925. Chương 925

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 925 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh là ai? Anh đã dùng thứ gì để dụ dỗ Bách Tuế và Phúc Bảo nhà em thế?"
Cửu Cân xông lên, đẩy Nghiêm Trung Kiệt ra, đứng chắn trước Bách Tuế và Phúc Bảo, hai tay chống nạnh, dáng người chỉ một mét rưỡi nhưng khí thế lại ngút trời.
Nghiêm Trung Kiệt sửng sốt mấy giây, thấy trước mặt là một cô bé mũm mĩm thì cố tình trêu chọc cô bé, bảo: "Bách Tuế Phúc Bảo là chó nhà em? Nhưng vì sao chúng lại nghe lời anh?"
Nói xong, cậu ấy lắc lắc miếng thịt chuột đồng thơm lừng về phía Bách Tuế và Phúc Bảo. Sau đó, Bách Tuế Phúc Bảo khó chịu đẩy Cửu Cân đang vướng víu, chạy đến trước mặt Nghiêm Trung Kiệt vẫy đuôi, vẻ lấy lòng hiện rõ mồn một.
"Đừng nóng vội, một người ba con, đứa nào cũng có phần!"
Nghiêm Trung Kiệt sờ đầu chúng mấy lần, còn cố ý đắc ý hất cằm với Cửu Cân.
Khuôn mặt mũm mĩm của Cửu Cân lúc xanh lúc đỏ, căm ghét nghiến chặt răng, cô bé sống chín năm, chưa từng mất mặt đến vậy!
Cô bé không trách Bách Tuế và Phúc Bảo, chỉ trách gã hồ ly tinh này quá đáng ghét, dụ dỗ Bách Tuế và Phúc Bảo của cô bé đến mức chúng mất cả “đức chó”.
"Em liều mạng với anh!"
Cửu Cân siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi xông tới, giống như một viên đạn thịt nhỏ.
Cô bé muốn bảo vệ tôn nghiêm và thể diện mà cô bé đã mất đi!
Bách Tuế Phúc Bảo sáng mắt, nhanh nhẹn tha miếng thịt trong tay Nghiêm Trung Kiệt đi, rồi nằm sấp xuống bên cạnh, nhàn nhã ăn thịt, mặc kệ sự ầm ĩ của hai đứa nhóc con người này.
"Ê. Sao con bé nhà em dễ nổi cáu vậy, anh với chị hai em là người một nhà. Ối giời... Em làm thật à, trai tốt không đánh con gái, anh nhường em đấy. Này... Em cầm tinh con chó à, anh phải đánh trả..."
Vốn dĩ Nghiêm Trung Kiệt cảm thấy thú vị, nhưng cậu ấy không ngờ sức chiến đấu của Cửu Cân kinh người vậy, chưa được bao lâu cậu ấy đã chịu mấy đấm, tay còn bị cắn một cái, đã rớm máu, nếu không đánh trả cậu ấy sẽ bị con bé này cưỡi cổ đánh bại.
Như thế cậu ấy mất mặt biết bao!
Mặc dù đánh trả, nhưng Nghiêm Trung Kiệt chỉ dùng một phần ba khí lực, sợ làm Cửu Cân bị thương.
"Ôi chao, Cửu Cân con buông ra!"
Bà cụ Đường cầm chổi lông gà chạy ra ngoài, nhưng hai người này đánh nhau không muốn rời, chổi lông gà của bà không tài nào quất xuống được.
"Nghiêm Trung Kiệt, con ngay cả một con bé cũng đánh không lại, chờ cha con trở về chắc chắn sẽ đánh vào mông con!"
Cao Thiến tựa vào tường, nhìn có vẻ hả hê, còn châm ngòi thổi gió.
"Đồng chí Cao, đồng chí bớt nói vài câu đi!"
Thím Trương dở khóc dở cười, bà ấy chưa thấy người mẹ nào như Cao Thiến, ở chung với con trai không có tôn ti trật tự, bình thường cũng không làm cơm, không làm việc nhà, còn mặc kệ con cái, không có dáng vẻ của người làm mẹ.
"Không sao, Nghiêm Trung Kiệt da dày thịt béo, đánh mấy cái không chết được đâu!"
Cao Thiến chẳng hề để ý, còn leo lên tường nhảy xuống hóng chuyện, thậm chí hò hét cổ vũ cho Cửu Cân.
