Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Đại Đội Trưởng Khoe Cháu Gái, Mẹ Tề Gây Hấn
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa phòng vừa mở ra, Đại đội trưởng liền nhanh chóng bước tới, vồn vã chào hỏi: "Xin chào ba vị lãnh đạo, mời các vị qua nhà tôi uống chút trà nóng, trong phòng này lạnh lẽo quá."
Vừa nãy, Bà cụ Đường cứ lải nhải bên tai ông, thúc giục ông đến đây dò hỏi tin tức, nói nhiều đến mức hai tai ông ù đi, thế nên ông đành phải lết đến đây để hỏi han tình hình.
"Vậy thì làm phiền Đội trưởng Đường quá!" Chu Kình mỉm cười đáp lại.
"Đâu có phiền hà gì, nào nào, mời ba vị lãnh đạo đi lối này. Cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, xin các vị đừng từ chối nhé. Nhà tôi cũng chỉ có cơm canh đạm bạc với chút đặc sản vùng núi, mà mấy thứ này cũng do con bé Niệm nhà tôi bắt được đấy! Con bé này săn bắn rất giỏi, mấy ngày trước thôi, một mình nó mà bắn hạ được cả con lợn rừng nặng một trăm năm mươi cân, phải chia cho cả đội ăn mới hết."
Đội trưởng chuyển đề tài sang Đường Niệm Niệm, hết lời ca ngợi cô. Ông muốn đứng trước mặt các vị lãnh đạo trong quân đội mà khen ngợi cháu gái, để các vị ấy có ấn tượng tốt về con bé.
"Con bé Niệm thông minh từ bé. Hồi còn đi học, cứ có bài kiểm tra là lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối, chưa lúc nào thấp hơn đâu. Mới đây còn được Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh chiêu mộ nữa cơ. Bên đó nói con bé có tài năng đặc biệt, chuyên làm những việc mà người khác không làm được, tìm khắp công xã này cũng không ra được cô gái thứ hai giỏi giang như Niệm nhà tôi đâu!"
Khuôn mặt của Đại đội trưởng đầy tự hào. Đây là chuyện của nhà máy còn chưa đâu vào đâu, nếu không thì ông đã lại được dịp khen cháu gái rồi.
"Đồng chí Đường Niệm Niệm là nhân tài đặc biệt được Nhà máy Hồng Tinh chiêu mộ sao?"
Tính hay hóng hớt của Chu Kình lại càng bùng lên. Anh ta nhớ rõ lần trước lúc đi ăn ở nhà hàng còn nghe cô gái này nói cô không có công việc cơ mà.
"Vâng, con bé cũng mới được nhận vào làm vài hôm nay thôi. Xưởng trưởng Vũ của Nhà máy Hồng Tinh cũng quý con bé lắm, lúc gọi điện thoại còn khen con bé đến tận mười phút lận. Mà Xưởng trưởng Vũ thì hiếm khi khen ai, cho dù có khen cũng chỉ là khen xã giao thôi. Khen tận mười phút như lần này thì là lần đầu tiên đấy."
Đại đội trưởng bày ra vẻ mặt kiêu ngạo. Thật ra ông ấy có hơi phóng đại sự thật một chút, lần trước ông gọi điện thoại cho Xưởng trưởng Vũ, người ta chỉ khen có tám phút thôi, nhưng mà ông ấy làm tròn cũng có sao đâu.
"Đồng chí Đường Niệm Niệm thật có tài!" Ngụy Chương Trình mỉm cười khen ngợi.
Chắc ông đại đội trưởng này cũng không cần phải nói dối. Đường Niệm Niệm còn trẻ mà có thể nhận được mức lương 98 đồng thì thật sự rất giỏi, lương của cô ấy còn cao hơn cả anh ta nữa chứ.
"Chuyện đó là đương nhiên rồi, tôi kể cho các vị lãnh đạo nghe, Niệm Niệm nhà tôi giỏi từ bé lận. Vừa sinh ra đã là đứa bé xinh đẹp nhất công xã, đến khi lớn lên cũng thế. Đi học thì lúc nào cũng đứng nhất lớp, khỏi phải nói các thầy cô quý Niệm Niệm nhà tôi đến mức nào. Tốt nghiệp cấp ba xong mới ở nhà có một năm thôi đã giúp Nhà máy Hồng Tinh giải quyết một vấn đề nan giải. Thấy chưa, bây giờ được tuyển thẳng vào nhà máy rồi đấy!"
Bà cụ Đường cũng vội vàng chen vào hết lời khen ngợi cháu gái, trông cái dáng vẻ nhanh nhẹn kia, cái giọng nói vang khắp năm ngõ bốn làng kia kìa...
"Các vị lãnh đạo có biết đến Nhà máy Hồng Tinh không? Đó là một đơn vị lớn quốc doanh, người có thể làm đến chức xưởng trưởng ở đó đều là những người cực kỳ thông minh và hiểu biết. Nếu con bé Niệm Niệm nhà tôi không xuất sắc thì Xưởng trưởng Vũ sao lại cất nhắc con bé được!"
Bà cụ Đường nói đến nỗi nước bọt bắn ra như mưa phùn, lông mày bay lộn xộn, hai tay vung vẩy như múa.
Ngụy Chương Trình và Chu Kình cũng không thấy phiền phức, hai người này đều là những người thích nghe chuyện phiếm, còn ước gì bà cụ nói nhiều hơn nữa.
"Các vị lãnh đạo đây cũng là những người thông minh hiểu biết giống như Xưởng trưởng Vũ vậy, chắc chắn các vị sẽ trả lại sự trong sạch cho gia đình chúng tôi phải không? Các vị lãnh đạo nghĩ mà xem, cháu gái tôi đã kiếm được công việc với mức lương 98 đồng rồi mà vẫn phải đâm đầu vào cái cục phân trâu Tề Quốc Hoa kia sao?"
Bà cụ Đường không hề giấu giếm sự ghét bỏ của mình với Tề Quốc Hoa.
"Mụ nói ai là phân trâu hả? Quốc Hoa nhà tôi xuất sắc biết bao nhiêu, nếu không phải tại con nhỏ Đường Niệm Niệm thả rắn hãm hại con trai tôi thì con trai tôi đã được bầu làm cán bộ rồi, cái mụ già sắp xuống lỗ kia, cả nhà mụ làm việc xấu cẩn thận bị sét đánh nghe chưa, cả nhà mụ không được chết tử tế đâu đồ chết bầm!"
Mẹ Tề từ đâu lao lên cãi tay đôi với Bà cụ Đường.
"Tao nhổ vào mặt nhà mày, cái loại mồm thối nhà mày mới bị sét đánh nghe chưa, đánh cho cả mả nhà mày thành tro để tao đổ xuống hố phân sống với lũ giòi bọ mới xứng đáng với cái mặt chúng mày!"
Bà Đường vẫn mạnh mẽ như ngày nào, một tay bà túm tóc Mẹ Tề, đôi chân ngắn đá lia lịa vào người đối thủ, không trúng bụng thì cũng phải dính vài cú vào hạ bộ.