Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Bữa Cơm Bồi Tội Của Gia Tộc Đặng
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 856 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
A Trân cẩn thận rửa nho, đựng vào đĩa rồi đưa tới, còn ân cần hỏi: "Tiểu thư, có cần em giúp tiểu thư lột vỏ không?"
"Không cần, ta tự lột được. Em làm cho ta một ít đá bào, cho nhiều dứa vào nhé."
Đường Niệm Niệm thèm ăn đá bào vị dứa rồi.
A Trân lại ngoan ngoãn xuống bếp làm đá bào, sau đó mang đến trước mặt cô.
Đường Niệm Niệm ăn một miếng nho, lại ăn một miếng đá bào. Trong phòng có điều hòa mát mẻ, trên TV đang chiếu phim võ hiệp. Tuy nội dung phim hơi lỗi thời nhưng giá trị nhan sắc của nam nữ diễn viên đều cao, mạnh hơn nhiều so với mấy bộ phim dở tệ của đời sau.
"Tiểu thư, có việc gì nhớ gọi em nhé!"
A Trân nói một tiếng rồi đi làm chuyện khác.
Đường Niệm Niệm gật gật đầu, ném một quả nho vào miệng, lại múc một miếng đá bào to lên ăn, sảng khoái mà thở dài.
Ôi tư bản chủ nghĩa vạn ác!
Thật sự con mẹ nó sảng khoái quá đi!
Điện thoại reo vang, điện thoại ở ngay bên cạnh cô, chỉ cần nhấc tay là nghe được.
Đường Niệm Niệm lười biếng nhấc máy, "Alo, tìm ai đó?"
"Cô Đường, tôi là Đặng Trường Quang."
"Ông chủ Đặng có việc gì à?"
"Gia môn bất hạnh, toàn một lũ ngu xuẩn dám mạo phạm đến anh trai cô Đường, tôi muốn bồi tội với cô Đường." Đặng Trường Quang thừa nhận sai lầm, thái độ rất đúng mực.
"Người phạm sai lầm không phải ông chủ Đặng, ông không nhất thiết phải bồi tội. Từ trước đến nay tôi luôn là oan có đầu nợ có chủ, cũng không tính sổ với người vô tội đâu."
Đường Niệm Niệm cười cười, nói chuyện cũng rất không khách khí.
Cái bà Nhị phu nhân kia của nhà họ Đặng, cô tha không tìm đến tận cửa tính sổ chỉ là vì nể mặt Đặng Trường Quang. Chẳng qua, ông già này còn thức thời lắm, chủ động gọi điện thoại đến.
"Cô Đường yên tâm, tôi sẽ không nuông chiều lũ ngu xuẩn đâu. Tối nay tôi làm chủ mời cô Đường và anh hai cô gặp mặt ăn một bữa cơm, vậy có được không?"
"Được thôi, vừa lúc buổi tối tôi cũng rảnh."
Đường Niệm Niệm đồng ý.
Buổi tối, cô và Thẩm Kiêu đi cùng Đường Trường Phong đến điểm hẹn. Người Đặng Trường Quang dắt theo không phải Nhị phu nhân, mà là một người phụ nữ khá lớn tuổi, mặc sườn xám màu xanh đen, không mang nhiều trang sức lắm, nhưng nhìn trông cũng rất đắt tiền.
"Nghe danh cô Đường đã lâu, hôm nay mới có may mắn được gặp mặt, quả nhiên y như Trường Quang nói, vừa xinh đẹp vừa có bản lĩnh. Cũng không biết cha mẹ cô dạy con như thế nào, tôi phải học hỏi kinh nghiệm của cha mẹ cô mới được."
Người phụ nữ hết sức nhiệt tình, nói chuyện cũng dễ nghe, so với Nhị phu nhân ngoại hình tầm thường lại thích nịnh bợ thì đúng là khác một trời một vực.
"Chào bà Đặng."
