Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhớ lại dáng người mảnh khảnh của Thẩm Hi Hòa năm ngoái, một bữa chỉ ăn có hai cái bánh màn thầu và một chén thức ăn nhỏ, bây giờ đã có thể ăn ba chén cơm lớn rồi.
Trước đây cuộc sống khó khăn, cả nhà không một ai có thể ăn no.
Thẩm Đại Lang thở dài, “Tiểu Tiểu đi theo, nhưng không mập lên theo cũng thật là kỳ lạ.”
Trần thị gấp vải lại rồi bỏ vào trong ngăn tủ, Đại Lang nên bàn chuyện cưới hỏi rồi, mấy thước vải này phải giữ lại để làm lễ hỏi.
Màu sắc tươi một chút thì để làm quần áo cho Nhị Nha, đã lớn như vậy rồi, mà chưa được mặc một bộ quần áo tử tế nào.
Trần thị rất nhanh đã sắp xếp vải xong, “Bọn muội là phụ nữ phải lo cái này lo cái kia. Huynh là đàn ông con trai, trong mắt chỉ biết làm việc, ở nhà thì cũng nên cầm cây chổi mà quét nhà, đừng có cả ngày ở trong cái xưởng nhỏ đó bận rộn, cũng không biết là đang bận cái gì.”
“Ta không phải là làm nghề mộc sao, bây giờ mọi người đều tìm ta làm đồ đạc đấy, ta lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi chứ.” Thẩm Đại Lang vừa nói tới cái này, giọng điệu cũng thay đổi hẳn, đầy vẻ đắc ý.
Từ sau khi chạm khắc hoa văn lên trên bàn ghế và tủ, giá bán đắt hơn, nhưng mà vẫn có rất nhiều người mua.
Trong huyện thành nhà ai thành thân, đều tới tìm hắn.
Một món đồ lớn có thể kiếm mấy trăm đồng đấy.
Cũng không phải là cái gì cũng không làm, cũng không phải là người chỉ sống nhờ mấy chục đồng tiền đâu.
Thẩm Đại Lang vỗ bụng, khuôn mặt dưới ánh đèn nhìn càng thêm sạm đen, “Cũng không thể việc gì cũng để ta làm chứ.”
“Để cho huynh làm gì rồi, kiếm được có mấy đồng mà đã vênh váo như vậy rồi?” Trần thị ngồi trên giường, “Tiểu Tiểu mỗi tháng đem về bao nhiêu tiền, cũng không thấy nó khoe khoang như huynh vậy.”
Thẩm Đại Lang trở mình, đưa lưng về phía Trần thị.
Trần thị nói: “Huynh nghe rõ cho ta, ở nhà thì làm nhiều việc một chút, đừng có ngồi chờ cơm nước bưng sẵn. Mẹ còn phải trông Tam Nha nữa.”
“Trước đây mẹ trông Tam Nha, nàng còn không vui mà……” Thẩm Đại Lang rất không vui.
Trần thị đúng là không vui, sau khi nàng ta gả vào đây rồi sinh Đại Oa, ba đứa trẻ đều là nàng ta một tay nuôi lớn, Chu thị chưa từng trông trẻ giúp nàng ta bao giờ.
Nhưng mà lời này nói từ khi nào rồi chứ, bây giờ việc buôn bán của quán ăn rất bận, Tam Nha lại ngoan ngoãn đáng yêu, giúp trông một lát thì làm sao, chẳng lẽ phải để Lý thị về, vậy thì quán ăn không phải đều phải do nàng ta lo hết hay sao.
“Tam Nha ngoan ngoãn biết bao, nếu như Đại Oa và Nhị Oa bớt lo được như Tam Nha, thì ta đã cảm tạ trời đất rồi.” Trần thị xuống giường tắt đèn, “Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đi quán ăn nữa.”
Thẩm Đại Lang: “……”
——————
Sáng sớm hôm sau, Trần thị và mọi người liền đi quán ăn.
