26. Thiên hạ đã định

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếu cải cách ban ra chưa đầy mười ngày, triều đình đã thay đổi cục diện.
Đây không phải là cơn gió xuân êm dịu.
Mà là một trận cuồng phong, càn quét thẳng vào những góc khuất đã tồn tại từ lâu.
Những kẻ từng núp sau khẩu hiệu “chính thống” bắt đầu giữ im lặng. Không phải vì họ bị thuyết phục, mà vì họ nhận ra một điều đáng sợ hơn mọi lời tranh cãi.
Thẩm Chiêu Dương không cần danh phận để thực hiện công việc của một Hoàng đế. Khi nàng đã làm được rồi, thì danh phận chỉ còn là điều đến sau.
Buổi triều sớm hôm đó, điện Thừa Thiên chật kín người. Không khí bao trùm một sự nặng nề.
Một vị lão thần, người từng là trụ cột của ba triều đại, bước ra khỏi hàng. Ông quỳ xuống. Không cầu xin. Không dâng sớ. Chỉ thốt ra một câu:
“Thần đã già rồi.”
Cả điện im lặng như tờ.
“Thần từng nghĩ,” ông nói tiếp, “rằng nữ nhân dù tài giỏi đến mấy, cũng chỉ nên nắm quyền, không nên giữ ngôi vị.”
Ông cúi đầu sát đất.
“Nhưng thần đã sai.”
Câu nói đó như một tiếng sét đánh thẳng vào trái tim của mỗi người trong điện.
“Ba mươi năm làm quan,” ông tiếp lời, “thần chưa từng thấy ai dám không xưng danh mà làm việc, dám không có danh phận mà gánh vác trách nhiệm lớn lao.”
“Thần xin hỏi,” ông ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, “nếu một người như vậy còn không thể gọi là quân vương, thì ai mới xứng đáng?”
Một tiếng “ai xứng đáng” vang lên, rồi chìm vào im lặng.
Không ai có thể trả lời.
Bởi lẽ, tất cả đều đã rõ.
Từ hôm ấy, cách xưng hô đã thay đổi.
Trong triều, người ta bắt đầu gọi nàng là “Điện hạ” một cách thận trọng.
Ngoài triều, dân gian lại có cách gọi khác.
“Họ gọi người là gì?” Cố Hoài hỏi.
Thẩm Chiêu Dương không ngẩng đầu khỏi những tấu chương.
“Họ gọi ta là ‘chủ’.”
Cố Hoài sững sờ.
“Không phải Bệ hạ.”
“Không phải Hoàng đế.”
“Mà là chủ.”
Nàng khẽ cười.
“Chủ của sự sống của họ.”
Nhưng khi thiên hạ đã đồng lòng gọi tên, thì kẻ không muốn nghe cũng sẽ bị buộc phải hành động.
Đêm mười sáu, một nhóm quan viên bị bắt vì tội cấu kết với quân biên phòng.
Danh sách dài dằng dặc.
Dài đến mức khiến cả triều đình lạnh sống lưng.
Đây không phải là một cuộc bắt bớ bừa bãi.
Mỗi người đều có chứng cứ rõ ràng.
Mỗi chứng cứ đều đủ để định tội chết.
Liên minh “lập Thái tử” chính thức tan rã.
Nhưng kẻ đứng sau giật dây thì vẫn chưa lộ diện.
Cũng đêm đó, trong một phủ đệ vắng vẻ ngoài thành, một người được gọi là “Hoàng tử thứ mười một” đã xuất hiện.
Hắn chưa từng được ai chú ý.
Mẫu thân xuất thân thấp hèn.
Không có thế lực.
Nhưng hắn lại có một thứ.
Huyết thống hoàng gia.
Và có kẻ muốn lợi dụng huyết thống ấy để đánh ván cược cuối cùng.
Tin tức nhanh chóng truyền vào cung. Cố Hoài bước vào, sắc mặt nặng trĩu.
“Họ định lập người khác,” hắn nói.
“Dù không được triều đình công nhận,” hắn siết chặt tay, “chỉ cần một chiếu thư giả, một quân hiệu thật.”
“Danh nghĩa sẽ trở thành lá cờ hiệu.”
Thẩm Chiêu Dương đặt bút xuống.
“Cuối cùng cũng đến rồi.”
“Điện hạ,” Cố Hoài hạ giọng, “lúc này nếu người xưng vị—”
“Không,” nàng ngắt lời hắn.
Hắn sững sờ.
“Vì sao vậy?”
“Vì nếu ta xưng danh để đối phó,” nàng chậm rãi nói, “thì ta vẫn đang chạy theo danh phận.”
Nàng đứng dậy.
“Ta muốn họ hiểu,” ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, “danh phận của họ không đủ để đối chọi với thực lực của ta.”
Ba ngày sau.
Hoàng đệ thứ mười một được “tôn lập” làm Thái tử trong một nghi lễ bí mật.
Chiếu thư được truyền ra.
Dân gian xôn xao bàn tán.
Có người tin.
Có người lại cười nhạo.
Nhưng điều quan trọng nhất là quân đội biên Tây đã hưởng ứng.
Một cánh quân hùng hậu kéo về phía kinh thành.
Không đánh.
Chỉ tiến.
Đây rõ ràng là một sự uy hiếp.
Triều đình hoảng loạn.
Có người quỳ xuống cầu xin Thẩm Chiêu Dương xưng đế để ổn định lòng quân.
Có người khóc lóc.
Có người lại giữ im lặng.
Thẩm Chiêu Dương đứng giữa điện.
“Các khanh sợ điều gì?” nàng hỏi.
“Sợ chiến tranh.”
“Sợ loạn lạc.”
“Sợ danh phận không đủ để trấn áp quân đội.”
Nàng nhìn thẳng vào họ.
“Nhưng các khanh đã quên rồi sao?”
“Quân đội,” nàng nói rõ từng chữ, “ăn lương của ai?”
Không khí trong điện như đông cứng lại.
Chiếu lệnh thứ hai được ban ra.
Không xưng đế.
Không phủ nhận Thái tử giả.
Chỉ có một câu.
“Quân Tây Biên, ba tháng nay chưa lĩnh đủ lương.”
“Mọi quân đội di chuyển không theo lệnh của Quân Lệnh Ty, đều là phản tặc.”
Chiếu lệnh vừa ban ra.
Kho lương được mở.
Tiền bạc được chuyển đi.
Thư mật bay đi như mưa.
Hai ngày sau.
Cánh quân kia dừng lại.
Ngày thứ ba.
Tướng lĩnh Tây Biên tự trói mình, xin vào kinh thành thỉnh tội.
Hoàng tử thứ mười một biến mất.
Thiên hạ im lặng.
Rồi sau đó, tất cả đồng loạt hiểu ra.
Không cần chiếu thư xưng đế.
Không cần ngai vàng.
Người này đã đứng trên tất cả mọi thứ.
Đêm đó, Hoàng đế chống gậy bước ra ngoài điện.
Ông nhìn Trường Dương Cung sáng đèn.
Rất lâu.
Rồi ông nói với nội giám.
“Ngày mai,” ông nói, “chuẩn bị đại triều.”
Nội giám run giọng.
“Bệ hạ… là muốn?”
Hoàng đế khẽ cười.
“Thiên hạ đã gọi rồi.”
“Trẫm,” ông thở dài, “không thể giả vờ không nghe thấy.”