Đường Niệm Niệm đoán được thân phận của bà ấy, nhất định là Đại phu nhân nhiều năm chưa lộ diện, nghe nói là đang ăn chay niệm phật kia rồi.
Bên ngoài nói Đại phu nhân nhà họ Đặng chất phác yếu đuối, bị Nhị phu nhân chèn ép đến mức còn không bằng cả người hầu. Hiện tại xem ra, Đại phu nhân này mới là người thâm hiểm ngầm đấy.
Đại phu nhân kéo Đặng Mạt Lỵ đang đứng bên cạnh tới đây, cười nói: "Trước đó con bé này chẳng chịu nói gì cả, tôi mới biết chuyện cô cứu mạng hai chị em nó. Ân cứu mạng của cô Đường, gia tộc họ Đặng chúng tôi chắc chắn sẽ ghi nhớ trong lòng."
Vẻ mặt Đặng Trường Quang có chút ngượng ngùng, việc này ông ta có biết, nhưng ông ta chưa nói với Đại phu nhân. Từ lúc Đại phu nhân ăn chay niệm phật, ông ta cũng đã lâu không gặp mặt bà ấy rồi.
Hiện giờ nhắc tới ngay trước mặt chính chủ làm cái mặt già này của ông ấy mất hết thể diện rồi.
Đặng Mạt Lỵ nhìn ra tâm tư của ông ta, vội nói: "Con muốn chờ về sau có năng lực rồi mới đích thân báo đáp chị Đường nên mới không nói với người trong nhà."
"Nói bậy! Đợi con có năng lực thì biết đến bao giờ? Con không nói, còn làm cho người ta hiểu lầm là Đặng Trường Quang ông vong ân phụ nghĩa đấy."
Đặng Trường Quang không vui vẻ gì, lên tiếng răn dạy. Đặng Mạt Lỵ vội nhận sai, Đại phu nhân còn nói vài câu giảng hòa, người trong nhà tung hứng với nhau, kẻ đóng vai ác, người đóng vai hiền.
Đường Niệm Niệm bình tĩnh nhìn, không chen vào lấy một câu. Chờ người nhà này nói xong, cô mới nói: "Nhị phu nhân đâu rồi? Sao lại không thấy tới?"
"Bà ấy phạm sai, đang ở nhà tự ngẫm lại đấy, khi nào tự ngẫm xong mới cho bà ấy ra ngoài." Đại phu nhân cười nói.
Đường Niệm Niệm cũng cười, xem ra Nhị phu nhân về sau sẽ không còn cơ hội ra ngoài gây chuyện nữa đâu.
Đặng Trường Quang đã đặt phòng riêng. Chờ thức ăn lên đủ, Đặng Trường Quang kính rượu bồi tội với bọn họ. Đường Trường Phong được cung kính đến mức sợ hãi, vội vàng uống rượu, đầu óc bắt đầu mơ màng.
Anh ấy có tài cán gì mà lại khiến Đặng Trường Quang phải bồi tội với mình chứ?
Vốn là anh ấy không dám uống, nhưng nhìn bộ dạng em gái bình tĩnh thế kia, lá gan của anh ấy cũng lớn hơn, dù sao anh ấy nghe theo em gái hết.
Đại phu nhân là người rất khéo ăn nói, sau bữa cơm, bà ấy đã khéo léo tiết lộ vài thông tin quan trọng.
Một là thế lực trong nhà họ Đặng đã thay đổi, về sau do bà ấy làm chủ.
Hai là bà ấy đã đưa hai chị em Đặng Mạt Lỵ về bên cạnh để dạy dỗ.
Ba là bà ấy muốn kết giao với Đường Niệm Niệm.
"Bà Đặng, gặp lại ở Thượng Hải nhé, tôi sẽ mời bà và ông chủ Đặng ăn cua lông." Đường Niệm Niệm cười nói.
"Được thôi, đến lúc đó phải làm phiền cô Đường rồi."
Đại phu nhân nghe hiểu ý, cười càng thêm chân thành.