Thẩm Chí Viễn rơi vào vòng lao lý

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 559 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Chí Viễn nhận được tin Thẩm Bằng qua đời vào ngày hôm sau.
Một người nông dân chăn dê đã phát hiện thi thể Thẩm Bằng và báo án.
Thẩm Chí Viễn mừng rỡ khôn xiết. Dù ông ta là người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng giờ đây lại cảm thấy như thể ông trời đã âm thầm ra tay. Nếu không, sao ba đứa con hoang kia lại lần lượt qua đời hết, mà ông ta còn chưa kịp động thủ?
Mới vỏn vẹn nửa tháng mà cả ba đã chết sạch, thật hả dạ!
Thẩm Chí Viễn định đi tìm Thẩm Kiêu. Ba đứa con hoang kia đều đã chết, Phó Bạch Lan cũng bị ông ta đưa đến nông trường chịu khổ. Ông ta nghĩ mình đã trút giận giúp Thẩm Kiêu rồi, chắc Tiểu Kiêu sẽ không còn oán giận ông ta nữa chứ?
Ông ta còn dặn thím Trương dọn dẹp phòng cho Thẩm Kiêu. Căn phòng của Thẩm Bằng và Thẩm Ưng đã được sửa sang lại. Từ nay về sau, trong nhà sẽ chỉ có ông ta và Tiểu Kiêu ở. Còn về phần cô gái nhà quê kia, ông ta vẫn kiên quyết phản đối.
Tiểu Kiêu là con trai duy nhất của ông ta, gia thế cũng không hề thấp. Nhất định phải tìm một người vợ môn đăng hộ đối, cô gái nhà quê đó không xứng với nó!
Thẩm Chí Viễn cẩn thận chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, đang định đến nhà nghỉ đón Thẩm Kiêu về nhà. Thế nhưng, ông ta còn chưa kịp khởi hành thì đã có hai người đứng trước cửa với vẻ mặt nghiêm nghị. Họ xuất trình giấy tờ, đó là người của ngành kiểm tra kỷ luật – cơ quan mà mọi cán bộ đều e ngại nhất.
“Đồng chí Thẩm Chí Viễn, xin mời đồng chí cùng chúng tôi đi một chuyến!”
“Xin hỏi tôi đã phạm pháp gì? Tôi từ trước đến nay luôn cẩn thận, cần cù chăm chỉ, tại sao lại muốn dẫn tôi đi?” Thẩm Chí Viễn cuống quýt hỏi.
“Vợ cũ của ông, Phó Bạch Lan, đã dùng danh nghĩa của ông để nhận hối lộ hơn mười vạn tệ. Đây là sổ sách của cô ta. Xin hãy hợp tác với chúng tôi!”
Người cán bộ lấy ra sổ sách của Phó Bạch Lan. Đúng là cuốn sổ mà Thẩm Kiêu đã tự tay đưa trước đó, nhân tiện cắt đứt quan hệ với Thẩm Chí Viễn.
Sắc mặt Thẩm Chí Viễn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Thật ra, đa số những việc Phó Bạch Lan làm, ông ta đều biết cả. Nhưng ông ta vẫn nhắm mắt làm ngơ, dù sao thì thu nhập trong nhà đúng là đã được cải thiện đáng kể.
Hơn nữa, ông ta cũng không ngờ Phó Bạch Lan lại cả gan đến thế, nhận hối lộ lên tới hơn mười vạn tệ. Con khốn đó thật đáng chết!
“Tôi không biết, tôi thật sự không biết! Tôi và Phó Bạch Lan đã ly hôn rồi, những việc này đều do cô ta làm. Một đồng tiền tôi cũng chưa từng thấy! Đồng chí, những điều tôi nói đều là thật, tôi thật sự bị oan mà…”
Thẩm Chí Viễn cuống quýt giải thích. Ông ta vẫn còn trẻ, tương lai rộng mở, tuyệt đối không thể để lại bất kỳ vết nhơ nào.
“Phó Bạch Lan chỉ phụ trách nhận tiền, còn mọi chuyện đều là do ông làm, Thẩm Chí Viễn. Ông chỉ biết nói mấy câu chối bỏ trách nhiệm thôi sao? Hơn nữa, trong lòng ông cũng biết rõ tiền lương mỗi tháng của mình là bao nhiêu. Mức sống của gia đình ông cao hơn rất nhiều so với tiền lương đó, lẽ nào trong lòng ông không tự tính toán ra được sao?”
Người cán bộ nhìn ông ta đầy châm biếm, đã sớm nhìn thấu ông ta đang giả vờ hồ đồ. Sao có thể không biết được chứ?
Cuối cùng, Thẩm Chí Viễn cũng bị giải đi. Điều chờ đợi ông ta chính là sự phán xét của pháp luật.
Thím Trương chạy theo, nhìn thấy bóng lưng chật vật của Thẩm Chí Viễn. Sau đó, bà nhìn về phía căn nhà họ Thẩm trống rỗng, lẩm bẩm: “Lại phải tìm nhà mới rồi, haizzz!”
Bà ấy còn định ở lại nhà họ Thẩm để kiếm đủ tiền trợ cấp dưỡng lão, thật là xúi quẩy!
Những chuyện xảy ra với nhà họ Thẩm, Đường Niệm Niệm đã biết vào ngày hôm sau. Cô và Thẩm Kiêu trở về nhà họ Thẩm. Căn nhà này là của Thẩm Chí Viễn, Thẩm Kiêu là con trai ruột của ông ta, dù đã cắt đứt quan hệ nhưng việc quay về vẫn là lẽ đương nhiên.
“Tiểu Kiêu, cuối cùng cháu cũng về rồi! Trong nhà xảy ra chuyện lớn. Thẩm Bằng, Thẩm Ly, Thẩm Ưng, bọn họ đều đã chết. Cha cháu cũng bị bắt đi. Cháu… Phó Bạch Lan kia đã bị đưa đến nông trường rồi. Thím còn định về nhà đây, cháu về là tốt quá rồi. Chìa khóa đây, thím đi đây!”
Thím Trương chỉ nói vài câu đã kể xong hết những chuyện xảy ra gần đây với nhà họ Thẩm. Bà ấy thở dài một hơi, thật ra bà còn muốn nói, có phải nhà họ Thẩm đã đụng phải tà ma gì không? Bằng không, chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng mà đã cửa nát nhà tan rồi sao?
Phỉ phỉ phỉ, còn có Thẩm Kiêu ở đây mà, đại cát đại lợi!
Thím Trương muốn đưa chìa khóa cho Thẩm Kiêu. Bà ấy định về nhà mình ở một thời gian.
“Sau khi về nhà, thím có quay lại Bắc Kinh không?” Đường Niệm Niệm hỏi.
“Có chứ, chắc vẫn sẽ làm nghề cũ, kiếm tiền dưỡng lão.” Thím Trương cười nói.
Bà ấy chẳng biết làm gì khác ngoài nghề bảo mẫu. Bà cũng không quen ở nhà mãi, dù sao đã sống ở Bắc Kinh mười mấy năm rồi.
“Vậy thím có muốn đến Thượng Hải với chúng cháu không? Thẩm Kiêu nói bình thường thím rất hay chăm sóc anh ấy, mà thím nấu cơm cũng rất ngon nữa.” Đường Niệm Niệm cười hỏi.