Chuyện làm ăn cuối năm và cánh gà bọc cơm

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chuyện làm ăn cuối năm và cánh gà bọc cơm

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các mặt của bình phong được thêu khác nhau, lấy sợi tơ mảnh làm lớp nền, mặt thêu rõ nét. Nhìn xuyên qua bình phong có thể thấy được bóng ở phía đối diện, tạo cảm giác nhẹ nhàng, thướt tha.
Cố Tiêu nói: “Sắp đến tháng Chạp rồi, bình phong có thể kịp đưa tới đó trước năm mới.”
Mùa đông trời lạnh đường trơn, lỡ như va đập phải thì hỏng mất.
Trương chưởng quầy vuốt cằm, nghiêm túc gật đầu: “Yên tâm đi, thà rằng trên đường cứ đi chậm một chút, ta cũng không ngờ bình phong lại lớn đến thế.”
Cố Tiêu cười: “Sắp qua năm mới nên không có nhiều thời gian rảnh, trong nhà phải chuẩn bị ăn Tết, không thể rảnh rang được nữa.”
Trương chưởng quầy hiểu, Thẩm gia mở quán ăn, rất bận rộn.
“Có bình phong là đủ rồi, tiểu đông gia muốn làm gì thì cứ làm đi. Thiếu gì thì cứ nói cho ta. Đúng rồi, sách mà lần trước nhờ ta mua đã về rồi, tiểu đông gia có muốn mua sách gì nữa không?”
Cố Tiêu lắc đầu: “Biểu ca muội đầu năm sẽ đi tỉnh thành đọc sách, nên không cần mua nữa.”
Trương chưởng quầy đầu tiên là chúc mừng, sau đó thăm dò nói: “Tiểu đông gia sẽ không đi theo cùng chứ……”
Cố Tiêu: “Muội đi làm gì?”
“Không đi thì tốt, không đi thì tốt!” Trương chưởng quầy cười hai tiếng, “Tiền lời từ bán sách vẫn chưa được chia, tiểu đông gia xem sổ sách đi.”
Cố Tiêu nhìn sổ sách, lợi nhuận được chia là hai mươi lượng bạc, không có gì sai.
Trương chưởng quầy nói: “Cửa hàng đang thuê ở Thịnh Kinh, chủ nhà cứ khư khư không chịu bán, giá cả lại tăng vùn vụt. Những chỗ khác thì chưa ưng ý lắm, nên phải xem xét thêm rồi từ từ chọn.”
Hai gian phòng riêng ở lầu hai được trang trí bằng hoa bất tử, cộng thêm việc buôn bán của Đa Bảo Các rất tốt, nên có không ít người nhìn mà đỏ mắt.
Dù sao thì vẫn còn hơn nửa năm nữa, cứ từ từ mà tìm.
Cố Tiêu nói: “Ngài vất vả rồi.”
Trương chưởng quầy chẳng thấy có gì là vất vả cả, nếu không cũng sẽ không béo lên nhiều như vậy được.
Cố Tiêu không còn chuyện gì khác nữa. Linh Đang không có ở đây, nên cô hỏi thăm một chút.
“Linh Đang học rất chăm chỉ.” Trương chưởng quầy rất vừa lòng, “Bây giờ nó làm đồ chơi vải nỉ rất đẹp rồi, khắc gỗ cũng có tiến bộ.”
Mặc dù vẫn còn kém xa so với Cố Tiêu, nhưng đã giỏi hơn hắn nhiều.
Vậy thì Cố Tiêu yên tâm rồi. Cô rời khỏi hiệu sách, trực tiếp đi tới Ngự Phương trai.
Đoạn thời gian này Cố Tiêu hơi bận, cô thấy Lý chưởng quầy cũng béo lên không ít.
Vốn là mở cửa hàng điểm tâm, Lý chưởng quầy cứ ăn mãi, giờ cũng bắt đầu phát tướng rồi.
