Màn kịch bị lật tẩy

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ vài hiệp, mẹ Tề đã thất thế hoàn toàn, bị bà cụ Đường đánh cho nằm vật xuống đất.
"Lão già kia, mau buông mẹ tôi ra!"
Tề Quốc Xuân vội vàng chạy tới, theo sau là Tề Quốc Tú, hai chị em xắn tay áo định xông vào đánh hội đồng bà cụ Đường.
"Đánh đấm cái gì, trước mặt lãnh đạo mà làm thế còn ra thể thống gì nữa!"
May mà Đại đội trưởng lên tiếng kịp thời mới ngăn chặn được trò hề này.
Bà Đường cũng thấy đã đủ nên dừng tay, nhưng cũng tranh thủ đá mạnh vào bụng mẹ Tề một cú đau điếng nữa mới chịu buông.
Mẹ Tề nhếch nhác nằm la liệt trên mặt đất, mặt mũi và đầu bầm tím mấy chỗ, trông hết sức thảm hại.
"Các vị lãnh đạo phân xử cho chúng tôi với, nhà chúng tôi bị nhà họ Đường Niệm Niệm chèn ép đến mức không còn đường sống nữa rồi!"
Tề Quốc Xuân đột nhiên quỳ xuống lạy Ngụy Chương Trình và những người khác, không ngừng khóc lóc vạch tội Đường Niệm Niệm.
"Rõ ràng là Đường Niệm Niệm có hành vi vô đạo đức, cô ta làm trò mèo mả gà đồng với Dương Bảo Căn trên sông. Anh trai tôi muốn giữ thể diện cho cô ta nên không hé răng nửa lời, còn cho cô ta một trăm đồng. Thế mà Đường Niệm Niệm thấy tiền đến tay liền đánh đập chị dâu tôi thậm tệ, làm chị ấy gãy tám cái răng, rồi còn ném tôi xuống sông nữa.
Cô ta còn cố ý, cố ý gọi một người đàn ông đến làm nhục tôi, rắp tâm phá hủy danh dự của tôi. Giờ còn thả rắn hại anh trai tôi biến thành kẻ tàn phế, mẹ tôi thì bị gia đình họ đánh ra nông nỗi này... Các vị lãnh đạo, nhà chúng tôi thực sự không sống nổi nữa rồi. Đại đội trưởng là bác ruột của Đường Niệm Niệm nên ông ấy giúp cô ta là điều đương nhiên rồi, chỉ xin các vị đây hãy trả lại công bằng cho nhà chúng tôi với!"
Tề Quốc Xuân đập mạnh đầu xuống đất phát ra tiếng 'bụp bụp'. Mặt đất đầy sỏi nên chỉ mấy lần đã khiến trán cô ta chảy máu, nhưng cô ta vẫn dập đầu liên tục như thể không biết đau là gì.
Đây là cơ hội duy nhất của cô ta.
Cô ta không thể vuột mất nó được!
Chỉ khi Đường Niệm Niệm thua và bồi thường viện phí cho gia đình thì cô ta mới không bị cha mẹ gả cho lão già độc thân để gán nợ. Nếu nhà họ cứ tiếp tục không có tiền, tiếp tục nợ lại thêm nợ thì cha mẹ cô ta sẽ không bao giờ buông tha cho cô ta.
Chu Kình nhức óc, vội tới đỡ cô ta dậy, nhưng thực chất là “ép” cô ta đứng dậy.
Anh ta sợ nhất là loại người thích tỏ ra yếu đuối, thích đóng vai kẻ bị hại như thế này. Hình như trên đời luôn tồn tại một quy luật vô hình, rằng kẻ yếu thì luôn đúng. Mỗi khi bắt gặp ai đó khóc lóc than khổ là mọi người lại vô thức thông cảm cho kẻ yếu, cho dù kẻ yếu có làm việc táng tận lương tâm đến đâu đi chăng nữa.
"Xem xem bà đây có đập vỡ đầu con ranh này không!"
Bà cụ Đường xắn tay áo lên, định dạy cho Tề Quốc Xuân một bài học, nhưng lại bị Đường Niệm Niệm ngăn lại.
Bà lão nhìn chằm chằm cô ta như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng chưa đợi bà lên tiếng thì đã nghe thấy một đứa trẻ gào lên.
"Con gái nhà họ Tề là đồ hư hỏng, không biết xấu hổ, lại hôn Đường Lão Lục!"
"Tề Quốc Hoa cũng là đồ không ra gì, lại ăn nằm với Dương Hồng Linh ở đống cỏ!"
Xa xa, một nhóm trẻ con chạy đến, mấy đứa vừa vỗ tay vừa hát cái gì đó, nghe thì giống giai điệu mấy bài đồng dao nhưng lời thì vô cùng bậy bạ.
"Tề Quốc Xuân và Đường Lão Lục hôn nhau đến tận ba phút!"
"Tề Quốc Hoa và Dương Hồng Linh nằm trên đống cỏ tận một tiếng liền!"
Mấy đứa đó là đám trẻ được Đường Niệm Niệm cho kẹo sữa với bánh bao thịt hôm trước. Mà không chỉ có thế, chúng còn gọi thêm mấy đứa bạn khác chạy khắp nơi lan truyền chuyện xấu xa của hai đứa con nhà họ Tề.
"Thằng nhóc chết tiệt kia mày nói vớ vẩn cái gì đấy, có cút nhanh không thì bảo!"
Cha Tề xám mặt, vội vàng quát đuổi chúng đi, nhưng đám trẻ con chẳng những không sợ ông ta mà còn gân cổ hát to hơn cả lúc nãy.
Cả đám nhà họ Tề mặt ai nấy xanh mét, nhưng bọn họ cũng chẳng thể làm gì mấy đứa trẻ con. Mấy đứa trẻ này đều mang họ Đường, hai bên không cùng dòng tộc, chỉ cần nhà bọn họ làm gì chúng nó thì nhà họ Đường sẽ không bao giờ tha cho nhà họ Tề.
Cho bọn trẻ hát thêm vài lần thì Đại đội trưởng mới quát bảo chúng dừng lại: "Nhố nhăng cái gì đấy, về nhà đi!"
"Về nhà thôi a ha!"
Mấy đứa nhỏ cười rồi bỏ chạy.
Đại đội trưởng cười khẩy: "Ba vị lãnh đạo đừng cười nhé, trẻ con không biết gì ấy mà!"
Ngụy Chương Trình và Chu Kình đều mỉm cười, ánh mắt lại hết sức tò mò.
Mộng Vân Thường
Nhân phẩm của Tề Quốc Hoa có vấn đề là điều không còn gì phải nghi ngờ, nhưng gia đình cô Đường Niệm Niệm kia cũng không phải dạng vừa. Cả thôn đều đứng về phía Đường Niệm Niệm, cho dù anh ta phái người đi điều tra thật thì Tề Quốc Hoa cũng không thắng nổi.
Điều này cũng chứng minh rằng gia đình của Tề Quốc Hoa chẳng ai tốt lành gì, mới khiến người dân cả thôn ghét bỏ như vậy.