Bà cụ Đường cũng bị cô ấy làm cho ngớ người, nhỏ giọng hỏi Thím Trương: "Là mẹ kế?"
"Mẹ ruột!"
Thím Trương nhỏ giọng trả lời.
Bà cụ Đường giật giật môi, sao bà mẹ ruột này trông không đáng tin chút nào!
"Chờ em cao lớn, nhất định sẽ đánh thắng anh!"
Cửu Cân bị Nghiêm Trung Kiệt giữ hai tay, không thể động đậy, cô bé không phục chút nào.
Nếu cô bé cao như tên này, nhất định có thể đánh thắng.
"Được, chờ em cao như anh, anh sẽ đánh với em tiếp!" Nghiêm Trung Kiệt nín cười nói.
Có điều cậu ấy vẫn rất bội phục con bé này, sức lực mạnh, phản ứng nhanh, mặc dù là đánh không có bài bản, nhưng sức chiến đấu khá đáng kinh ngạc, các bé trai cùng lứa còn chưa chắc có thể đánh thắng được cô bé.
"Vậy anh chờ đó cho em!"
Đường Cửu Cân phồng má, dự định buổi tối sẽ ăn thêm một chén cơm, cô bé nhất định phải phát triển chiều cao lẫn thể trạng, sau đó đánh cho tên này tơi bời hoa lá, kêu trời gọi đất.
Nghiêm Trung Kiệt buông cô bé ra, nói với Cao Thiến: "Mẹ, mẹ rảnh rỗi hóng chuyện này, còn không bằng đi chuẩn bị hai bộ quần áo, giày cho con, con đã lớn hơn rồi.”
Nói xong cậu ấy vươn cánh tay, còn giơ cái chân, quả nhiên tay áo đã ngắn, giày đã chật.
"Tại sao lại lớn hơn rồi? Không phải đầu xuân vừa mới thay đồ mới xong sao?"
Cao Thiến nhíu mày, buột miệng nói.
"Trách con lớn nhanh quá!" Nghiêm Trung Kiệt cười đùa tinh quái trêu ghẹo.
"Chờ mẹ rảnh sẽ đến cửa hàng bách hóa mua cho con."
Cao Thiến không biết làm quần áo, cô toàn mua đồ thành phẩm ở cửa hàng bách hóa, hơn nữa cô ấy không có kinh nghiệm mua đồ nam, bởi vì quần áo của chồng đều là bộ đội phát, không cần đến cô ấy mua thêm, những năm nay cô chỉ mua quần áo, giày cho con trai, mà còn thường xuyên mua sai kích cỡ.
"Mẹ, hiện tại con cao một mét bảy mươi lăm, chân đi size 41, đừng mua nhầm nữa!"
Nghiêm Trung Kiệt báo chiều cao và số đo chân của cậu ấy, nhưng vẫn không yên tâm lắm, bèn nói: "Thôi mẹ đưa tiền cho con, con tự đi mua vậy."
"Cũng được."
Cao Thiến đồng ý, gần đây cô ấy bận biên đạo vũ đạo, chuẩn bị biểu diễn cho lễ Quốc Khánh, bận rộn đến mức ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.
"Vì sao dì không tự làm quần áo, giày? Mua đồ thành phẩm ở cửa hàng bách hóa sẽ đắt gấp ba, không có hời biết mấy!"
Đường Cửu Cân càng nghe, lông mày nhíu càng chặt, một nhà này quá hoang phí, không nhịn được phải nhắc nhở.
"Mẹ anh không biết làm." Nghiêm Trung Kiệt giải thích.
"Mẹ em biết làm, thím em cũng biết làm."
Cửu Cân còn bảo đầm hoa đang mặc trên người cô bé chính là Từ Kim Phượng mới làm.
"Mẹ với thím em rất giỏi giang, có điều mẹ anh cũng rất giỏi giang, bà ấy là thủ tịch!" Nghiêm Trung Kiệt cười nói.
Lúc đầu Cao Thiến có chút hổ thẹn, nghe thấy lời này thì cảm thấy lòng được an ủi, sau đó lúc lấy tiền đã lỡ lấy thêm năm đồng, kín đáo đưa cho con trai.
Nghiêm Trung Kiệt nhìn thấy năm đồng dư ra, bình tĩnh nhét vào túi, không lên tiếng.
Mẹ cậu ấy có một cái tật, chính là ưa nghe lời ngon ngọt, lúc nghe được lời dỗ ngon dỗ ngọt, đầu óc vốn đã kém sẽ trở nên càng kém, kém tới mức ngay cả đếm cũng không đếm được.
