Chương 560

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 560 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm cũng có ấn tượng khá tốt về thím Trương. Thẩm Kiêu ở trong nhà thường bị đối xử tệ bạc, anh em Thẩm Bằng thường xuyên bắt nạt anh, Thẩm Chí Viễn còn hay phạt anh nhịn đói. Thím Trương đều lén lút mang cơm cho Thẩm Kiêu, đó coi như là nguồn ấm áp hiếm hoi mà Thẩm Kiêu nhận được trong căn nhà đó.
Sắc mặt thím Trương thay đổi, lập tức chuyển sang vui mừng, hỏi lại với vẻ không dám tin: “Các cháu thật sự muốn thím làm việc sao?”
“Muốn chứ, mì thím nấu rất ngon.”
Thẩm Kiêu nhẹ gật đầu, anh rất thích ăn mì thím Trương nấu.
Thẩm Chí Viễn phạt anh đứng bất động trong sân mấy tiếng đồng hồ. Đêm đến, bụng anh đói cồn cào, trong khi Thẩm Chí Viễn và Phó Bạch Lan đã ngủ say, mặc kệ sống chết của anh. Thím Trương lại bưng một bát mì trứng gà lớn, bảo anh ăn hết, còn dặn dò anh đừng có bướng bỉnh.
“Thằng nhóc ngốc này, cháu cứng đầu với cha cháu làm gì chứ? Họ đã ngủ hết rồi, cháu có đứng hay không họ cũng đâu có nhìn thấy? Nghe lời, về phòng đi, sáng mai cháu cứ dậy sớm một chút rồi quay ra đứng lại, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Sau khi được thím Trương chỉ bảo, Thẩm Kiêu như bừng tỉnh. Sau lần đó, mỗi khi Thẩm Chí Viễn phạt anh, anh sẽ không phản bác lại, ngoan ngoãn đứng phạt ở bên ngoài. Đến khi đám Thẩm Chí Viễn ngủ say, anh mới về phòng ngủ, và trước khi ngủ tất nhiên sẽ ăn một chén mì trứng gà lớn do thím Trương nấu.
Sáng hôm sau, trước khi Thẩm Chí Viễn và gia đình thức dậy, Thẩm Kiêu sẽ ra đứng trong sân. Để biểu hiện càng thêm chân thực, anh còn vẩy chút nước lên đầu, giả vờ như bị ướt sương.
Thím Trương cũng làm chứng thay anh, nói anh đã đứng suốt cả đêm, khiến Thẩm Chí Viễn hoàn toàn không có chút nghi ngờ nào.
Trong tuổi thơ của Thẩm Kiêu ở Bắc Kinh, ngoại trừ ông cậu ra thì thím Trương là người đối xử với anh tốt nhất.
Thím Trương không khỏi mỉm cười, mắt rưng rưng lệ, nói: “Nếu cháu thích ăn, sau này mỗi ngày thím đều nấu cho cháu ăn. Vậy trước tiên thím về quê ở vài ngày được không? Đã lâu rồi thím chưa về nhà.”
“Thím muốn ở bao lâu cũng được, nhưng trước khi tới thì nhớ gọi điện cho cháu, cháu sẽ cho thím biết địa chỉ.”
Đường Niệm Niệm lấy giấy bút, viết số điện thoại, đưa cho thím Trương.
“Ừ, thím tới ga tàu đây, đến lúc đó thím sẽ tới Thượng Hải tìm hai đứa.”
Thím Trương lau mắt một cái, bà ấy không ngờ cuối cùng Thẩm Kiêu lại nhận bà ấy. Đứa nhỏ này từ trước đến nay đều lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rất rõ ràng, biết ai đối tốt với mình.
“Thím chỉ làm việc ở Bắc Kinh, chưa từng đi về phương Nam. Nhờ phúc của hai đứa, thím còn được tới Thượng Hải để mở mang tầm mắt một chút.”
Thím Trương vô cùng mong chờ được tới Thượng Hải, nếu vậy thì sau này khi bà ấy về thôn sẽ có chuyện để khoe khoang, ngay cả đại đội trưởng thôn của họ cũng chưa từng đi tới Thượng Hải.
Đường Niệm Niệm lén lút đưa cho bà ấy hai mươi tệ, để bà ấy tiêu vặt trên đường. Thím Trương nhất quyết không chịu, bà ấy nói mình không thiếu thốn tiền bạc, những năm nay làm việc ở nhà họ Thẩm, bà ấy đã kiếm được không ít tiền.
Nhưng thím Trương lại không cố chấp được bằng Đường Niệm Niệm, đành phải nhận lấy. Thẩm Kiêu lái xe đưa bà ấy đến ga tàu, còn đổi vé thành giường nằm cho bà ấy, khiến thím Trương cảm động đến rưng rưng lệ.
Tiễn thím Trương xong, Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu trở về nhà họ Thẩm. Thẩm Chí Viễn nhận hối lộ số tiền quá lớn, nửa đời sau chỉ có thể ngồi bóc lịch trong tù. Căn nhà bây giờ thuộc về Thẩm Kiêu.
Bọn họ đến Bắc Kinh đã nửa tháng. Chu Hồng Xương đang hấp hối, thời gian hôn mê nhiều hơn thời gian tỉnh táo. Ông ta nghe con trai cả kể về chuyện xảy ra gần đây của nhà họ Thẩm, và còn biết Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm đã sớm tới Bắc Kinh.
Ông ấy chợt hiểu ra điều gì đó, phun ra một ngụm máu lớn, đôi mắt trợn trừng, kêu lên: “Là bọn chúng…”
Lời còn chưa dứt, Chu Hồng Xương đã trút hơi thở cuối cùng.
Rốt cuộc ông ta cũng nhận ra ai đã đối phó với nhà họ Chu, nhưng đã quá muộn.