Cố Tiêu thức dậy muộn, Chu thị nấu một chén súp cho cô, bên trong có trứng gà, thịt lợn băm nhỏ, cải thìa, còn nhỏ thêm vài giọt dầu vừng nữa, một chén đầy ắp.
Cố Tiêu nhìn cái chén lớn như vậy, “Mẹ, nhiều như vậy, con ăn không hết.”
Chu thị và mọi người đã ăn cơm xong rồi, Thẩm Hi Hòa cũng ăn chung với mọi người, Chu thị nói mọi người làm việc nhẹ nhàng một chút, cho nên Cố Tiêu lúc này mới dậy.
“Ăn không hết thì đưa Tam Lang.” Chu thị thấy mình nấu cũng không nhiều lắm mà, chỉ có mấy miếng như vậy mà cũng ăn không hết.
Thẩm Hi Hòa: “Muội cứ ăn trước đi, ăn không hết thì đưa ta.”
Cố Tiêu làm sao có thể để Thẩm Hi Hòa ăn thức ăn thừa của mình chứ, cô lấy một cái chén khác đổ một ít ra, còn lại thì ăn hết toàn bộ.
Thẩm Hi Hòa ăn rất chậm, ăn xong thì cầm chén đi rửa, Cố Tiêu đùa với Tam Nha một lúc, sau đó đi hỏi Chu thị trưa nay ăn gì.
Trưa nay chắc chắn Trần thị và mọi người sẽ ăn ở quán ăn rồi, Chu thị muốn nấu cua ăn, nuôi qua đêm nên vẫn còn sống, Chu thị còn lấy một con ra cho Tam Nha chơi, hai chiếc càng lớn kẹp qua kẹp lại, cô bé chỉ dám nấp sau lưng Chu thị nhìn.
Cua đem hấp, giữ lại mấy con để tối Trần thị và mọi người về ăn, không thì mang ra quán ăn cũng được.
Cố Tiêu xoa tay, “Mẹ, vậy thì trưa nay ăn cua đi, bây giờ vẫn còn sớm, con đi dạo phố một chút.”
Chu thị gật đầu, sau đó liếc nhìn Thẩm Hi Hòa, “Con vừa mới thi xong, cũng không cần vội vàng làm gì, ra ngoài với Tiểu Tiểu một lát đi.”
Cố Tiêu mỉm cười với Thẩm Hi Hòa, về phòng lấy túi tiền mang theo.
Cô đi một chuyến tới hiệu sách trước, không khéo là Trương chưởng quỹ không có ở đây, tiểu nhị đem tiền hoa hồng tháng này đưa cho Cố Tiêu, “Tiểu chủ, cô xem qua sổ sách đi.”
Những thứ Cố Tiêu làm ra, có món bán được mấy trăm lượng bạc, những thứ khác thì một tháng thu được một hai trăm lượng, hoa hồng của tháng này là 163 lượng, bây giờ đã vào thu, nên hoa bất tử có lẽ sẽ bán chạy.
Cố Tiêu xem sổ sách, ô giấy dầu một tháng bán được mấy chiếc, còn lại chính là quạt xếp, quạt tròn, đồ chơi vải nỉ, đồ gỗ chạm khắc. Vải lụa hoa rất khó dệt, các học trò đang cố gắng học, mấy tháng nữa là có thể dệt được hoa văn đơn giản.
Còn sách vở và tranh chữ thì bán được ít hơn.
Cố Tiêu cất ngân phiếu và tiền bạc đi, rời khỏi hiệu sách đi tới Ngự Phương Trai, Trung thu vừa qua, việc buôn bán của Ngự Phương Trai vắng vẻ đi không ít, Lưu chưởng quỹ vẫn dùng khuôn bánh trung thu của năm ngoái.
Họa tiết khuôn bánh của năm ngoái vẫn bán rất đắt hàng.
Lưu chưởng quỹ vui vẻ hớn hở và trông có vẻ mũm mĩm hơn, hắn chắp tay chào Cố Tiêu, “Cố cô nương, đây là tiền hoa hồng tháng trước.”