"Mẹ đi làm!"
Cao Thiến vội vàng rời đi, dạo này tham mưu trưởng Nghiêm và Thẩm Kiêu đều không ở nhà, bọn họ đều bị phái đi quân khu Tây Nam.
Gần đây biên giới Tây Nam căng thẳng, các quân khu lớn đã điều không ít lực lượng và thủ lĩnh đến bên Tây Nam luyện binh, trận chiến dịch trứ danh đó tháng hai năm sau sẽ bắt đầu.
Nhưng thật ra mấy năm nay biên giới chưa từng được an bình, đám khỉ nước láng giềng nhảy lên nhảy xuống, luôn luôn khiêu khích chủ quyền quốc gia bên ta, lãnh đạo cấp cao của quốc gia đều là những người cầm cương cưỡi ngựa thâu tóm giang sơn, sao bọn họ có thể dễ dàng tha thứ sự khiêu khích của đám khỉ này, tất nhiên sẽ cho bọn chúng một bài học đẫm máu.
Thẩm Kiêu và tham mưu trưởng Nghiêm đều chủ động xin đi Tây Nam. Một người quân nhân chưa từng lên chiến trường, chưa từng được đạn pháo gột rửa, chắc chắn không phải một quân nhân đúng nghĩa.
"Ê, anh muốn đến cửa hàng bách hóa mua quần áo?"
Đường Cửu Cân nhẹ nhàng khều khều Nghiêm Trung Kiệt, nhỏ giọng hỏi.
"Đúng, em cũng muốn đi?"
Nghiêm Trung Kiệt cho là cô bé muốn đi cửa hàng bách hóa chơi.
"Cửa hàng bách hóa có gì vui, em nói cho anh biết, anh đi mua vải, sau đó tìm người may quần áo, có thể tiết kiệm rất nhiều tiền."
Đường Cửu Cân được di truyền một cách hoàn mỹ tính tình khôn khéo trong việc quản lý nhà cửa, tài sản của bà cụ Đường. Cô bé đã tính toán giúp Nghiêm Trung Kiệt một hồi, càng tính, Nghiêm Trung Kiệt càng đau lòng. Mẹ nó, số tiền cậu ấy đã lãng phí cũng không ít!
"Anh tìm ai làm quần áo?"
Nghiêm Trung Kiệt khiêm tốn hỏi.
"Khu gia thuộc có nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ có người biết may quần áo. Em đi giúp anh tìm, sau khi nhận được sản phẩm anh trả em hai đồng tiền công là được." Đường Cửu Cân nói ra mục đích cuối cùng của cô bé.
Cô bé phải kiếm tiền công chạy việc, hai đồng này là giá có lương tâm!
Sự cảm động của Nghiêm Trung Kiệt trong nháy mắt đã tan biến hết sạch, uổng công cậu ấy còn tưởng rằng không đánh nhau thì không quen biết con bé này, có thể trở thành anh em ruột khác cha khác mẹ cơ đấy, kết quả con bé này lại nói chuyện tiền bạc với cậu ấy!
Thật lãng phí tình cảm của cậu ấy!
"Con đi tìm người làm gì, thím Trương con biết may!"
Bà cụ Đường hung dữ trừng mắt nhìn, lát nữa phải dạy dỗ con bé này, sao trong mắt chỉ có tiền vậy?
"Trung Kiệt, con đi mua vải, thím may cho con!" Thím Trương cười nói.
Trong nhà có máy may, may hai bộ quần áo rất đơn giản.
"Được, bây giờ con sẽ đi mua."
Nghiêm Trung Kiệt cười khéo léo, rủ Cửu Cân: "Muốn đi sở thú chơi không?"
"Có sư tử, hổ không?"
Đường Cửu Cân hứng thú.
"Có, còn có gấu trúc!"
"Em muốn đi!"
Đường Cửu Cân vui vẻ kêu lên, nhìn về phía bà cụ Đường.
"Đi thôi, cầm theo tiền và bình nước!"
Bà cụ Đường đồng ý, kín đáo đưa cho cháu gái một đồng, còn rót một chai nước trà nguội và đưa cho cháu gái, tránh để trên đường đi bị khát nước.
Nghiêm Trung Kiệt về nhà lấy xe đạp, Cửu Cân ngồi ở phía sau, rất nhanh hai người đã đạp xe đi xa.
