Chương 288

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 288 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Tư Nhân mặt dày cứ bám riết lấy cô. Đường Niệm Niệm chưa ra tay đánh anh ta là vì muốn làm rõ mục đích của anh ta.
Mới đến Đường Thôn mà việc đầu tiên lại là tìm cô, chắc chắn anh ta có âm mưu gì đó.
Cô cố tình dẫn dắt, Chu Tư Nhân quả nhiên đã để lộ chút ý đồ.
"Đường Niệm Niệm, em có biết ở Đường Thôn của các em có nhà tư sản lớn nào không?"
"Không biết, Đường Thôn nghèo xơ nghèo xác, ngay cả địa chủ cũng không có!"
Đường Niệm Niệm thầm nghĩ, cô tất nhiên là biết, vì nhà tư sản lớn đó chính là ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của cô.
Thật ra Đường Thôn chính là quê nhà của cô.
Ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố cô sau khi rời khỏi Đường Thôn đến Thượng Hải đã trở thành ông chủ lớn.
Nhưng đến đời cô thì không còn ai ở Đường Thôn nữa. Nhóm ông cụ Đường Thanh Sơn và đại đội trưởng cũng cách gia đình cô đến ngũ phục[1], chỉ có thể coi là cùng họ nhưng khác nhánh.
[1]Ngũ phục: là những người cùng tông tộc, theo thế thứ mà mặc tang phục, chia ra 5 hạng: Đại tang, Tư thôi (còn gọi là Cơ niên), Đại công, Tiểu công và Ti ma.
"Em không biết cũng là chuyện bình thường, nhà tư sản lớn đó tên là Đường Diệu Tổ, mười ba tuổi đã rời khỏi Đường Thôn, sau khi đến Thượng Hải mới giàu lên, lúc đó có lẽ là vào thời tiền triều thì phải."
Chu Tư Nhân vừa nói, vừa quan sát sắc mặt thay đổi của Đường Niệm Niệm.
Đường Diệu Tổ chính là ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của Đường Niệm Niệm.
"Chưa từng nghe qua. Anh nói mấy chuyện này để làm gì? Lẽ nào anh muốn làm tư sản?"
Đường Niệm Niệm cố tình châm chọc, trong lòng lại tăng cao cảnh giác.
"Trò đùa này không vui đâu, nhà anh là căn chính miêu hồng[2], có lôi kéo cũng không liên quan gì đến mấy thứ tư sản đâu, thật ra anh chỉ tò mò về đoạn lịch sử đó thôi."
[2] Căn chính miêu hồng: ý chỉ những người có xuất thân tốt, cao quý.
Chu Tư Nhân có chút sốt ruột, Đường Niệm Niệm dường như thật sự không biết về Đường Diệu Tổ, lẽ nào cô không biết thân thế của mình?
Nếu vậy thì làm sao tìm được kho báu đây?
"Anh còn biết một chuyện bí ẩn nữa, em có muốn nghe không?" Chu Tư Nhân hỏi thử.
Anh ta còn liếc mắt lạnh lùng ra phía sau. Liễu Tịnh Lan đứng đằng sau, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của anh ta, cô ta sợ đến mức lạnh toát sống lưng, cố gắng nặn ra một nụ cười nhẹ, dịu dàng nói: "Tôi đi làm việc!"
Chu Tư Nhân không để ý tới cô ta, nét mặt rất lạnh lùng.
Liễu Tịnh Lan đau lòng và thất vọng, chầm chậm rời đi. Cô ta không đi làm việc mà trở về khu tập thể thanh niên tri thức, nhào lên giường khóc lóc.
Cô ta tính toán lâu như vậy, mãi mới có chút tiến triển tốt, lại bị con khốn Đường Niệm Niệm kia phá hủy.
Cô ta sẽ không chịu thua, nhất định vẫn còn cách!
Liễu Tịnh Lan lấy một gói thuốc từ trong ngăn tủ ra, là do cô ta mang từ Bắc Kinh tới. Chỉ cần cho Chu Tư Nhân nếm thử, cô ta có thể gạo nấu thành cơm.
Đây là biện pháp cuối cùng, nếu không phải thật sự bất đắc dĩ thì cô ta không muốn dùng tới.
Chu Tư Nhân kiêu ngạo ngông cuồng, cô ta dùng cách này rất có thể sẽ không thể bước vào cửa nhà Chu, thậm chí còn bị nhà họ Chu trả thù, vậy nên cô ta luôn không dám dùng.
Liễu Tịnh Lan đặt gói thuốc trở lại ngăn tủ, cô ta thay đổi chủ ý. Gói thuốc này, cô ta phải dùng lên người con khốn Đường Niệm Niệm kia.
Cô ta sẽ tìm cho con khốn kia một gã đàn ông vừa già vừa xấu!
Ở bên này, Đường Niệm Niệm đang nghe Chu Tư Nhân nói đến câu chuyện bí ẩn kia.
"Anh nghe người ta nói, Đường Diệu Tổ mang một nửa tài sản về quê nhà, biết đâu lại ở trên ngọn núi này!"
Chu Tư Nhân chỉ vào ngọn núi xanh trước mặt, nụ cười trở nên bí ẩn.
Sự thật là kho báu của nhà họ Đường chắc chắn một trăm phần trăm đang ở trên ngọn núi này.
Mặc dù ngọn núi này không cao nhưng lại nhấp nhô trùng điệp, nếu không biết địa điểm chính xác thì sẽ vĩnh viễn không tìm thấy kho báu.
Có lẽ Chu Tư Nhân cảm thấy Đường Niệm Niệm nhất định nắm giữ manh mối kho báu.
Lúc ba mẹ của cô sang bờ bên kia, tương lai vô cùng khó đoán, không ai có thể đảm bảo sẽ sống sót. Lúc đó, ba của Đường Niệm Niệm lại là con trai của người phụ nữ mà chủ nhân nhà họ Đường yêu nhất. Ông nội của Chu Tư Nhân phân tích rằng manh mối kho báu đó chắc chắn đã được ông cụ Đường giữ lại cho ba của Đường Niệm Niệm rồi.
Còn ba của Đường Niệm Niệm, lúc sang bờ bên kia, không rõ sống chết, nhất định sẽ để lại manh mối cho con gái nhỏ của mình.
Vậy nên Đường Niệm Niệm nhất định có chìa khóa hoặc bản đồ kho báu.
Dù Đường Niệm Niệm không biết, gia đình nuôi dưỡng cô chắc chắn sẽ biết.