Dương Bảo Căn chết, Tề Quốc Tú nhảy sông

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Dương Bảo Căn chết, Tề Quốc Tú nhảy sông

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 415 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà cụ Đường gân cổ hét lớn, vừa vỗ đùi bôm bốp, mừng rỡ đến mức cười hở cả lợi.
Sau khi đến nhà máy, bà ấy mới phát hiện mình quên mang ấm trà, liền chạy về nhà lấy. Ai ngờ lại nghe được tin mừng đến thế, đáng lẽ phải đốt pháo Nhất Vạn Hưởng ăn mừng mới phải.
“Dương Bảo Căn bị chồng Tề Quốc Tú đánh chết ư? Sao lại đánh cậu ta?” Bà cụ Đường vô cùng tò mò, không thể nào vô duyên vô cớ lại đánh nhau được, chắc chắn phải có chuyện lớn.
“Tề Quốc Tú và Dương Bảo Căn là tình nhân của nhau, sáng sớm bị bắt quả tang tại trận. Chồng cô ta tức giận đánh Dương Bảo Căn một trận. Cũng do tên Dương Bảo Căn kia số đen đủi, bị ghế đập vào đầu, dù được đưa đi trạm y tế nhưng không kịp cứu chữa, hôm sau đã tắt thở rồi.”
“Cái cậu Dương Bảo Căn kia không biết kén chọn gì cả, loại như Tề Quốc Tú mà cũng muốn sao?”
Bà cụ Đường tặc lưỡi vài tiếng, cảm thấy Dương Bảo Căn chết có hơi oan uổng.
Tề Quốc Tú xấu nhất trong số các chị em nhà họ Tề. Em gái Tề Quốc Xuân trông vẫn rất xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài; Tề Quốc Hoa cũng xem như tuấn tú đoan chính. Chỉ có nhan sắc của cô ta là bình thường nhất, tuổi còn lớn hơn Dương Bảo Căn. Hai người họ mèo mả gà đồng chẳng khác gì diều hâu ăn thịt gà con!
“Không những muốn, người ta còn làm tới động trời động đất luôn, một đêm ‘làm’ tám lần, trâu còn không khỏe được như vậy!”
Người phụ nữ kể chuyện cũng thật tài tình, nói cứ như thể đêm đó đã được tận mắt chứng kiến vậy.
“Trâu của đội sản xuất cũng không cày được tới tám mẫu ruộng, cậu Dương Bảo Căn kia e rằng không phải bị ghế đập chết, mà là bị Tề Quốc Tú hút hết tinh khí!” Bà cụ Đường cảm thán nói.
“Ai mà biết chứ, cha mẹ Dương Bảo Căn bày thi thể con trai trước cửa nhà chồng Tề Quốc Tú, sống chết không chịu hạ táng, ầm ĩ suốt hai ngày, đòi chồng Tề Quốc Tú phải ngồi tù, đền mạng cho con trai của họ. Người nhà họ Dương hiện tại đang trách móc Tề Quốc Tú đủ điều, nói cô ta là sao chổi. Hôm qua chồng cô ta đã đến công xã đòi ly hôn, hôm nay Tề Quốc Tú lại nhảy xuống sông, vẫn chưa vớt được thi thể!”
“Chắc là bị ma dưới nước kéo đi rồi, hừ, con bé Tề Quốc Tú đó chết cũng chưa hết tội. Cả nhà họ Tề không một ai tốt cả, ông trời nhìn thấy cũng không chịu được, muốn trừng trị bọn họ!”
Bà cụ Đường hừ lạnh một tiếng, không một chút cảm thông nào, chỉ cảm thấy hả hê.
Bà ấy lại một lần nữa ra sức khen ngợi ông trời, quả thật dạo này ông trời biểu hiện rất tốt. Những người bà ấy ngứa mắt đều không có kết cục tốt, bà ấy vui đến chết mất thôi.
Hai người thì thầm to nhỏ hồi lâu, Bà cụ Đường hài lòng trở về nhà. Thấy Đường Niệm Niệm đã tỉnh, bà ấy liền nghĩ ngợi vẩn vơ rồi nói: “Gió lên rồi, về phòng ngủ đi. Ở bên ngoài bị cảm lạnh lại phải uống thêm thuốc, tốn tiền!”
“À!”
Đường Niệm Niệm ngáp một cái, vẫn còn buồn ngủ. Mặt được tấm thảm bọc kín, ngủ đến đỏ hồng.
Tay Bà cụ Đường hơi ngứa ngáy. Bộ dạng hiện tại của cháu gái khiến bà ấy nhớ tới Niệm Niệm khi còn nhỏ, lúc đó chỉ là một cục nhỏ xíu nằm đó, trông rất yếu ớt, nên cũng được nuôi theo kiểu yếu ớt. Hồi đó, Niệm Niệm đi ngủ phải được ôm, nếu không vừa đặt xuống giường là đã tỉnh giấc ngay.
Niệm Niệm được bà ấy ôm từ nhỏ đến lớn. Mấy đứa cháu gái ruột kia còn chưa được bà ấy ôm bao giờ, chỉ có mỗi Niệm Niệm thôi.
Con bé này mỗi lần tỉnh ngủ đều có bộ dạng như vậy: khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, nước mắt rưng rưng, nhìn là đã muốn bẹo má một cái.
“Ngủ đến choáng váng rồi sao? Bà đã nói ban ngày không thể ngủ quá nhiều, càng ngủ càng ngốc nghếch!”
Bà cụ Đường không nhịn được bẹo vài cái lên má cháu gái. Bàn tay bà ấy nhiều năm làm việc tay chân, vừa thô vừa ráp, dù sức không lớn nhưng vẫn khiến Niệm Niệm hơi đau.
Đường Niệm Niệm nâng quai hàm lên kháng nghị: “Bà ơi, nếu bà còn bẹo má cháu thì sau này cháu sẽ không hiếu kính bà chiếc vòng tay vàng nữa đâu!”
“Nói nhỏ thôi, đừng để người khác nghe thấy. Bẹo mấy cái thì có làm sao? Giờ cháu có giá hơn rồi hả? Lúc cháu còn nhỏ bà bẹo còn không ít à?”
Bà cụ Đường nhìn quanh bốn phía một lượt, thấy không có ai mới yên tâm. Bà ấy lải nhải hồi lâu rồi mới xách ấm trà hùng hùng hổ hổ đi tới nhà máy.