Lý chưởng quầy sờ lên khuôn mặt ngày càng tròn trịa của mình, thở dài ngao ngán. Hắn biết phải làm thế nào chứ, lão Trương ở hiệu sách lúc nào cũng rủ hắn đến quán ăn Thẩm gia ăn lẩu mì.
Một tô mì lại thêm hai cái bánh bao sốt thịt, mà còn đi vào buổi tối nữa, không mập mới là lạ.
Lý chưởng quầy nói: “Vừa lúc cô nương tới đây, ta chia hoa hồng cho cô luôn.”
Số tiền lời được chia tổng cộng là hai lượng sáu tiền. Năm mới đang tới gần, nên việc buôn bán của Ngự Phương trai tốt lên không ít.
Đi thăm thân thích thì đều tặng điểm tâm. Điểm tâm của Ngự Phương trai có vẻ ngoài rất đẹp mắt, nên có rất nhiều người mua. Lý chưởng quầy có nhìn qua mấy cửa hàng điểm tâm trong huyện thành này, chỉ có chỗ hắn là làm ăn được nhất.
Thành thật mà nói, hắn cũng muốn thử sức một lần, đến phủ thành hoặc tỉnh thành mở một cửa hàng.
Nếu như đi tỉnh thành, thì kiểu dáng bên ngoài của điểm tâm phải thay đổi hoàn toàn. Mấy cái đã đặt Cố Tiêu làm cũng phải sửa lại, còn phải thuê chưởng quầy……
Cũng là một chuyện rất phiền phức.
Điểm tâm của năm mới phải làm mới. Lý chưởng quầy muốn làm bốn cái, phải là mấy cái có lời chúc tốt lành trong năm mới, để khách vừa nhìn thấy là mua.
Cố Tiêu đồng ý. Bốn cái khuôn bánh, có thể khắc bốn hình ảnh chúc Tết, chắc chắn sẽ mang ý nghĩa tốt lành.
Sau khi rời khỏi Ngự Phương trai thì Cố Tiêu trực tiếp tới tiệm tạp hóa. Cô mua một túi hạt mè rồi đến xưởng ép dầu để xay mè thành dầu mè, sau đó thì đi chợ mua hai con gà.
Mấy con gà con cô mua trước đây giờ đã lớn, nhưng vẫn chưa đẻ trứng. Chu thị nói phải đợi đến mùa xuân năm sau mới đẻ được.
Không đẻ trứng cũng không thể làm thịt. Muốn ăn thịt gà thì phải đi mua.
Cố Tiêu xách gà đi tới quán ăn, nhờ Thẩm Đại Oa làm thịt gà, sau đó thì hầm nguyên con trong nồi.
“Đại tẩu, gà trong nồi mọi người cứ ăn đi, con này thì muội mang về.”
Trần thị gật đầu: “Trở về cẩn thận một chút!”
Sau khi Cố Tiêu về nhà thì chặt cánh gà ra, phần còn lại thì cho vào nồi. Cánh gà cô giữ lại để tối làm món cánh gà bọc cơm cho Thẩm Hi Hòa.
Món cánh gà bọc cơm này, trước đây Cố Tiêu ngày nào cũng ăn. Nhồi cơm chiên vào trong cánh gà rồi nướng trên than hồng, ăn ngon vô cùng.
Ăn cơm xong, Chu thị dỗ tam nha ngủ. Cố Tiêu thì ở trong bếp làm món cánh gà bọc cơm.
Qua giờ Hợi, Thẩm Hi Hòa từ thư viện trở về. Trần Ninh Viễn đi cùng hắn, bày tỏ sự ngưỡng mộ khi Thẩm Hi Hòa có thể đến thư viện ở tỉnh thành đọc sách: “Có thể được đến thư viện Tung Dương, ta muốn đi còn không được nữa là.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ta thà để người đi là huynh.”
Trần Ninh Viễn biến sắc: “Vẫn là thôi vậy.”