"Cửu Cân và Trung Kiệt cũng là không đánh không quen biết, thoáng chốc đã quen thân." Thím Trương cười nói.
"Con bé này còn bướng hơn cả thằng nhóc này nữa, ban nãy nó nhìn thấy quân giải phóng đứng gác, còn nói sau này muốn làm bộ đội nữa đấy!"
Giọng điệu của bà cụ Đường vừa bất đắc dĩ vừa tự hào, tính tình cháu gái kiên cường, chắc chắn sẽ không chịu ấm ức, hiện tại bà ấy chỉ lo lắng con bé này đi bắt nạt người khác.
"Tham gia quân ngũ rất tốt, sau này Cửu Cân nhà chúng ta có thể trở thành nữ tướng quân thì sao!" Thím Trương nịnh nọt nói.
"Nhờ lời chúc của cô, con bé đừng gây rắc rối thì tôi đã A Di Đà Phật rồi!"
Bà cụ Đường cười không ngậm miệng được, có điều bà ấy cũng không có thật sự kỳ vọng Cửu Cân làm nữ tướng quân, chỉ cần bình an, có thể làm một chức quan nhàn tản là bà ấy đã đủ hài lòng.
Đường Niệm Niệm vẫn đang tham gia kỳ thi cuối kỳ ở trường, cuối cùng đã thi xong môn cuối cùng. Cô về ký túc xá thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về quân đội.
"Chị Hồng Mai, kỳ nghỉ này chị có về nhà không?"
Mọi người trong ký túc xá đều ở đây, Đồng Hiểu Phương ở đối diện tấm gương thắt bím tóc, thuận tiện trò chuyện phiếm cùng Viên Hồng Mai.
"Chưa về vội, cha nó muốn thi đại học xong sẽ dẫn con đến đây chơi, chị sẽ chờ họ." Viên Hồng Mai cười nói.
Tháng sau là đợt thi đại học thứ hai, cô ấy bảo chồng điền nguyện vọng đại học ở thành phố Thượng Hải, về sau cô ấy còn phải cố gắng để hai vợ chồng đều ở lại thành phố Thượng Hải, sau đó dẫn hai đứa bé qua đây.
(Trước kia thời gian thi đại học là vào ngày 7, ngày 8, ngày 9 tháng 7, tục xưng tháng Bảy đen tối.)
Hiện tại mặc dù Đông Bắc rất tốt, nhưng Viên Hồng Mai luôn cảm thấy trọng tâm kinh tế trong tương lai sẽ ở miền Nam, cho nên cô ấy mới có thể điền nguyện vọng đại học ở miền Nam, là vì đặt nền móng sớm một chút.
"Hiểu Phương em có hẹn hò à? Có phải chàng trai học ngoại ngữ kia phải không?" Viên Hồng Mai trêu ghẹo hỏi.
Đồng Hiểu Phương có vẻ ngoài xinh đẹp, tính cách cũng tốt, rất được các bạn nam trong trường hoan nghênh, người theo đuổi xếp hàng dài, gần đây Đồng Hiểu Phương rất thân với một bạn học nam ngành ngoại ngữ, có vẻ đã xác định quan hệ yêu đương.
"Em vẫn chưa đồng ý mà, anh ấy hẹn em đi xem phim. Em muốn tránh giai đoạn cao điểm của những ngày này, dự định đến tháng sau mới mua vé xe. Vừa hay không có việc gì, nên em đồng ý rồi."
Đồng Hiểu Phương đỏ mặt ngượng ngùng giải thích, trạng thái đáng yêu của cô gái đang yêu hiện rõ mồn một.
"Xem phim thì xem phim, buổi tối đừng về muộn, cũng đừng để những lời ngon tiếng ngọt của đàn ông làm mụ mị đầu óc, để đàn ông lợi dụng, có một số việc phải sau khi đăng ký kết hôn rồi mới được làm."
Viên Hồng Mai rất nghiêm túc dặn dò, trong túc xá có ba người chưa lập gia đình, Tôn Đông Tú và Lưu Đan Hà thì cô ấy không lo lắng, cả hai đều rất có chủ kiến, chỉ có tính tình Đồng Hiểu Phương quá đơn thuần, lại có vẻ ngoài xinh đẹp, cô ấy sợ cô gái này bị đàn ông dỗ ngon dỗ ngọt thành công, rồi chịu thiệt thòi, bị mắc lừa.