Tổng cộng là hai lượng ba đồng bạc, bây giờ Lưu chưởng quỹ đã hiểu rõ một điều, kinh doanh đồ ăn, hương vị ngon là điều quan trọng nhất, còn hoa văn chẳng qua chỉ là thêm hoa trên gấm mà thôi.
Chờ đến khi hương vị thật sự tuyệt vời rồi, thì mới làm hoa văn mới.
Cố Tiêu cất tiền bạc đi, “Lưu chưởng quỹ, sau này, tiền hoa hồng mỗi tháng phiền ngài mang đến quán ăn Thẩm gia giúp ta.”
Lần này đi tỉnh thành, e là phải đến Tết mới có thể về được.
Tiền hoa hồng trực tiếp đưa đến quán ăn, để đại tẩu và mọi người mang về.
Lưu chưởng quỹ gật đầu, hắn thường đi quán ăn, tiện đường mang qua đó là được.
Cố Tiêu tạm biệt Lưu chưởng quỹ, rồi dẫn theo Thẩm Hi Hòa đi dạo phố, cô thấy Chu thị mua về không ít cua, còn rất lớn nữa, cua hấp ăn cũng ngon, làm thành món cua sốt cay cũng rất ngon.
Cố Tiêu từ cửa hàng tạp hóa mua một ít ớt và hạt tiêu, rồi đi quán rượu mua hai cân rượu gạo, hai cân rượu trái cây và một cân rượu nấu ăn về.
“Mẹ và mọi người đều giữ đồ ăn ngon chờ hai chúng ta về ăn, ngày Trung thu chắc cũng không được ăn ngon rồi, chúng ta mua một ít đồ về, trưa nay nấu nhiều một chút, huynh mang một ít qua cho đại tẩu và mọi người.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, lấy túi tiền ra trả tiền, “Còn mua cái gì nữa?”
Cố Tiêu chỉ tay về phía nam, “Đi quầy thịt xem một chút.”
Mùa thu trời mát mẻ, là thời điểm thích hợp để tích trữ mỡ lợn, nhà nào cũng bắt đầu muối thịt và làm lạp xưởng, nên thịt bán hết nhanh hơn mọi ngày.
Lúc Cố Tiêu tới thì chỉ còn lại một ít thịt nạc, cùng với giò heo, gan heo và mấy thứ lòng lợn khác.
Thịt có chút mỡ đều đã được mua hết rồi.
Cố Tiêu liền mua ba cân thịt nạc, bốn cái giò heo. Thịt nạc cũng có thể ăn, làm nhân bánh hoặc thịt viên đều được.
Cố Tiêu mua gì, Thẩm Hi Hòa liền đứng phía sau trả tiền, mua thịt, lại mua thêm bông và vải, lúc này mới về nhà.
Trong nhà đã có rất nhiều đồ ăn rồi, Chu thị còn phơi không ít rau khô nữa, vừa nhìn thấy Cố Tiêu lại mua đồ về, lông mày đã nhíu lại.
“Mẹ, bông để làm chăn, trời đã lạnh rồi, chăn cũ không dùng được nữa.” Cố Tiêu cất đồ vào nhà chính, còn thịt thì mang vào bếp.
“Mẹ, trưa nay con sẽ nấu cơm, tiện thể mang một ít qua cho đại tẩu và mọi người.”
Chu thị thở dài một tiếng, ôm Tam Nha về phòng, “Ta không gây thêm phiền phức cho thím của cháu nữa.”
————
Quán ăn Thẩm gia.
Trên quầy có đặt một cái hộp gỗ lớn đựng thức ăn.
Mặc dù Thẩm Đại Oa không ngửi thấy mùi vị gì, nhưng nước miếng đã sắp chảy ròng ròng.
Đây là do tiểu thúc mang đến, hắn đã hỏi rồi, bên trong có cua hấp, cua sốt cay, giò heo hầm đậu nành, cơm chiên và canh thịt viên.
Hắn quả nhiên là cháu trai ruột của thím mà.