Chương 165

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhiều dầu thế này, trước đây có thể ăn được ba ngày.”
Bà cụ Đường thấy xót xa vô cùng, gần đây trong nhà đổ dầu cứ như đổ nước, ngay cả nhà địa chủ Tuyên ngày xưa cũng chẳng tiêu xài phung phí đến vậy.
Đường Niệm Niệm không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bà cụ.
“Cháu cứ phá của đi, một đứa phá của như cháu thì xem có chàng trai nào dám cưới không!” Bà cụ Đường vừa hùng hổ cho thêm dầu, lúc xào rau miệng vẫn không ngừng lải nhải.
“Cỏ này đều cho heo ăn, ngoài đồng bao nhiêu rau xanh không ăn, cứ nhất định đòi ăn cỏ heo, còn đổ bao nhiêu dầu vào để xào cỏ cho thơm, ngay cả nhà địa chủ Tuyên cũng chẳng phá của như cháu đâu.”
Bà cụ mắng không ngớt lời, nhưng mải chú ý đến thức ăn trong nồi nên không hề hay biết Đường Niệm Niệm bên cạnh đã biến đi đâu mất.
Một lát sau, Đường Niệm Niệm trở lại, trong tay cầm theo một nắm cỏ nữa.
“Bà ơi, bà xào đi, xem có thơm không.”
Đường Niệm Niệm lười đôi co với bà cụ, cô phải dùng sự thật để ‘vả’ thẳng vào mặt bà cụ.
Hừ!
Sắc mặt bà cụ Đường thay đổi, muốn mắng mà không biết mắng câu gì.
Một già một trẻ cứ ngơ ngác nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng bà cụ Đường cũng đành chịu thua, nghiến răng mắng: “Cháu cứ phá của đi, bà mặc kệ cháu đấy!”
Đường Niệm Niệm khẽ hừ một tiếng, ném cỏ vào chuồng gà, đàn gà liền ùa tới tranh nhau ăn.
Cô vỗ tay, quay lại, nói với bà cụ vẫn đang còn tức giận: “Cháu có đối tượng rồi.”
Thẩm Kiêu nhà cô lợi hại lắm, chẳng cần bà cụ phải lo lắng chuyện cưới xin của cô đâu.
“Bụp!”
Chiếc xẻng văng khỏi tay bà cụ Đường. Đường Mãn Kim bước vào bếp, định lấy nước ấm pha trà, một chiếc xẻng bay thẳng về phía ông, suýt nữa thì đập gãy mũi.
Khiến ông sợ hãi lùi lại mấy bước, chiếc xẻng rơi xuống đất, phát ra tiếng “choang” giòn giã.
Bà cụ Đường không có thời gian mà xót ruột cho chiếc xẻng, vội vàng hỏi: “Cháu có đối tượng từ khi nào? Nó làm gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Có công ăn việc làm không?”
Con bé chết tiệt này thật là to gan, có đối tượng là chuyện lớn như vậy mà không thèm nói với gia đình, con bé chết tiệt này đúng là ba ngày không đánh là muốn lên trời, ngứa đòn mà!
“Tiểu Lang!”
Đường Niệm Niệm cúi người nhặt xẻng lên, rửa sạch rồi đưa cho bà cụ Đường đang ngơ ngác.
Bà cụ Đường vẫn chưa thể nghĩ ra, Tiểu Lang là ai?
“Bà ơi, rau khét rồi!”
Đường Niệm Niệm nhắc nhở, cô còn muốn ăn món mã lan đầu đó.
Bà cụ Đường vội vàng xào rau, lát nữa sẽ hỏi cho ra nhẽ con bé chết tiệt kia.
Bữa tối hôm nay của nhà họ Đường vô cùng thịnh soạn, mã lan đầu xào lạp xưởng hun khói, gà rừng hầm nấm, rau xào, ốc hấp, ốc lác xào thịt ngỗng. Ốc vào mùa này là ngon nhất, ngày nào Đường Cửu Cân cũng xuống sông mò ốc.
Đường Cửu Cân xới cho mỗi người một chén cơm đầy, còn tự xới cho mình phần cơm cháy vàng giòn. Cô bé thích ăn cơm cháy chan canh nhất, thơm lừng, lại dai giòn sần sật.
“Niệm Niệm, Tiểu Lang kia có phải là cái thằng bé vẫn thường chơi với cháu hồi nhỏ đúng không? Chẳng phải thằng bé đã về Bắc Kinh rồi sao? Hai đứa quen nhau từ bao giờ thế?”
Bà cụ Đường không buồn ăn cơm, cho dù trên bàn có bày thịt rồng đi chăng nữa, bà cũng chẳng có tâm trạng nào mà ăn.
Lúc ông cụ sắp chết, điều bận lòng nhất chính là Niệm Niệm, đã dặn dò bà phải tìm cho con bé một chàng trai tốt.
“Bà à, Niệm Niệm là thiên kim tiểu thư nhà họ Đường, đã phải chịu khổ ở nhà chúng ta rồi. Con e rằng không chờ được đến ngày đó, bà nhất định phải tìm một chàng trai có nhân cách tốt, có tiền đồ sáng lạn cho Niệm Niệm, không thể để Niệm Niệm phải chịu khổ. Số tiền còn lại của cha mẹ nó đều dùng làm của hồi môn cho Niệm Niệm, nhà chúng ta đã nhận được ân tình lớn như vậy, không thể nào chiếm lợi nữa.”
Trước khi chết, ông cụ đã trăng trối như vậy, bà ấy cũng đồng ý, lúc này ông cụ mới yên tâm nhắm mắt xuôi tay.
Lúc đầu bà cụ Đường từng ưng Tề Quốc Hoa, tên này trông có vẻ đàng hoàng, lại là học sinh cấp ba, sau đó vào quân đội, tiền đồ chắc chắn sẽ tốt. Bà ấy còn nghĩ con bé Niệm gả gần nhà, lỡ như có chuyện gì tủi nhục, người nhà cũng có thể đứng ra bảo vệ con bé.