Thẩm Hi Hòa thở dài. Trần Ninh Viễn vỗ bả vai hắn nói: “Dù sao thì đi tỉnh thành cũng là chuyện tốt. Còn hơn tám tháng nữa là tới kỳ thi mùa thu rồi, đi sớm một ngày thì cơ hội thành công sẽ cao hơn một phần.”
Trần Ninh Viễn không đi được, hắn nói: “Nếu sau này có đề nào không hiểu, ta chỉ có thể gửi thư hỏi huynh thôi.”
“Ta biết sẽ nói hết, không giấu giếm gì.” Thẩm Hi Hòa cười khổ nói. Rất nhanh đã đi tới giao lộ, hai người liền tách ra.
Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, Thẩm Hi Hòa giơ tay gõ cửa.
Cố Tiêu đang ở phòng bếp trong nhà chính, nghe thấy tiếng gõ cửa thì đi ra: “Huynh về rồi, hôm nay có mệt hay không?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Không mệt. Mọi người đã về hết rồi à?”
Mấy ngày nay bọn Trần thị đều về rất sớm. Cố Tiêu gật đầu: “Đại tẩu và mọi người đã về sớm rồi. Huynh đốt bếp lò lên trước đi, lát nữa là có thể ăn cơm rồi.”
Bây giờ bữa ăn khuya mà Cố Tiêu làm, cứ ăn thêm một bữa là lại bớt đi một bữa rồi.
Thẩm Hi Hòa về phòng cất túi đựng sách, rồi đi đốt bếp lò. Ngọn lửa cháy bùng lên, chốc lát sau bếp lò đã nóng.
Cánh gà bọc cơm cũng sắp làm xong rồi. Dùng than trong bếp lò mà nướng, Cố Tiêu dùng không quen, nên cánh gà nướng ra có một ít bị khét.
Nhồi cơm chiên vào bên trong nên cánh gà phồng to lên, quét lên một lớp nước đường, nướng đến khi chín vàng. Hai cái cánh gà bọc cơm, một cái cho Thẩm Hi Hòa, một cái thì Cố Tiêu tự mình ăn.
Thẩm Hi Hòa chưa ăn qua món này bao giờ, nên tò mò hỏi một câu: “Là cánh gà sao?”
“Bên trong có nhồi cơm chiên nữa, huynh nếm thử đi.” Cố Tiêu đưa cho Thẩm Hi Hòa một đôi đũa.
Thẩm Hi Hòa cắn một miếng, lớp da bên ngoài hơi dính, đặc biệt thơm. Hắn đã ăn được cơm chiên bên trong rồi.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn lướt qua, bên trong có cơm, thịt xông khói, củ cải thái hạt lựu, tỏa ra mùi thơm của thịt gà lẫn cơm chiên.
Một con gà có hai cánh, Cố Tiêu đã dành cho hắn một cái.
Thẩm Hi Hòa không hiểu sao lại cảm thấy rất vui, nói với Cố Tiêu mấy chuyện trong thư viện.
Trong thư viện cũng không có chuyện gì thú vị, chỉ đọc sách, làm bài tập, kiểm tra thi cử. Nhưng mà Thẩm Hi Hòa lại rất muốn nói cho Cố Tiêu nghe.
Bây giờ Thẩm Hi Hòa đã có thể thoải mái nói chuyện đi tỉnh thành với Cố Tiêu rồi: “Tiên sinh nói thư viện Tung Dương rất lớn, có thể ở ngay trong thư viện. Tuy thức ăn không ngon bằng ở nhà, nhưng vậy đã là rất tốt rồi.”
Cố Tiêu chống cằm: “Lớn hơn thư viện ở huyện thành sao?”
Thẩm Hi Hòa sờ đầu Cố Tiêu: “Ừ, lớn hơn huyện thành. Có cơ hội thì sẽ dẫn muội đi xem.”
Ăn cơm xong, Thẩm Hi Hòa rửa chén đũa sạch sẽ. Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đọc sách đến tận giờ Tý.
