Niệm giao nhiệm vụ. Ở Chư Thành chỉ có hai nhà máy vớ, nhưng không phải máy làm vớ nào bị hư cũng có thể sửa chữa lại. Nếu tỉ lệ hư hỏng là 20%, vậy ít nhất cũng phải bảy, tám chục chiếc máy.
Cô đang chuẩn bị mở một nhà máy vớ nho nhỏ ở Đường Thôn. Máy móc sẽ dùng những chiếc máy làm vớ bị hỏng đó. Hiện tại cá nhân vẫn chưa thể mở nhà máy, nhưng tập thể thì được. Cô sẽ lấy danh nghĩa Đường Thôn để mở một nhà máy vớ, cô cung cấp máy móc, Đường Thôn cung cấp sức lao động.
Bằng cách đó, lực lượng lao động dư thừa ở Đường Thôn sẽ có cơ hội kiếm thêm thu nhập, gia đình cô cũng không còn bị dân làng chú ý nữa.
Giàu một mình không bằng giàu chung.
“Đã hiểu, cô cứ yên tâm, việc này cứ giao cho tôi!”
Bát Ca vỗ ngực đảm bảo, cả cái thành này không ai làm tốt việc đó ngoài ông ta.
Đường Niệm Niệm khẽ gật đầu. Cô kéo cửa, chân trước vừa bước ra lại nhớ tới một chuyện, hỏi: “Trong thành có một tên tội phạm giết người hàng loạt, chuyên nhắm vào những cô gái trẻ tuổi, anh có biết chuyện đó không?”
Sắc mặt của Bát Ca thay đổi, lắc đầu: “Tên này nhất định không phải là người chính đạo. Người làm ăn chân chính như bọn tôi tuyệt đối không làm chuyện thiếu đạo đức như vậy! Con mẹ nó, đừng để ông đây gặp được!”
Cuối năm ngoái, trong thành náo động khiến mọi người sợ hãi. Vợ ông ta cũng không dám ra ngoài. Ông ta từng phái người hỏi thăm, nhưng không có tin tức gì về tên đó, khiến vợ ông ta đến giờ vẫn không dám quấn chiếc khăn quàng cổ màu đỏ yêu thích của mình.
Vợ ông ta nhỏ hơn ông ta mười mấy tuổi, trẻ trung xinh đẹp, lại còn biết làm nũng, sinh cho ông ta một thằng cu béo mập. Bát Ca cưng vợ như trứng mỏng, tên này dám làm vợ ông ta không vui thì ông ta đương nhiên hận hắn thấu xương.
“Tôi và anh em của tôi đã phân tích, chắc hẳn tên này sống ở thành tây, cũng có thể là công nhân vệ sinh.”
Bát Ca nói tiếp.
“Sao lại nói thế?”
Đường Niệm Niệm tỏ vẻ hứng thú.
“Thời gian tên đó gây án đều vào buổi tối, hơn nữa hầu hết các nạn nhân đều xảy ra chuyện ở thành tây. Lại có vài nữ đồng chí trực ca đêm, thi thể đều rất bẩn thỉu, không chừng là dùng xe rác để giấu thi thể.”
Bát Ca nói ra suy đoán của ông ta và đám anh em của mình.
“Cũng không chắc, rất có thể là cố ý đánh lạc hướng.”
Đường Niệm Niệm ghi nhớ thành tây. Tối nào rảnh, cô sẽ đi dạo thành tây, tiện thể quàng khăn cổ màu đỏ.
“Cô gái à, trời cũng tối rồi, cô cẩn thận một chút. Tên đó tàn nhẫn độc ác, thậm chí còn thua cả súc sinh...”
Bát Ca tốt bụng nhắc nhở, nhưng Đường Niệm Niệm đã đi xa nên không nghe thấy.
Ông ta lại nghĩ đến ngày ở rừng cây, Đường Niệm Niệm nâng ông ta lên xoay mười tám vòng rồi quăng ra ngoài, không khỏi rùng mình.
“Nếu tên đó đụng phải cô gái này, cũng không biết ai sẽ thắng nhỉ?”
Bát Ca lầm bầm, còn rất mong chờ.