Gần cuối năm, ai nấy đều mong ngóng Tết đến. Thoáng cái đã là ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Quán ăn Thẩm gia chuẩn bị đóng cửa ăn Tết rồi.
Ngày buôn bán cuối cùng của năm cũ, khách tới quán ăn còn đông hơn so với ngày thường. Lẩu mì, bánh bao thịt, bánh cuốn thịt kho. Ăn no ở sảnh chính vẫn chưa đủ, còn phải mua mang về nữa.
“Nói thật, bánh bao sốt thịt này thật sự ăn rất ngon, vỏ mỏng nhân nhiều. Ta đã ăn hơn nửa năm rồi, mùi vị vẫn như vậy.”
Trước đây không phải là chưa từng ăn món ngon như vậy, nhưng ăn được một thời gian thì hương vị không còn ngon nữa, thậm chí còn có người bán đồ ăn thừa từ hôm trước.
Thật sự nghĩ bọn họ không phân biệt được sao.
Những quán ăn khác cũng có bán bánh bao, bánh cuốn và lẩu mì, nhưng mà căn bản không phải là mùi vị này.
“Không biết quán ăn khi nào mới mở cửa lại vậy?”
Đại Oa nói: “Chắc là sau mùng năm Tết.”
“Mùng năm lận à, vậy thì còn mấy ngày nữa chứ.” Vị khách cắn một miếng bánh bao thịt, lại ăn một miếng to mì: “Được rồi, được rồi, ăn Tết cũng tốt. Chúc các ngươi năm mới vui vẻ.”
Chờ tất cả khách đều đã đi, Thẩm Đại Oa đóng cửa, treo tấm biển “Đóng cửa”.
Trời đã tối đen, Thẩm Nhị Lang bưng một chậu lớn đến để dọn dẹp chén đũa.
Khăn trải bàn và đệm đã dùng một thời gian nên phải mang đi giặt.
Các ngóc ngách cũng phải quét dọn. Trần thị không muốn để đến ngày mai.
Bận rộn cho đến nửa đêm.
Trưa mai Thẩm Hi Hòa mới được nghỉ Tết. Sáng sớm hôm sau, ba chị em dâu liền bắt đầu chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa, dán câu đối xuân và chữ phúc.
Mặt Trần thị luôn rạng rỡ. Nàng tháo chăn ga gối ra mang đi giặt, quần áo dơ cũng phải giặt sạch sẽ. Lý thị dẫm lên ghế, quét sạch mạng nhện và bụi bặm trong phòng.
Chu thị bày điểm tâm, hạt dưa và đường khối ra. Nếu như những năm trước, mấy thứ này mỗi người chỉ được chia một ít, rồi cất đi để mùng một lấy ra chiêu đãi khách khứa. Năm nay kiếm được tiền, nên đã mua về một túi lớn đậu phộng và hạt dưa.
Thẩm lão gia tử mua hai dây pháo, giữ lại để đốt vào ngày đầu năm mới.
Giữa trưa thì Thẩm Hi Hòa trở về. Cố Tiêu đã chuẩn bị giấy đỏ. Thẩm Hi Hòa cầm bút viết ba câu đối, mấy bức chữ phúc.
Nét chữ hắn mạnh mẽ, dán lên trước cửa, hàng xóm nhìn thấy mà không khỏi trầm trồ.
Cố Tiêu cầm hồ dán, Thẩm Hi Hòa dẫm lên ghế để treo câu đối xuân. Bóng dáng cả hai tựa tài tử giai nhân, thu hút mọi ánh nhìn.
Hàng xóm trong ngõ đều vây quanh ở trước cửa. Một lão thái thái trong đó hỏi: “Câu đối này mua ở đâu vậy?”
Cố Tiêu không giấu giếm: “Là biểu ca của muội viết.”
Biểu ca sao?
Thẩm Hi Hòa thầm nghĩ trong lòng, không gật đầu cũng không lắc đầu.
Ánh mắt lão thái thái kia sáng lên: “Có thể viết cho ta một bức được không?”